Truyện ngắn về gia đình

     

tổ ấm là vùng trở về của ký ức, là bến đỗ neo giữ yêu thương thương của đời fan. Đọc mấy mẩu truyện nđính thêm tiếp sau đây, có lẽ rằng các bạn sẽ biết trân quý tổ ấm của mình hơn. 

Câu cthị trấn sản phẩm nhất

Cha vứt nó từ bỏ thời gian nó còn bắt đầu đỏ hỏn. Mẹ và ngoại nuôi nó bự lên vào bần cùng. Anh chị rau củ cháo nuôi nhau, bữa no bữa đói. Nhưng trong nước mắt vẫn đang còn cả thú vui, trong đau khổ vẫn có time hạnh phúc. Mấy năm tiếp theo, ngoại mất. Từ độ ấy, tối như thế nào nó cũng khóc cằn cặt. Mẹ ôm nó vào lòng, nước đôi mắt lăn uống dài, đặt tay lên ngực trái, nói: “Ngoại vẫn tại chỗ này mà! Ngoại bao gồm đi đâu đâu!”. Thế là nó nín. 

Mấy năm sau nữa, rồi người mẹ nó cũng theo nước ngoài nhưng đi… Trong lễ tang, dì nó khóc mãi. Nó lại sát, rung lắc rung lắc tay dì, để lên trên ngực trái: “Mẹ vẫn tại đây mà! Mẹ tất cả đi đâu đâu!”. Nó dỗ mãi mà dì chẳng nín, lại còn ôm nó khóc to hơn… 

Câu cthị trấn thiết bị hai

Cha luôn luôn muốn khuyến mãi bà bầu một chiếc vòng cđộ ẩm thạch. Tay bà mẹ trắng nuột nà, đeo vòng rất đẹp mắt. Nhưng mọi khi cha định mua, mẹ lại can. Mẹ bảo: “Để chi phí ấy sở hữu giấy tờ đến tụi nhỏ”. Bao nhiêu năm qua đi, bàn tay người mẹ sẽ sạm black, cnhị sạn do sương gió cuộc sống. Bao nhiêu năm vừa qua đi, chị em tôi cũng trưởng thành và cứng cáp cả, rồi lập gia đình, rồi sinh nhỏ. Bao nhiêu năm ấy, chị em vẫn chưa bao giờ treo vòng cẩm thạch.

Ngày sinc nhật chị em, công ty chúng tôi download Tặng bà một cái vòng đẹp nhất. Mẹ vui lắm, cứ cười mãi. Bà chứa kỹ ở bên trong gầm tủ, chỉ thi phảng phất mới có ra nhắm nhía một thời gian. Tôi hỏi: “Sao bà bầu ko đeo?”. Mẹ nheo đôi mắt cười: “Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ cần quan sát cũng thấy vui”. Chị em tôi chẳng ai bảo ai, lặng lẽ gửi ánh mắt nhau mà xao xuyến lệ. 

*
Trải qua bao sương gió tay bà mẹ giờ đây đang không đeo được vòng cđộ ẩm thạch nữa. (Ảnh minc họa: youtube.com)

Câu cthị xã lắp thêm ba

Mẹ gồm 7 người con, chị nghèo độc nhất. Chồng chị mất sớm, con hãy còn tuổi ăn uống tuổi nghịch. Hai fan chỉ còn biết nương tựa vào nhau mà sinh sống. Lễ thượng thọ 70 tuổi của chị em, gia đình xúm xkhông nhiều bàn thảo. Người nói nên chọn nhà hàng này, bạn bảo buộc phải mướn từng nào mâm, người lại lên list khách mời. Thật ồn ào. Thật vui. Mẹ mỉm cười tủm tỉm. Lúc ấy, chị âm thầm cho mặt mẹ, thủ thỉ vào tai bà: “Mẹ ơi, người mẹ thèm ăn món gì nhằm nhỏ nấu ăn mang lại mẹ?”. 

Tiệc thượng thọ chưa chảy, người mẹ đã đòi về mau chóng.


