Viên dung là gì

     

VIỆN CAO ĐẲNG PHẬT HỌC HẢI ĐỨC Hồng Dương Nguyễn Văn uống Hai LUẬN GIẢI TRUNG LUẬN TÁNH KHỞI VÀ DUYÊN KHỞI PL.2547 - DL.2003 - Ban tu tlỗi Phật học


4. Viên dung vô ngại Hoa nghiêmcảnh giới.

Bạn đang xem: Viên dung là gì

Trong khiếp ThắngThiên Vương Bát Nhã tất cả đoạn: “Lấy tâm kính trọng tu tập hạnh Không; tu tập hạnhKhông nên xa lìa gần như nơi thấy, xa lìa đa số loài kiến hoặc, nên tu hành chính đạo; tuhành chính đạo yêu cầu thấy được Pháp giới”. Nhưng thế làm sao là Pháp giới?

Hỏi xuất xắc trả lờihồ hết là tính năng truyền thông media qua ngữ điệu và luận lý. Trả lời có nghĩa là tra cứu cáchchia xẻ kinh nghiệm cá nhân với những người hỏi. Nhưng Lúc người hỏi không thuộc chungtay nghề được chia sẻ thời câu trả lời không mang 1 ý nghĩa làm sao đối với bọn họ.Trường phù hợp trả lời câu hỏi “Thế làm sao là Pháp giới?” cũng vậy. Đứng bên trên lập trườngtu chăm sóc thời về pmùi hương diện quả vị hội chứng ngộ cứu vãn cánh hoàn hảo và tuyệt vời nhất, Pháp giới làchình họa giới từ bỏ thân của đức Phật. Biết rõ chúng sinh ko phân tách ngã được kinhnghiệm của Ngài, yêu cầu Ngài liên tục nhắc nhở các vị Bồ tát tùy căn uống thứcbọn chúng sanh rộng nói tởm pháp, chẳng buộc phải mắc khu vực ngôn ttiết. Nói ra là đểkhiến bọn họ lìa chiếc lỗi ngụy từ vô tdiệt, chuyển trung khu, ý, ý thức, tự biết tự hội chứng. Nhưngquyết không tồn tại nói chỉ bày chỗ tự giác thánh trí. Bởi vị từ giác thánh trí lìatướng mạo ngôn tmáu, lìa tướng trung khu duyên ổn, từ bỏ hội chứng được sinh sống bên trong, chẳng phảiđịa điểm hiển bày của vọng tưởng ngôn tngày tiết.

Theo Hoa nghiêmthám huyền cam kết, Pháp giới là sở nhập. Pháp tại đây gồm tía nghĩa. Một, gia hạn tựtính tức toàn bộ phần lớn gì bao gồm đặc tính của chính nó, không khiến cho ta nhầm lẫn với dòng không giống.Hai, quỹ tắc, tức có những kích thước riêng biệt của chính nó nhằm hoàn toàn có thể làm cho tạo ra nơita một định nghĩa về nó. Ba, đối tượng của ý. Giới cũng có thể có cha nghĩa. Một, nghĩalà nhân, bởi Thánh đạo y trên phía trên mà sinch trưởng. Biện Trung biên luận giảithích: “Do ý nghĩa là nhân của Thánh pháp nên gọi là Pháp giới, vì chưng không còn thảyThánh pháp duyên vào chỗ này cơ mà tạo nên. Trong đây, giới tức là nhân, cótức thị vô xẻ.” Hai, tức thị tánh, nghĩa là tánh snghỉ ngơi y của tất cả các pháp.Ba, nghĩa là phân tề (số lượng giới hạn thực tế), chính vì tướng tá của những duyên ổn khởi khônglếu tạp.

Kinch Hoanghiêm, một trong các kinh Khủng của Đại vượt, mô tả Pháp giới vô cùng kỳ diệudưới hiệ tượng lầu những “Tỳ Lô Giá Na trang nghiêm tạng” cùng với phần nhiều tia nắng siêunhiên và toàn bộ phần lớn tráng lệ và trang nghiêm thiên mặt đường rực rỡ tỏa nắng. Hoa nghiêm Pháp giới cóđầy đủ đặc điểm sau đây:

(1) Pháp giớibao che vô lượng vô hạn chình ảnh giới các cõi. Một cõi trong Pháp giới cóthể khôn xiết béo tốt khôn xiết nhỏ bé phụ thuộc vào nút thang đo lường và tính toán xuất xắc địa điểm thực hiệnsự giám sát và đo lường.

