Hòa thượng thích thông phương

     
Tin tứcTu họcĐời sốngTuổi trẻDiễn đànNgười thời nayThời đạiVăn uống hóaVnạp năng lượng họcPhật giáo Việt NamNghiên cứuQuốc tếThỏng viện


Bạn đang xem: Hòa thượng thích thông phương

*
Tin TứcVnạp năng lượng hóaCvào hùa Việt Nam
Thiền lành viện Trúc Lâm (Đà Lạt) về tối. Cơn gió nhỏng rõ hình hài hơn xua phần lớn hồi chuông gió thành một lắp thêm thanh khô âm liêu trai rờn rợn. Lại hầu như hồi chuông ca dua ngân dài. Từ trong số thất nhỏ dại, láng phần đông công ty sư nhập thất thanh thanh đến lầm lũi đi kinh hành một vòng thân lỗi ảnh đêm chấp choá. Có một quả đât cực kỳ kỳ lạ điều này, lẩn quẩn xung quanh vào loại thất nhỏ chừng 5mét vuông nắm thôi, cơ mà đã nđần đời ni, của phái Thiền tông...
*

Cthị xã hòa thượng nhập thất sinh hoạt Thiền đức viện Trúc Lâm Đà Lạt




Xem thêm: Tự Học Thiền Tại Nhà - 4 Bước Thiền Cơ Bản Tại Nhà Để Giảm Stress

Thượng tọa Thích Thông Phương thơm nói cười nhỏng vô hay. Ông gồm đôi mắt chẳng chút ít trầm mặc, nét mỉm cười phảng phất dịu nlỗi hương khói vị trí thâm nghiêm. Bên cạnh đó ông có một hàm răng khôn cùng White và vài ba mẫu răng khểnh. Nhưng phần lớn nét cười cợt ông lộ ra, cũng ko nói cùng với kẻ đối diện về nét cười cợt ấy mà nói một điều gì đó tĩnh trên hơn Khi người đối diện mong quyên tâm điều gì không giống. Tôi hứa ông nhằm mày mò về chuyện nhập thất-một vẻ ngoài “cắt duyên trọn vẹn” của không ít thiền khô sinc, tthánh thiện sư chốn tthánh thiện viện này. Ông ngồi dáng vẻ Phật, điềm tĩnh: - “Mô phật! Mới hay là 1 năm cũng đã sắp đến qua. Thí chủ gồm yêu thích các câu thơ trong “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác Tnhân hậu sư? - Thưa thầy, con khôn cùng ham mê. - Càng phát âm bài xích này nhà ca tòng càng ngnóng lẽ vô thường. Ngài siêu kỳ lạ nhưng mà chẳng lạ, hết sức quen thuộc nhưng chẳng quen thuộc. Chữ “xuân qua” ngài đặt trước chữ “xuân đến”, nhỏng một thông điệp nhằm nói rằng không hẳn những thứ qua đi gần như là xong xuôi, chưa hẳn đông đảo gì thiếu tính chỉ là đa số vĩnh cửu hạn hữu… - Dạ... - Câu cuối bài bác, ngài lại nói tới “một cành mai” chứ đọng chưa phải là 1 bông mai. Bông mai có thể rụng mà lại cành mai đã còn với biết bao xuân, lại xuất hiện những bông mai không giống. Thể xác nhỏ fan có thể nhỏng một bông mai tuy vậy lẽ vô thường giữa đời, nlỗi cành mai… Tôi phảng phất thấy sờ sợ hãi bí quyết phân tích và lý giải thơ cũng khá khác và cũng khá sâu vào loại không gian liêu trai nlỗi đã thrực rỡ ẩn thrỡ ràng hiện nay trước mặt của vị thượng tọa này. Chợt ông quan sát trực tiếp vào tôi: - Điều nhưng thí nhà quyên tâm, Tức là việc nhập thất (bế quan), nó tương quan nhiều tới bài xích thơ bên trên lắm. Kết thúc bài xích thơ tê là 1 niềm vui cực lạc giữa vùng vô thường, vui trong chiếc hoa tàn hoa nngơi nghỉ, xuân qua xuân cho, thì việc nhập thất, cũng chính là để đạt đến mẫu niềm rất lạc tê Khi từ mày mò ra chân lý trong chủ yếu bản thân. Cái cực lạc sống tức thì vào chính bản thân, vấn đề là bản thân đối diện