Vô ngã là niết bàn

     

Mặccho dù biết Phật pháp bát ngát, cũng không bên cạnh một vị giải bay do đó dù chỉhọc tập một câu khiếp, tu hành một pháp môn đến thấu đáo cũng hoàn toàn có thể hưởng trọn đượcmùi vị giải bay mà không buộc phải uống hết cả biển lớn học thuyết. Nhưng điều cốt yếulà buộc phải thực hành thực tế chứ đọng không hẳn nói suông cơ mà phát âm đạo được.

Bạn đang xem: Vô ngã là niết bàn

Đạolà con đường, dẫu vậy đi bên trên tuyến phố đạo không phải như đi trê tuyến phố chiếc. Đườngdòng dễ dàng đi, dễ dàng cho, bao gồm khoảng cách rõ ràng, từng nào cây số là bấy nhiêu thờigian tương ứng, tất cả điểm xuất phát, bao gồm điểm đến hẳn hoi. Nhưng đường đạo thìkhông phải như nạm. khi bắt đầu tu Call là khởi điểm, nhưng mà khởi đặc điểm này cũng làm việc tạiTâm. Tu hành hotline là đi, cũng chỉ trong một Tâm ấy nhưng mà Khi đạt cho đích giác ngộ,thì cũng tại 1 Tâm ấy chứ đâu không giống.

Thếnhưng tại sao đi mãi vẫn ko đến? Đó chính là vị chiếc Ta (Ngã) cđọng ngăn chận làmđến trễ nãi, lười nhác, sa bổ, bước được một bước thì bị lục căn lục nai lưng xenvào kéo lui cha bước. Muốn nắn tinch tấn tu hành mà lại loại ngã nó xen vào với bảo: Đểta ăn uống mẫu đang, để ta ngủ loại vẫn, để ta coi cái đang, để ta nghe loại đã. Cái ngãchấp kia càng bành trướng càng gây tai họa. Ngã chấp của ta càng to lớn càng dễ dàng gâyva tiếp xúc với dòng xẻ của người khác. Người không giống cũng tẩm bổ cái bửa của mình nênlại va chạm tới ta. Ví nhỏng gồm một căn nhà rộng lớn thênh thang mười fan nghỉ ngơi khôngkhắp, nạm nhưng mà một khi những người làm việc trong các số đó để chiếc Ta nổi lên thì vẫn va chạmnhau mang đến nỗi chung cuộc mỗi cá nhân đi từng ngả, lúc còn một fan cơ mà vẫn thấy chật.Đó nguyên nhân là té chấp. Tôi mang ví dụ nhằm minc họa vụ việc ngã chấp này:

Ngàyxưa có một linh hồn sau khá nhiều kiếp tu luyện, mang lại thiên đường gõ cửa ngõ Thượng Đế,Thượng Đế hỏi:

--Ai đó?

--Tôi, Linc hồn đáp.

ThượngĐế hỏi:

--Tôi là ai?

--Tôi là tôi.

ThượngĐế bảo:

--Tại đây không được địa điểm đến ta cùng ngươi thuộc nghỉ ngơi. Ngươi hãy đi địa điểm khác.

Linhhồn ấy trsinh hoạt lui về thế gian tu luyện thêm một nngu năm nữa, sau đó lên chầu trời gõcửa lại.

Xem thêm: Bóng Hạc Xe Mây Về Cõi Phật, #Tanglesaodo Instagram Posts (Photos And Videos)

ThượngĐế hỏi: -- Ai đó?

Đáp:-- Tôi.

--Tôi là ai?

--Tôi là Ngài, Linh hồn đáp.

Khiấy Thượng Đế ngay thức thì mngơi nghỉ cổng bỏ vô.

