Vòng luân hồi

     

Luân hồi (pali: saṃsâra, ngulặng nghĩa Phạn ngữ là “lang thang, trôi nổi” theo ngữ căn sam-√s, có khi được gọi là Hữu luân (chữ Hán), vòng sinc tử, hoặc giản solo là Sinc tử (chữ Hán). Thuật ngữ này chỉ những đời sống tiếp nối nhau, trạng thái bị luân chuyển của một loài Hữu tình Khi không đạt giải thoát, chứng ngộ Niết-bàn. Nguyên nhân trói buộc vào luân hồi là các pháp Bất thiện (sa. akuśala), gồm có tsi ái (sa. tṛṣṇâ), sân (sa. dveśa) và yêu thích (sa. moha, hoặc Vô minh, sa. avidyâ). Nghiệp (sa. karma) là động cơ tác động lên cơ chế của sự tái sinc. Trong Đại thừa, luân hồi được coi là thế giới của hiện tượng và thể tính của nó chính là thể tính của Niết-bàn.

Bạn đang xem: Vòng luân hồi

Cội nguồn của luân hồi từ đâu, loài hữu tình có từ bao giờ…, những thắc mắc này đã được nhiều người nêu ra nhưng Phật tuyệt đối không trả lời những sự ý hỏi vô bổ này vì theo Phật, chúng chẳng giúp ích gì bên trên con đường tu tập. Niết-bàn, sự giải thoát khỏi luân hồi chỉ có thể thực hiện trong kiếp làm người; vào khái quát nhỏ đường tái sinh khác chúng sinc ko thể đạt Bồ-đề vì không có đủ tài năng nhận thức được yếu tố chính của luân hồi, đó là tham và vô minch. Muốn thoát khỏi luân hồi thì cần phải dứt được nghiệp chướng vị dục giới sở hữu lại; muốn thoát khỏi nó, theo Phật, chỉ có nhỏ đường bát chính đạo mới dẫn bé người đến cõi niết bàn.

Xem thêm: Chùa Trúc Lâm Đà Lạt - Thiền Viện Trúc Lâm Đà Lạt

Luân hồi là một vòng luân phiên của hình thành, sống trên đời, chết, tái sinch ko chỉ vào Đạo Phật, mà cũng theo những tôn giáo khác nhỏng Đạo Ấn, Đạo Bön, Đạo Kỳ Na, Đạo Sikh, và những tôn giáo khác của Ấn Độ. Trong ngôn ngữ hiện đại, luân hồi liên hệ đến một địa điểm chốn, một tập hợp những đối tượng và sở hữu, tuy thế nguyên thủy, từ ngữ này liên hệ đến một tiến trình của việc theo đuổi tương tục hay dòng chảy của sự sống. Theo nguyên nghĩa, từ ngữ này liên hệ đến một dòng suối tương tục của trung khu thức, hay sự tương tục nhưng tuy thế bị lôi cuốn vô trật tự của đê mê, tđam mê dục, cảm xúc, và kinh nghiệm.

Xem thêm: Sự Khác Biệt Giữa Tư Tưởng Người Giàu Và Nghèo

Trong tổng hợp các tôn giáo Ấn Độ, đời sống không được coi như khởi đầu với việc sinh và chấm dứt với sự chết, tuy vậy tương tự một sự hiện hữu tương tục vào đời sống hiện tại của cơ thể và mở rộng vượt xa rộng nữa với quá khứ và tương lai. Bản chất của những hành động xảy ra vào phạm vi một kiếp sống (tốt tuyệt xấu) quyết định số phận tương lại của mỗi chúng sinc. Luân hồi được liên kết gần gũi với ý tưởng tái sinch, nhưng lại chủ yếu liên hệ đến điều kiện của đời sống, và ghê nghiệm của sự sống.

Trong Đạo Phật, vào thời điểm sắp chết tâm thức (thức của những giác quan lại sự khác biệt, chẳng hạn như nhãn thức, nhĩ thức,…) hoạt động như hạt như thể mang lại sự sản sinch một trọng điểm thức mới trong một cấu trúc sinch học mới, dẫn đến ý chí thúc đẩy tại thời điểm của cái chết (là điều tự chúng tiêm nhiễm bởi những sự thúc đẩy của ý chí kiếp trước). Trong những tôn giáo khác của Ấn Độ, những sự thúc đẩy ý chí sinh ra từ đời sống hiện tại được trao truyền đến một cấu trúc trọng tâm thức thông thường biết tới như linc thức tốt hương linch, là điều sau thời điểm trung ấm (bardo), hình thành căn uống bản mang đến một cấu trúc sinch học mới sẽ có kết quả là sự tái sinch và một đời sống mới. Tiến trình vòng chuyển phiên này chấm dứt trong sự đạt đến của giải thoát. Nếu một người sống trong những cung cách cực kỳ xấu ác, người ấy có thể tái sinch như một súc vật tuyệt những chúng sinh không may mắn khác trong sáu cõi luân hồi (nhỏng quỷ đói, xuất xắc rơi vào địa ngục)

Trong phạm vi địa pmùi hương hiện đại, tuyệt đỉnh trong Hy Mã Lạp Sơn, luân hồi cũng là một từ ngữ được diễn tả vấn đề đời sống đầy những dính mắc cùng đến và đi, một thể trạng vi tế của khổ đau. Thí dụ, khi nói lời giả biệt với một người thương, người ta có thể thốt ra “ah….luân hồi.”

Nguồn: Bách khoa toàn tlỗi mở Wikipedia


Chuyên mục: Phật Giáo