Bạn đang xem: Truyện ngắn về gia đình


Xem thêm: Nhân Quả Sám Pháp - Kinh Nhân Quả Ba Đời Việt Dịch


Xem thêm: Tâm Thanh Tịnh Tâm Ý - Thân Tâm Thanh Tịnh Có Được Mầu Nhiệm


Bà mệt. Ai cũng lắc đầu, tặc lưỡi: “Sao chị em không nạp năng lượng gì?”. Tiệc tan, ai về công ty nấy. Mọi người vào tra cứu bà mẹ, thấy bà ngồi bên dưới phòng bếp từ từ nạp năng lượng cơm cùng với đánh canh chua lá me và đĩa bống kho tiêu. Mâm cơm chủ yếu tay chị làm. 

Câu chuyện trang bị tư

Cô giáo cho cả lớp xem tấm hình chụp một gia đình. Có một cậu nhỏ xíu màu domain authority không giống với mọi người. Một các bạn phái nam đứng dậy: “Thưa cô, cậu ấy là nhỏ nuôi phải ko ạ?”. Cô khẽ mỉm cười: “Tại sao bé biết?”. Quý khách hàng phái nam không đồng ý, tiu nghỉu ngồi xuống. Một cô bé xẻn lẻn thưa: “Thưa cô, con biết rất nhiều về con nuôi ạ!”. Có tiếng căn vặn hỏi sống dưới lớp: “Thế bé nuôi là gì?”. Cô nhỏ xíu đứng trực tiếp dậy, ưỡn ngực, vẻ khía cạnh tươi tỉnh, hai bím tóc dịp lắc, thời điểm lắc, dõng dạc nói: “Con nuôi tức thị bản thân phệ lên từ trong trái tim bà mẹ chđọng không hẳn trường đoản cú trong bụng!”. 

Câu cthị xã thiết bị năm 

Chồng tôi hiện ra đang vào trại tthấp mồ côi. Trừ giờ đồng hồ khóc thời điểm sơ sinh, anh không thể khóc thêm một lần như thế nào nữa. Năm đôi mươi tuổi, sau cuối anh cũng tìm kiếm được bà bầu của chính mình. Nhưng nhị bà bầu bé vẫn ko được đoàn tụ cùng nhau. Một đợt tiếp nhữa, mẹ anh lại đành cân hận vứt bé. Anh lẳng lặng ra đi, không rơi một giọt nước đôi mắt. Năm 40 tuổi, một lượt anh vô tình gọi được trên cung cấp thông tin tìm kiếm con của bà bầu mình. Anh nhảy khóc. Tôi hỏi tại vì sao khóc. Anh nói: “Tội nghiệp chị em, 40 năm vừa qua chắc chắn là người mẹ còn khổ vai trung phong hơn anh”. 

*
Anh biết vào 40 năm vừa qua bà mẹ khổ vai trung phong rộng anh. (Hình ảnh minh họa: forbes.com)

***

Tôi còn ghi nhớ lời của một bài xích hát vô cùng nổi tiếng của Phương Thảo – Ngọc Lễ, hát rằng: “Gia đình gia đình. Ôm ấp số đông ngày thơ. Cho ta bao kỷ niệm thương yêu. mái ấm gia đình. Vương vấn bước chân ta đi. Ấm áp trái tlặng xoay về”. Hai chữ gia đình lắm linh nghiệm ấy mấy ai thấu hiểu? Khi còn bé xíu, ai ai cũng mong ước nhanh chóng trưởng thành, tự do bay nhảy đến những chân trời kỳ lạ bằng đôi cánh của riêng biệt mình. Nhưng những lúc bị sóng gió cuộc sống đánh té, ta chỉ muốn được trnghỉ ngơi về trong tầm tay yêu thương thơm của bà mẹ, của phụ thân. 

Nhà thơ thời Đường, Hạ Tri Chương thơm, trong một bài xích thơ khét tiếng nhất của chính bản thân mình sẽ viết:

Thiếu tiểu ly gia, lão đại hồiHương âm vô cải, mấn mao tồi

Nghĩa là: Lúc nhỏ xa bên, cơ hội già trở về viếng thăm. Giọng quê không biến hóa, chỉ tất cả tóc sẽ điểm bạc. 

Đời fan nlỗi mẫu sông cuộn tung, nước trôi qua cầu không giữ giàng được. Trong dòng đời vô ơn, vào loạn cầm thị phi, chỉ tất cả gia đình mới là sợi dây níu giữ lại tình thân, lòng trắc ẩn của bé fan. 


Chuyên mục: Phật Giáo