Thídụ trên mang đến ta thấy, một ndại năm kia tôi là tôi - còn vấp ngã chấp, thì khôngvào thiên đàng được. Một nngốc năm tiếp theo, tôi là Ngài, new vào được, vày không còn ngãchấp. Vì ta cùng với bản thân mặc dù nhị mà lại một. Niết bàn là chiếc hoàn hảo ko dung xẻ.Niết bàn không tồn tại hạn lượng, không có xứ sở, vì Niết bàn vô tướng mạo - vô tướngnên vô cùng cạnh tranh vào. Muốn nắn vào Niết bàn, ta cũng đề nghị vô tướng mạo nlỗi Niết bàn. CửaNiết bàn rất không lớn, chỉ bởi tóc tơ đề xuất ta quan yếu có theo một tư trang hành lý nào màhi vọng vào Niết bàn được cả. Cái thân đã không sở hữu theo được, nhưng mà dòng ý niệmvề tôi, về ta, cũng quan yếu mang theo vào được. Cái ta càng to lớn thì sẽ càng xaNiết bàn. Nên biết hễ hữu xẻ thì luân hồi mà lại vô té là Niết bàn chứ không phảiyên cầu bao gồm dòng ta nhằm vào Niết bàn.

Mộthôm gồm người đến hỏi Thiền lành sư Duy Khoang: "Đạo sống đâu?" Sư đáp:"Đạo sinh hoạt trước mắt" - "Sao tôi ko thấy?", bạn ấy hỏi.Ngài đáp: "Vì ngươi đã bận suy nghĩ tới mình ta cho nên vì vậy không thấy"-" còn Hòa Thượng có thấy không?", người ấy hỏi. Ngài đáp: "Hễcòn bận nghĩ cho tới ta, ngươi thì mọi ko thấy" - "Khi không thể bậnnghĩ tới ta, ngươi nữa thì bao gồm thấy không?", tín đồ ấy hỏi. Ngài đáp:"khi ko còn tồn tại trung ương khác nhau bận suy nghĩ tới ta, ngươi, thì bấy giờ ai hỏiđạo ở tại đâu?"


Giảsử lúc kia tín đồ ấy hỏi ngài Niết bàn sống trên đâu thì cứng cáp Ngài cũng đáp tương tựnhư thế, và câu đáp ở đầu cuối hẵn là: "Khi không còn tồn tại trung tâm riêng biệt bậnnghĩ tơi ta, ngươi thì hiện thời ai hỏi Niết bàn sinh sống tại đâu? Sao tôi không vàođược? Vì đã mất trung ương rõ ràng bận nghĩ về cho tới ta, ngươi thì tức khi đó tâmthanh khô tịnh không hề vọng tưởng ttê mê ái, Có nghĩa là Niết bàn kia rồi, chđọng có đề nghị ởđâu xa cơ mà nên kiếm tìm kiếm?"

Vậyvì thế rất cần phải biết: Niết bàn đó là tự quăng quật ba độc ttê mê, sảnh, đam mê vị té chấpgây nên. Vô ngã là Niết bàn. Giờ phút ít như thế nào tháo quăng quật được ba độc, tiếng phút ít đó làNiết bàn. Cho cần họ thấy Niết bàn vừa là cái bình thường, vừa là loại riêng rẽ.Cái phổ biến là ai cũng tu được, vào được. Cái riêng rẽ là chỉ ai tu người ấy đắc.Đức Phật, Ngài không bưng Niết bàn đến đến ta ngồi lên. Ngài chỉ dạy cho ta conđường tu triệu chứng Niết bàn mà lại thôi. Ngài dạy:

"Aicòn tmê mẩn luyến (tức còn bổ ái chấp đây là của tớ, xẻ mạn chấp đây là tôi,bổ kiến chấp đây là từ bỏ bửa của tôi), thời gồm xê dịch. Ai không tsi mê luyến,thời không xê dịch. Ai ko xấp xỉ, thời được khinch an. Ai được khinh anthời không thiên chấp (nati). Ai không thiên chấp, thời không tồn tại đến và đi. Aikhông có mang đến và đi, thời không có khử và sinh. Ai không tồn tại diệt với sinh, thờikhông có đời này đời sau, không tồn tại giữa hai đời. Đây là sự đoạn tận khổđau". (Niết bàn - Tương Ưng Sở Kinh 4/65, 1982)