(2) Bất kỳ cõinào thì cũng bao hàm hồ hết cõi bé hơn, với được đựng trong một cõi lớn hơn. Chẳnghạn nlỗi quả khu đất bao hàm đông đảo nguyên tử, và là 1 nguyên tố của hệ khía cạnh ttách.Tính bí quyết các cõi của Pháp giới lớp lớp chồng chứa nhau cực kỳ tận vào cảhai phía cực kì mập với hết sức nhỏ xíu điều này được Call là “trùng trùng duyênkhởi”.

(3) Một cõi bé nhỏ,như một nguim tử chẳng hạn, chẳng số đông đựng vô lượng cõi nhỏ bé nhiều hơn, cơ mà cũngcòn chứa vô lượng cõi rộng lớn lớn hơn, nlỗi hệ khía cạnh ttách, với như thế chế tác Pháp giớithành một “cục bộ vô vàn viên dung vô ngại”.

(4) Trong Phápgiới, toàn bộ cha thời rất nhiều nhiếp đáp nhập một cái ngày nay miên trường nên khái niệmthời hạn không hề quan trọng để bộc lộ sự lưu giữ gửi theo chiếc thừa khứ, hiệntại, và vị lai nữa.

(5) Vô lượng vôbiên chình họa giới những cõi trong Pháp giới là chỗ hiển bày đông đảo thần thông biếnhóa, rất nhiều lưu xuất năng lượng, sự quảng bá hầu hết nguyện với trí, niềm hoan hỉtịnh lạc, gần như công hạnh và giải bay bất khả bốn nghì của không còn thảy Bồ tát, vôsố chỉnh tề cõi Phật, gần như thệ nguyện vô thượng của các Như Lai.

Thật ra, Hoanghiêm Pháp giới cũng chính là Thế gian giới. Duy chỉ phần nhiều Bồ tát sẽ “ra đời từhạnh nguyện Phổ Hiền” mới rất có thể chiêm nghiệm chình ảnh giới chỉnh tề trứa lệHoa nghiêm với rất nhiều hiện tượng kỳ lạ mầu nhiệm kỳ túng bấn, vượt ra ngoài kĩ năng bốn duyvà mô tả của ngôn từ tục tằn. “Sinh ra từ bỏ hạnh nguyện Phổ Hiền” tất cả nghĩalà siêng tu mười pháp: tâm chẳng xa vứt toàn bộ chúng sinh, coi clỗi Bồ tát nhưPhật, chẳng hủy báng Phật pháp, biết những quốc độ phần đa hết sức tận, tin mến hạnhBồ tát, duy trì trung tâm bình đẳng hư không pháp giới người yêu đề, quán tiếp giáp Chân vai trung phong nhằm nhập trílực Phật, siêng tu biện tài vô không tự tin, giáo hóa bọn chúng sinh ko nhàm mỏi, trụnơi toàn bộ quả đât mà lại trung ương không nhiễm trước.

An trụ khu vực mườipháp này rồi thời Bồ tát bao gồm tương đối đầy đủ mười sản phẩm tkhô hanh tịnh (ví dụ điển hình, thông đạtthậm thâm nám pháp tkhô nóng tịnh, xuất xắc gần gũi thiện tại trí thức tkhô cứng tịnh, tốt tu hànhtoàn bộ Phật pháp tkhô giòn tịnh), với mười trang bị trí rộng lớn (ví dụ điển hình, trí biết tấtcả trọng tâm hành cùng nghiệp báo của bọn chúng sinh, xuất xắc là trí biết toàn bộ văn uống trường đoản cú biệntài, xuất xắc trí hiện thân mình ở mọi trong tất cả cố giới). 