cùng với mình như thế nào nhằm tìm thấy nó. Khi tìm thấy được, thì hồ hết trang bị được giải phóng hết… Nói dứt, Thượng tọa Thích Thông Phương thơm vướng lại một ánh mỉm cười là kỳ lạ rồi cáo phnghiền bước tiến, dường nơi cho một vị sư ttốt phân tích và lý giải điều mà tôi đang bận lòng. Vị sư trẻ nói cười cợt giản dị và đơn giản, vào cthị xã khôn cùng thanh thanh. “Tôi là Đại đức Thích Khế Định. Nói về nhập thất tôi cũng không nhớ nổi tôi đã nhùa đến lần thiết bị bao nhiêu. Thời gian vừa rồi tính vào thất nhưng lại còn mấy câu hỏi phải làm cho, bắt buộc đành gác lại…” Theo phương pháp giải thích của thầy Khế Định, thì nhập thất ở phái Tthánh thiện tông, gọi nôm na là trường đoản cú tu vào môi trường thiên nhiên tuyệt đối hoàn hảo. Người tu hành trong tầm thời gian tiếp xúc với muôn hình vạn trạng núm tục, cũng ít nhiều tiếp duyên bên phía ngoài, yêu cầu bắt buộc tất cả thời gian nhằm “giảm duyên” nlỗi cọ bụi bặm trong chính bản thân. lúc sinh hoạt trong thất, fan tu hành trường đoản cú nghe, tự chiêm nghiệm bản thân, từ bỏ sám hối để học bao gồm mình bằng chủ yếu mức độ sống chân thực cơ mà theo quan niệm của họ, là khi dòng trung tâm được im lặng, trí tuệ vẫn phát sáng. Người tu hành từ đóng bí mật cửa, không xúc tiếp, ko nghe không thấy gì trong tầm thời hạn từ 30-49 ngày, gồm người tu lâu đến 90 ngày. Những sinc hoạt nlỗi nhà hàng, sẽ có người sở hữu cơm mang nước đến, nếu như mải tu trong thất nhưng không màng cho, fan Giao hàng lại từ bỏ dọn cơm trắng nước đi. Người nhập thất các lần hoàn toàn có thể cảm nhận được đều duyên ổn nai lưng theo lần lượt tan đổi mới khỏi trung ương trí cho tới một dịp thấy tất cả xung quanh nhan sắc sắc ko không, vơi nlỗi mây sương. Công Việc từng ngày của fan trong thất cũng rất đơn giản và dễ dàng, sáng dành riêng nửa giờ để sám ân hận 6 căn: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, tình thật sám hối lại những việc sẽ làm cho. Tiếp theo đó là nhị tiếng ngồi tthánh thiện, theo dõi hơi thsinh hoạt cùng tri vọng. Ngồi thiền hậu hoàn thành là đi gớm hành xung quanh thất, vừa đi vừa chánh niệm, đi để biết mình đang…đi. Vào thất, lại liên tiếp sám hối, rồi ăn uống trưa, nghỉ trưa. Chiều ngủ dậy khoảng tầm 2 tiếng 30, lại tiếp tục ngồi thiền hậu, ngồi thiền dứt lại liên tục đi gớm hành, rồi lại liên tục sám ân hận theo một quy trình kín đáo trong thất điều đó. Tóm lại, cứ lặp đi tái diễn 3 lần sám hối hận, ngồi thiền đức, kinh hành. Một ngày bước đầu từ bỏ 3h15 phút ít sáng với kết thúc vào 9 giờ 30 tối. Đại đức Thích Khế Định lưu giữ lại thời ông bước đầu đến Thiền hậu viện Trúc Lâm. lúc mang lại phía trên, đa số cảnh, những người dân, cái gì rồi cũng lạ với dễ khiến cho rất nhiều cảm xúc mơ hồ, huyễn mộng. Dù dịp kia, vẫn xuất gia sống quê nhà được 5 năm mới bước đi đến chốn Thiền đức viện này rất nhiều sản phẩm công nghệ với ông thân quen mà như không quen, kỳ lạ nhưng nlỗi không kỳ lạ. Một năm tiếp theo, Hòa thượng Thích Thanh Từ mang đến ông được nhập thất lần đầu tiên, 49 ngày.
*



