TRĂM NĂM TRONG CÕI NGƯỜI TA CHẾ

  -  

*
*
Một thời, Thế Tôn sinh hoạt Ràjagaha, tại Trúc Lâm, khu vực nuôi chăm sóc các nhỏ sóc. Ở đấy, Thế Tôn dạy những Tỷ kheo:

Này các Tỷ kheo, nđính ngủi rứa là tuổi tchúng ta loại tín đồ sống đời này, rồi yêu cầu đi sau đây. Hãy làm cho điều lành tính. Hãy sinh sống phạm hạnh. Không có gì hiện ra lại không xẩy ra tử vong. Này các Tỷ kheo, fan sống lâu chỉ bao gồm một trăm năm, hoặc thấp hơn, hoặc nhiều hơn thế.

Bạn đang xem: Trăm năm trong cõi người ta chế

Loài bạn thọ mạng ngắn/Người lành đề xuất lo âu/Như cháy đầu, hãy sống/Tử vong rồi bắt buộc đến/Ngày tối bao gồm trôi qua/Tchúng ta mạng gồm chấm dứt/Mạng tín đồ bắt buộc thô cạn/ Như suối nhỏ đầu non.

(ĐTKnước ta, Tương Ưng Bộ I, chương 4, phẩm 1, phần Tuổi tchúng ta , VNCPHđất nước hình chữ S ấn hành, 1993, tr.241) 

LỜI BÀN:

Trăm năm trong cõi fan ta Mặc dù bao gồm tới ba vạn sáu nđần độn ngày tuy thế thật là nlắp ngủi. Càng nđính thêm ngủi rộng bởi vì mấy ai sinh sống cho tới trăm năm. Vô thường xuyên đã theo thứ tự mang đến với mọi fan mà ko lúc nào hẹn trước. Do vậy, yêu cầu ý thức sâu sắc về tbọn họ mạng, về sự trường thọ nthêm ngủi của kiếp người nhằm kiến tạo đời sống thật xuất sắc đẹp mắt cùng có chân thành và ý nghĩa duy nhất.

Hãy vực lên làm lại đời bản thân, cái đẹp cho cuộc đời. Hãy tha vật dụng với yêu thương thơm, rũ vứt toàn bộ niềm nhức và thù hận. Thời gian rất cực hiếm, lại trôi nhanh khô như bóng câu qua cửa sổ. Đừng nhằm rồi ra lực bất tòng trọng tâm, đừng để bao ý niệm giỏi đẹp nhất yêu cầu theo bản thân về vị trí khu đất lạnh lẽo. Từng Ngày đi qua đời mình như con lừa sẽ trên đường dẫn cho lò gần kề sinch thì tất cả vui gì khi cầm níu kéo các ngọn cỏ bên vệ mặt đường. Vì mạng tín đồ mong manh, phải cần làm cho điềkhối u lành tính, đề xuất sống phạm hạnh.

Xem thêm: 7 Cửa Ải Và 6 Nẻo Luân Hồi Là Gì, 6 Nẻo Luân Hồi Là Gì


Sngơi nghỉ dĩ bạn ta tnhãi nhép chấp, giành đơ, đấu đá nhau chí tử một mất một còn vì chưng không ý thức được sự thật của thân phận kiếp tín đồ. Cứ tưởng rằng thế lực, sức mạnh của bản thân mình là trường cửu đề xuất chẳng khi nào biết nhường nhịn, share vào tinh thần song bên thuộc ích lợi nhưng mà cứ đọng lo ttinh ranh giành, thâu tóm mang đến riêng mình. Đó cũng là một trong Một trong những ngulặng nhân dẫn đến xung chợt, tàn sợ hãi với làm thịt chóc lẫn nhau, tạo biết bao cực khổ đến nhân loại.

Một đời người mấy ai sống tới trăm năm, Tuy thời hạn ấy chưa hẳn là nhiều năm tuy nhiên cũng đầy đủ mang lại ta chiêm nghiệm về gần như cực hiếm sống. Rốt cuộc thì trọng tâm của cuộc sống này là gì, hợp lí chỉ là hưởng thụ, tranh nhau với chiếm đoạt? Chỉ yêu cầu một ngày giác ngộ được Chánh pháp, biết sống cùng làm đẹp cuộc sống, biết yêu thương thơm, tha vật dụng và bao dung, biết nhận lãnh trách nát nhiệm về mọi nghiệp nhân đã gây tạo… thì dẫu vô thường, kiếp tín đồ tạm thời mà lại cuộc sống này vẫn đẹp cùng nên sống.

Xem thêm: Radiome - Cảm Xúc Âm Nhạc

Vì thay, ý thức về vô hay, cửa hàng chiếu về tchúng ta mạng ngắn ngủi, cuộc sống mong manh chưa phải là cách biểu hiện bi thiết, xấu đi mà hoàn toàn ngược lại chủ yếu điều đó giúp bọn họ sống bổ ích hơn, không lãng phí cuộc đời, biết quý trọng sức khỏe, biết tận dụng thời hạn trân quý để tu tập, làm tất cả đa số vấn đề lành hoàn toàn có thể để giúp đỡ bản thân và góp fan.