Trụ vào mườitrí này rồi thời được mười thứ phổ nhập (ví dụ điển hình, toàn bộ thân chúng sanh vàomột thân, một thân vào toàn bộ thân chúng sanh, tuyệt tất cả Phật pháp vào một trong những pháp,một pháp vào tất cả Phật pháp, giỏi toàn bộ tam thay vào một nỗ lực, một rứa vào tấtcả thế). 

Quán gần kề nhưvậy rồi thời an trụ mười trung khu chiến hạ diệu (chẳng hạn, trung ương thắng diệu tưởng niệmcủa toàn bộ chúng sinh ko vị trí y chỉ, xuất xắc tâm thắng diệu pháp giới vô hạn,hay trung tâm chiến thắng diệu toàn bộ quả đât đồng đẳng vô sai biệt). 

Cuối cùng, antrụ mười vai trung phong win diệu rồi thời thành công mười trí thiện nay xảo về Phật pháp(ví dụ điển hình, trí liễu đạt Phật pháp thậm thâm quảng đại, tốt trí khéo thuyếtgiảng Phật pháp, tuyệt trí khéo sử dụng từ bỏ tâm trường đoản cú lực để ko thối chuyển khi tutập Phật pháp).

Những vị ĐạiThanh vnạp năng lượng nhỏng ngài Xá Lợi Phất, không tồn tại phước quả, không tồn tại tuệ nhãn, không cótam muội, không tồn tại giải bay, không tồn tại thần lực biến hóa, không tồn tại mạnh mẽ và uy lực,không có tâm nguyện vĩ đại nlỗi các Bồ tát vẫn chưa xuất hiện thể tận mắt chứng kiến hầu như diễnphát triển thành nhiệm mầu trong lầu những Tỳ Lô.

Đọc tởm Hoanghiêm, Phẩm 30 - A tăng kỳ, tất yêu không tồn tại cảm nhận là đức Phật đang dùngngôn ngữ số lượng Thiên vnạp năng lượng học tập văn minh để giải thích sự to lớn của Pháp giới,lúc Bồ tát Tâm Vương hỏi nắm nào là vô lượng, vô hạn, vô đẳng, bất khả sổ, bấtkhả xưng, bất khả bốn, bất khả lượng, bất khả ttiết, bất khả tngày tiết bất khảttiết. Đoạn tởm tiếp sau đây tỏ rõ kĩ năng toán thù học của đức Phật Lúc rước “thếgian nhtràn vào nghĩa số lượng nhưng mà đức Phật vẫn biết”.

Phật nói: “Mườilũy quá mười nhân mười lũy quá mười bằng mười lũy vượt hai mươi; mười lũythừa nhị mươi nhân mười lũy quá nhị mươi bởi mười lũy vượt tứ mươi; mười lũythừa bốn mươi nhân mười lũy vượt tư mươi bằng mười lũy vượt tám mươi; mười lũythừa tám mươi nhân mười lũy quá tám mươi bằng mười lũy vượt 160; mười lũy thừa160 bình pmùi hương bởi mười lũy quá 320; ... ... ... ; số đó bình phương thơm bằngmười lũy thừa 101 493 292 610 318 652 755 325 638 410 240; số đó bình phươngcó tác dụng thành một a tăng kỳ (incalculable); a tăng kỳ lũy vượt tư làm thành một vôlượng (measureless); vô lượng lũy vượt tứ làm thành một vô biên (boundless);vô biên lũy quá bốn có tác dụng thành một vô đẳng (incomparable); vô đẳng lũy vượt bốnlàm thành một bất khả sổ (innumerable); bất khả sổ lũy quá bốn làm cho thành mộtbất khả xưng (unaccountable); bất khả xưng lũy thừa tư làm cho thành một bất khảbốn (unthinkable); bất khả bốn lũy vượt tư có tác dụng thành một bất khả lượng(immeasurable); bất khả lượng lũy vượt bốn làm cho thành một bất khả thuyết (unspeakable);bất khả ttiết lũy thừa tứ có tác dụng thành một bất khả ttiết bất khả thuyết(untold); bất khả thuyết bất khả ttiết bình pmùi hương làm thành bất khả thuyếtbất khả ttiết đưa (a square untold).”

