Xá-lợi-phất

     

Xá Lợi Phất vốn trí tuệ lý tưởng xuất chúng từ bỏ vào bụng người mẹ, trường đoản cú khi còn bé nhỏ vẫn có nhiều thuyết giảng, lời nói chững chàng, thâm thúy khiến đa số người nể sợ. Sau khi Đức Phật ngộ Đạo, Xá-lợi-phất thuộc bạn bè là Mục-kiền-liên (sa. mahāmaudgalyāyana, pi. mahāmoggallāna) dự vào Tăng-già cùng với thương hiệu là "Trí tuệ đệ nhất".

Bạn đang xem: Xá-lợi-phất


Về Tôn giả Xá Lợi Phất, tôi tin là số đông bạn đều rất quen thuộc, phần đông nhớ rất rõ ràng vị Tôn trả này, vị Tôn mang bao gồm một đoạn nhân dulặng khiến cho cho những người ta quan trọng quên. Cậu của Tôn trả Xá Lợi Phất, tên là Ma Ha Câu Hy La, thường xuyên thuộc fan chị (tên là Thu) biện luận với nhau; và những lần biện luận như vậy, người chị luôn là bạn đại bại cuộc, còn Ma Ha Câu Hy La luôn là kẻ chiến thắng cuộc; tuy nhiên sau thời điểm fan chị có tnhì thì điều kỳ lạ đang xuất hiện.

Điều kỳ quái gì? Bấy giờ, mỗi lần ông với fan chị biện luận, thì ông luôn bị thua, ngược lại bạn chị thì luôn được win. Do vậy cơ mà Ma Ha Câu Hy La biết rằng: “Ồ! Chị bản thân trước đây không hợp lý điều này, hiện nay lại tối ưu như thế; đứa trẻ vào bụng của chị chắc chắn là người có trí tuệ, nó mang đến góp bà mẹ biện luận.”

Tôn giá Xá Lợi Phất là một vào 10 đại môn đệ của Phật. Ông gồm trí huệ hơn người ngay lập tức từ bỏ khi còn là bào thai.

Ông tức khắc nghĩ: “Ồ! Bây tiếng mình phải đến lớp phiên bản lĩnh! Nếu như không học thành tài, sau này sau thời điểm đứa cháu bên ngoại này ra đời, bản thân thân làm cậu, là bậc chi phí bối, và lại biện luận đại bại cháu thì thật là hổ ngươi, thật là mất mặt!” Thế là ông đi cho miền Nam Ấn Độ học pháp. Quý vị nói demo xem ông học như thế nào? Ông xem sách, học pháp một ngày dài lẫn đêm, học tập đến nỗi tóc không giảm, râu ko cạo, móng tay mọc lâu năm đến hơn cả tấc cũng không cắt.

Vì sao ko cắt? Không bắt buộc là ông nuốm ý không cắt! Ở đây, tôi ko kể tới hiện tượng kỳ lạ thông dụng của rất nhiều tkhô cứng niên hiện nay là cũng để tóc dài, để râu dài, không gọn gàng tươm tất, cũng ko học tập tử tế nữa. Ông sở dĩ không giống với hầu như thanh hao niên này bởi vì ông không có thời giờ nhằm tự chăm lo, ngay cả cắt móng tay còn không tồn tại thì giờ; ông bận việc gì? Bận học—học tập một ngày dài lẫn đêm!

Quý vị xem, phía trên new thiệt sự là dụng công học tập tập! Vì học tập nhưng mà gác lại tất cả quá trình khác, không tồn tại thì giờ cắt móng tay, không tồn tại ngày giờ cạo râu, cắt tóc …; do vậy cơ mà mọi bạn các call ông là “Trường trảo phạm chí” (fan Phạm chí móng tay dài).

Cứ đọng ráng, ông học nhuần nhuyễn toàn bộ các học tập vấn biện luận của miền Nam Ấn Độ như y học tập, bói toán, chiêm tinc. Trlàm việc về nhà, ông ngay tức thì đi gặp chị của mình; gặp gỡ chị, ông hỏi: “Cháu của em đi đâu rồi?” Chị trả lời: “Cháu của cậu đã đi được xuống tóc theo Phật rồi!”


Vừa nghe nói con cháu mình xuất gia theo Phật, ông ngay lập tức khởi trọng điểm tự thị từ bỏ đại, suy nghĩ rằng: “Ôi! Cháu của bản thân mình new tám tuổi đã có thể đăng tòa thuyết pháp, nổi danh vẻ vang Ngũ Thiên, hết thảy năm nước bự sống Ấn Độ hồ hết chấn cồn, tất cả mấy trăm luận sư phần đông chiến bại dưới tay nó! Một đứa tphải chăng lý tưởng như thế, làm thế nào có thể đi xuống tóc theo một sa môn chứ? Thật là xứng đáng tiếc!”