Vậythì nói Phật độ chúng sinh là gì? Ở trên đây họ bắt buộc phân minh chữ"độ" với chữ "cứu vớt rỗi". Chữ "cứu vãn rỗi" thì chỉ cầnđức tin, tin có một đấng về tối cao, đấng ấy sẽ rước ta vào cõi phúc lạc của Ngàiở một nơi nào đó, trường hợp ta không thiếu thốn tín nhiệm. Trái lại chữ "độ", nghĩa làvượt qua, có nghĩa là tạo nên bọn chúng sanh thấy rõ rằng: bởi vì bạn dạng bửa mà lại nổichìm ngập trong biển khơi phiền não sanh tử. Vậy chỉ cần trừ cái vấp ngã chấp thì pnhân từ nãokhông hề đất đứng. Khi phiền khô óc đã trừ thì loài kiến hoặc, bốn hoặc, vô minc hoặccũng xong cơ mà quá qua bờ giác. khi pnhân hậu óc xong thì dù bất cứ vẫn ở chỗ nào,bất cứ giờ phút nào thì cũng là Niết bàn, không nhất thiết phải chứa bước đi mang đến một nơinhư thế nào cả nhằm search cõi Niết bàn. Bởi nỗ lực đức Phật dạy dỗ luôn luôn quán vô ngã, bốnđại, năm uẩn tạo nên thân này phần đa là gần như đồ vật do duim sinh hoạt ngoài kết hợp lại màthành chđọng chiếc thân "đồng nhứt" cùng với chiếc bửa thì không thực gồm.

Xem thêm: Căn Bản Thiền Minh Sát - Vipassanà, Thiền Minh Sát Tuệ

ĐứcPhật được tôn xưng là đấng Pháp vương vãi vì Ngài tự tại cùng với toàn bộ các pháp, vàotất cả thời, xđọng. Dù ở chỗ nào Ngài cũng không trở nên dính mắc vào sáu nai lưng, không bịchúng cuốn hút. Nên chúng ta phải biết, nếu bọn họ đối với một vấn đề gì trongmột thời hạn nào đó mà được từ bỏ trên, không bị nó lôi cuốn, bỏ ra phối hận, thì ta cũngxứng đáng Hotline là vua của pháp kia, dẫu vậy chỉ so với một bài toán kia, trong một thờigian này mà thôi, còn làm việc tiếng khác, so với Việc không giống, thì ta lại bị ràng buộc,vì vậy ta ko được nhỏng Phật xưng là Đấng Pháp Vương so với toàn vẹn cácpháp và tất cả các thời, xứ đọng.

Muốnđược như Phật cần tiệm vô bửa luôn luôn luôn. Quán vô bổ thì tất cả mẫu call là:phải, trái, được, thua kém ngơi nghỉ đời phần nhiều là một cái duyên đến ta tu, hoặc trnghỉ ngơi thànhthông thường không có gì bận lòng cả. Quán vô vấp ngã cũng như người võ sĩ luyện thânthể cho rắn Chắn chắn. Lúc không rắc dĩ nhiên thì dễ bị quật bổ trước một tác động bênngoài. Người tu vô xẻ cũng vậy, Khi chưa thuần thục còn các xẻ chấp thì dễđau đớn trước một lời nói độc. Nếu lúc ngã chấp tiêu giảm, thì chỉ từ thấy đaukhổ sơ sơ với sau cùng thì không hề té chấp thì cũng không thể chút ít đau khổnữa. Nên ghê Pháp Cú nói:


Chuyên mục: Phật Giáo