Điều đáng lưu ýtrong đoạn tởm này là Ngài sẽ cần sử dụng cụm từ bỏ “bất khả ttiết bất khả thuyếtchuyển” nắm vì Hotline thương hiệu bằng một con số xác định nhằm hình tượng con số vô cùngKhủng tột cùng.

Xem thêm: Ngày 7/7 Là Ngày Gì - Thất Tịch Là Ngày Gì

Thật ra, các từ này biểu hiện một kinh nghiệm cửa hàng tưởng. Nhưng tạisao Ngài lại làm cho nlỗi vậy? Một số lượng vô cùng phệ tốt cực kì nhỏ xíu hầu như hoàn toàn có thể dùngtrí thông minh suy đân oán cùng dùng ký hiệu màn trình diễn thuận tiện, tuy vậy nếu muốn trực thừa nhận nóbằng xúc cảm thời quả thật siêu khó khăn. Đức Phật hằng tại chánh định nên“thấy” chớ không “suy lý” giỏi “suy luận”. Vì vậy khi muốn truyền đạt lại điềuNgài xem sét thời xung quanh các từ “bất khả ttiết bất khả ttiết chuyển” thậtkhông còn có ngôn từ nào đúng hơn nhằm chỉ vào một số trong những lượng khôn xiết to tột độ.

Xem thêm: Sư Thầy Thích Tâm Mẫn - Duy Xuyên: Bổ Nhiệm Đđ

Tưởng cũng nênbiết phương pháp đếm số của Hoa nghiêm là tựa trên qua lại tương tác giữa thành phần vàtập vừa lòng. Thí dụ tách bóc biệt một cá thể thoát ra khỏi một tổ bao gồm 100 thành viên thời cáthể bóc tách riêng kia vẫn còn coi nlỗi tương duyên với 99 thành viên kia. Số 99 cá thểnày nhắc như một đơn vị cọng vào 99 sản xuất thành nhóm một trăm quan hệ. do đó,Khi nhìn tập đúng theo có 100 tồn tại như là số đông bộ phận biệt lập thời chỉ bao gồm 100hiện hữu mà lại thôi. Nhưng nếu quan sát bọn chúng theo hỗ tương quan hệ thời từng hiện nay hữuđếm thành 100. Do đó bao gồm mang đến một trăm lần một trăm, tức 10 000 tồn tại. Trongtrường phù hợp những mối quan hệ trngơi nghỉ đề xuất tinh vi hơn thời số lượng đếm được trsống nênbất khả tmáu bất khả tmáu. do đó, trong Hoa nghiêm số đông câu kinh như thế nào cũnggắn liền với số lượng bất khả thuyết bất khả thuyết.

Sau phía trên xintrích một số trong những lời chỉnh cú của đức Thế tôn về tính chất bí quyết “trùng trùng vô tận” củaPháp giới.

Trích Phẩm 30 -A tăng kỳ:

“Bất khả ngônthuyết bất khả tngày tiết

Sung mãn vớ cảbất khả thuyết

Trong đông đảo kiếpbất khả ngôn thuyết

Nói bất khảttiết chẳng hết được.

Nếu bất khảthuyết những cõi Phật

Thảy đầy đủ nghiềnnát có tác dụng vi trằn

Trong một trằn,bất khả thuyết cõi

Như một, tất cảsố đông điều đó.

... ... ...

Tại trên bất khảtmáu đầu tóc

Đều bao gồm cõi tịnhbất khả thuyết

hầu hết sản phẩm trangnghiêm bất khả ttiết

đa phần thứ kỳdiệu bất khả ttiết.”

Hãy tiếp tụchiểu rất nhiều đoạn ghê sau đây diễn đạt Pháp giới cùng với không thiếu thốn kỳ tích.

Trích Phđộ ẩm 30 -A tăng kỳ:

“Chỗ một đầutóc cõi to nhỏ tuổi

Tạp lây lan thanhtịnh cõi thô tế

Tất cả nlỗi vậybất khả tmáu

Mỗi từng rõ ràngtách biệt được.