Ông khởi trung ương sang chảnh và kiêu sa như thế, tức thì ao ước đi gặp mặt Phật, ông nghĩ: “Mình đi xem demo vị sa môn này có bản lĩnh gì mà lại hoàn toàn có thể gạt được đứa con cháu hợp lý như thế của mình có tác dụng đệ tử?”

Đến nơi, gặp mặt được Phật, ông tức thời mong muốn rước tất cả cách thức ra tấn công Phật, nhưng lại nghĩ về không ra một phương pháp nào! Đã học suốt mười mấy năm ttách ròng rã chảy, móng tay cũng không ảm đạm giảm, dự tính trlàm việc về sẽ cùng con cháu biện luận, đâu ngờ trlàm việc về lại không tồn tại đất dụng võ, đứa cháu đã xuất gia theo Phật. Bây tiếng gặp mặt được Phật, cũng lần khần cần lấy nhiều loại sách sẽ học tập nào ra biện luận nhằm chiến thắng được Phật; nghĩ về tới nghĩ về lui, rốt cục ông nghĩ ra được một phương pháp là lập ra một tông chưa đến Phật.

Phật hỏi ông: “Ông lấy đồ vật gi làm tông?” Ông trả lời: “Tôi rước ‘bất thọ’ (không tiếp nhận) làm cho tông.”

“Bất thọ” nghĩa là mặc dầu Ngài có giảng đồ vật gi, tôi cũng không tiếp nhận; Ngài nói đồ vật gi, tôi cũng ko quan tiền tâm; tôi sẽ không tiếp nhận đạo lý của Ngài nói, để xem Ngài tất cả phương án gì, Ngài nói đi!

Phật bảo: “Được! Ông mang ‘bất thọ’ làm cho tông, thay thì ông gồm chào đón được kiến giải ‘lấy bất thọ có tác dụng tông’ của ông không?

Phật bắt đầu hỏi như vậy sẽ tạo nên ông cứng họng, ko trả lời được. Nếu nhỏng nói “đồng ý loài kiến giải của mình” thì đấy là “thọ”; giả dụ như nói “không đồng ý loài kiến giải của mình” thì căn bạn dạng đã không tồn tại tông!

Ông vẫn nói “đem bất tchúng ta làm cho tông”, phía trên đó là “kiến”, chính là tri kiến của ông. Nếu nlỗi bảo “bất thọ” (không quá nhận) thì càng xích míc cùng với thiết yếu mình, minh chứng điều bản thân nói không tồn tại đạo lý, hệt như tLong một chiếc cây dẫu vậy không tồn tại gốc! Nếu nlỗi nói “thọ” (vượt nhận) kiến giải của chính mình thì trên căn uống bạn dạng, tông chỉ này không thể đứng vững được.

Xem thêm: Vẻ Ngoài Thật Sự Của Đức Phật Có Thật, Cõi Phật A Di Đà Có Thật Không


Trước Lúc biện luận, ông sẽ đánh cuộc cùng với Phật rằng: “Nếu nhỏng tôi biện luận thua trận, tôi đã cắt đầu bản thân đưa đến Ngài; giả dụ như Ngài thua thảm, Ngài buộc phải trả đứa con cháu lại đến tôi.”

Vậy cơ mà lần này bị thất bại xiểng niểng, ông nghĩ: “Đầu mà bị cắt xuống thì coi nhỏng ngừng đời, làm thế nào rất có thể như vậy được?” Nghĩ chũm, ông ngay tức khắc vứt chạy.

Chạy được khoảng tầm 5-6 dặm, ông trường đoản cú nghĩ: “Ai da! Mình là 1 trong những nam giới tử hán, chàng, làm sao nói cách khác nhưng không giữ lời được chứ? Mình sẽ nói nếu nlỗi mình biện luận thua thì đang từ bỏ giảm đầu của mình; bây chừ bản thân lại quăng quật chạy, làm thế nào rất có thể như vậy được? Ai da! Phải quay lại cắt đầu bản thân nhỏng vẫn gimong mỏi mới đúng!”

Ông suy nghĩ điều đó, liền chạy quay trở lại, bảo cùng với Phật mang lại mượn con dao: “Xin Ngài mang đến tôi mượn con dao!” (giới đao của các bên sư sử dụng thời xưa).

Phật hỏi: “Ông bắt buộc dao để làm gì?”

Ông đáp: “Tôi vẫn lập ra ĐK đến cuộc biện luận này cùng với Ngài, bây chừ tôi thua thảm rồi, tôi nên giảm đầu của chính mình chuyển mang đến Ngài!”

Phật bảo: “Trong giáo pháp của Phật không có các loại thủ tục này! Ông thua, xem như chấm dứt, hà tất nên giảm đầu?”

Thế là Phật tngày tiết pháp mang lại ông; vừa nghe, ông ngay thức thì đắc được Pháp nhãn tịnh tức thì trên khu vực, mnghỉ ngơi được nhỏ đôi mắt pháp. Mắt pháp vừa mlàm việc, ông biết được Phật pháp thâm diệu vô cùng: “Thì ra pháp ngoại đạo mà lại mình đã học các năm như thế rất nhiều ko bởi một phần vạn của Phật pháp!” Cho đề xuất, ông ko số đông không bắt con cháu mình về, nhưng thiết yếu ông cũng xuống tóc theo Phật. Cậu của Xá Lợi Phất bao gồm một nhân duyên quan trọng đặc biệt như vậy, vì thế tôi có niềm tin rằng người nào cũng rất nhiều nghe biết Tôn mang Xá Lợi Phất.

Xá Lợi Phất là giờ Phạn, China dịch là “thu tử”; lại có cách gọi khác là “châu tử” hay “thân tử”. Tại sao hotline là “Thu tử”? Vì cặp mắt của người mẹ Tôn trả y hệt như đôi mắt chim Thu Lộ, hết sức xinh tươi, mang lại nên được gọi là “Thu”. Chữ “Phất” trong Xá Lợi Phất đó là chữ “tử” (con); do đó “Xá Lợi Phất” có nghĩa là “Thu Lộ chi tử” (bé của Thu Lộ).

Tại sao Hotline là “Châu tử”? “Châu” là tên của mẹ Tôn trả, bởi vì cặp mắt của mẹ Tôn mang giống như phân tử châu, do đó bà còn gọi là “Châu tử”.

Tại sao gọi là “Thân tử”? Chính vị Tôn trả là một trong những đứa con được sản xuất thành từ bỏ 1 phần thân thể của người người mẹ.

Xem thêm: Thập Chú (10 Bài Chú Thường Tụng Thập Chú (10 Bài Chú Thường Tụng) Và Ý Nghĩa


Trí huệ của Tôn giả Xá Lợi Phất đứng vào số 1, thần thông của Ngài cũng khôn cùng quảng đại. Nói như thế chẳng cần là Ngài đứng độc nhất vô nhị về trí huệ với đứng nhị về thần thông, không phải nắm.

Vậy thì thế nào? Có một đợt Ma Ha Mục Kiền Liên thuộc Tôn mang đọ thần thông; đọ thần thông như vậy nào?

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đi đến ở đâu ttiết Pháp, toàn bộ những môn đồ mọi phải đi theo và để được nghe pháp. Vì sao vậy? Vì nếu như không theo để nghe thì trong tương lai sẽ không thể nào được nghe lại pháp Phật đã giảng qua; vì vào thời đó không tồn tại thiết bị thâu âm giống hệt như bây giờ, rất có thể thâu lại lời ttiết pháp của Phật, để giả dụ lần nầy mình ko dự nghe thì giữ lại nhằm sau nghe rảnh rỗi. Thời này vẫn chưa có thủ tục này, cho nên vì thế các đồ đệ của Phật hồ hết nên theo nhằm nghe pháp;

Duy chỉ bao gồm một lần nọ, Xá Lợi Phất vẫn nhập định đề xuất ko theo. Ma Ha Mục Kiền Liên bảo: “Thôi được! Nếu Tôn đưa không xuất định, tôi vẫn dùng thần thông làm cho Tôn đưa xuất định!” Tôn đưa Mục Kiền Liên thi triển toàn bộ thần thông của chính mình, ước ao kéo Tôn đưa Xá Lợi Phất vùng dậy, dẫu vậy không các kéo ko nổi Xá Lợi Phất mà đến cả chéo áo của Tôn đưa cũng không xẩy ra di dịch. Quý vị nói xem, thần thông của Tôn mang Xá Lợi Phất quảng đại mang lại cầm cố nào! Tôn mang Mục Kiền Liên vốn là thần thông đệ tốt nhất, cơ mà đến lúc hai fan “đấu pháp” cùng nhau thì Mục Kiền Liên tất yêu quá qua Xá Lợi Phất, điều ấy đầy đủ thấy thần thông của Tôn đưa Xá Lợi Phất thiệt là quảng đại!


Chuyên mục: Phật Giáo