Đem một cõinước ép làm lớp bụi

Bụi đó vô lượngbất khả tmáu

Trần số vô biêncõi điều đó

Đều mang lại đồngđội đầu một tóc.

Những cõi nướcnày bất khả tmáu

Đồng team đầutóc ko chật không lớn

Chẳng khiến cho đầutóc có thêm to

Mà phần đông cõikia bình thường mang lại đội.

Trên tóc vớ cảhầu hết cõi nước 

Hình tướng nhưcũ không tạp loàn

Nhỏng một cõichẳng loạn những cõi

Tất cả cõi nướchồ hết như vậy.”

Trích Phẩm36 - Hạnh Phổ Hiền:

“Chư Phật tử!Đại Bồ tát trụ trong mười trí này rồi thời được mười máy phổ nhập:

Một là vớ cảquả đât nhập vào một trong những điểm, một điểm nhtràn vào tất cả thế giới. Hai là vớ cảthân bọn chúng sinh nhập vào trong 1 thân, một thân nhập vào tất cả thân chúng sanh. Balà tất cả kiếp nhập vào một niệm, một niệm nhtràn vào tất cả kiếp. Bốn là tất cảPhật pháp nhập vào một trong những pháp, một pháp nhập vào toàn bộ Phật pháp. Năm là bất khảthuyết xứ đọng nhập vào một xđọng, một xứ đọng nhập lệ bất khả thuyết xứ. Sáu là bất khảtmáu căn khớp vào một căn uống, 1 căn nhtràn lên bất khả thuyết căn. Bảy là vớ cảcăn nhtràn lên phi cnạp năng lượng, phi cnạp năng lượng nhập lệ tất cả cnạp năng lượng. Tám là tất cả tưởng nhập vàomột tưởng, một tưởng nhtràn lên tất cả tưởng. Chín là toàn bộ ngôn âm nhtràn vào mộtngôn âm, một ngôn âm nhập vào tất cả ngôn âm. Mười là toàn bộ tam cầm cố nhập vàomột cụ, một cố kỉnh nhtràn lên tất cả chũm.”

Trích Phẩm27 - Thập Định:

“Đại Bồ tát nơitam muội này,... một niệm nhập ức kiếp khởi, ức kiếp nhập một niệm khởi; đồngniệm nhập biệt thời khởi, biệt thời nhập đồng niệm khởi; vị lai nhập thừa khứkhởi, quá khứ đọng nhập vị lai khởi; tam cố nhập gần cạnh na khởi, giáp na nhập tam thếkhởi;...” 

Theo lời kinhvừa trích, không khí và thời hạn bị tiêu giải mất không còn ý nghĩa cùng năng lực.Pháp giới không đông đảo chỉ trùng trùng vô vàn Hơn nữa trọn vẹn được giải thoátkhỏi không còn thảy phần đa chướng ngại không khí với thời gian. Mỗi hữu vừa bao hàmvào bao gồm nó toàn bộ đều hữu không giống, với phần đông hữu không giống cũng thế. Những thựctrên lẻ tẻ được bao quát trong một thực trên bát ngát, với thực trên bao la này lạithấy tham gia trong từng từng thực tại đơn nhất. Vạn hữu bên cạnh đó đốn khởi với hỗdung, tương hỗ tiếp xúc toàn diện vào Pháp giới. Sự dung nhiếp đáp bát ngát củavạn hữu sẽ tạo cho Pháp giới trngơi nghỉ đề xuất một chình ảnh giới trong veo và ngời sáng sủa,không hình tích, không láng tối. Trên chế độ, hoạt chình họa châu phát triển thành hàm dungsinc khởi và mở ra là vì mọi pháp dulặng sinc đầy đủ vô trường đoản cú tính tức Không. Đúngtheo khẩu quyết khét tiếng của Bồ tát Long Tbọn họ, “Mọi pháp vì Không nhưng mà có”, chínhbởi vì tánh Không mà không còn thảy rất nhiều chình họa giới qua lại nhiếp nhập, độc nhất vô nhị nhiều tương dungthành công.


Chuyên mục: Phật Giáo