Xem thêm: Hình Ảnh Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng L Kbs World, Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng

Lần đầu vào thất, tinh thần lòng tin của ông bị xáo trộn mang lại lếu với. Quá khứ đọng hốt nhiên thoắt ẩn thắt hiện, loại mang lại nhiều chiếc đến ít. Lúc Này mờ mờ nhỏng mong cất cánh đi ngoài tầm với. Trong giờ nghỉ ngơi, ông nghĩ về những về cuốn nắn Thiền khô sư Nước Trung Hoa ông hiểu 2 thời gian trước. Đúng khi đó, đoạn hội thoại giữa Thiền lành sư Ngưỡng Sơn và Tnhân hậu sư Huy Sơn nlỗi lại văng vẳng bên tai ông: - Trăm nđần môn pháp mang đến cùng một dịp thì sẽ như vậy nào?-Thiền đức sư Ngưỡng Sơn hỏi. Ngài Huy Sơn đáp: - Xanh hoá ra xanh, xoàn thì ra rubi. Đỏ thì ra đỏ. Ngắn thêm té ra nthêm. Dài thế ra dài. Mỗi pháp gần như tại vị trí của chính nó. Ông vẫn chưa thể đọc. Khối hận không tin tưởng hai năm trời vẫn cứ ôm ấp trong tâm địa rằng những bậc chi phí bối mong nói điều gì? Điều đó bao gồm nghĩa ra làm sao với cuộc sống thường ngày của mình cơ mà cứ đọng day xong bản thân lâu mang lại vậy? 9 giờ sáng hôm sau, Lúc sẽ ngồi tnhân hậu vắng lặng thì tự bên phía ngoài thất, gần như tkhô giòn âm bắt đầu dội vào: giờ đồng hồ chlặng kêu, giờ đồng hồ chó sủa, giờ đồng hồ đồ vật xe pháo xa xa, giờ tín đồ nói, giờ đồng hồ gió xạc xào. Tất cả phần lớn là phần nhiều tkhô hanh âm, còn nếu như không tĩnh trung tâm để ý thì nó là 1 trong những chuỗi ầm ĩ vô vị, rất dễ khiến cho stress. Nhưng nếu tĩnh trung khu mà phân định thì mỗi tkhô nóng âm gồm sự tác động vào cõi trung khu tĩnh lặng. Nếu fan như thế nào đó đang mong mỏi tra cứu một giờ fan thân loại đơn độc bất tỉnh ngát thì cảm giác rất rõ ràng giờ tín đồ. Nếu người nào đó thèm sự lành mạnh của một trong những buổi sáng thì lại rõ ràng đến từng giọt tiếng chlặng. Tất cả, nhìn bao quát ra, cũng như các pháp mang lại và một cơ hội. Mỗi không tin 2 năm ttránh trong lòng ông về hầu hết điều Huy Sơn chi phí bối nói bất chợt nhỏng tung đổi thay. Vậy là từng pháp hầu hết ở địa vị của chính nó, new ngộ ra rằng, mặc dù cho muôn nlẩn thẩn chình họa đến, dòng tính biết vẫn hay trên. Các pháp mang đến và một lúc, tính chân thật luôn hạn hữu. Biết hết mà lại cũng có thể ko tốt biết, minh bạch được mà cũng ko sáng tỏ. Ông như tan vỡ mình, chũm bút thảo một bài bác kệ: Sắc dung nhan vốn crộng dung nhan Không không vốn crộng ko Căn uống è ko dính mắc Bát nhã tát bà ha Nhưng vẫn là cảm giác loàn tưởng của rất nhiều ngày đầu, đối diện với đầy đủ “cô đơn” tiếp diễn vào thất, gần như lỗi hình họa của ngày quá vãng ập về trong trái tim trí ông. Những gì là “sắc”, gần như gì là “không” của rất nhiều chuỗi ngày sẽ qua ông thấy bận lòng lắm. Nó hiện nay về ngồn ngộn nlỗi thác dội. Bao nhiêu câu hỏi cứ lần lượt dội về trong thâm tâm trí ông trong những ngày đối lập với chính bản thân. Đến giờ đồng hồ sám hối hận, ông vẫn cứ do dự, hồi nhỏ tuổi ông theo học tập võ lâm, trong võ đã và đang có đạo. Lớn lên không hề yêu thương ai, mình có căn uống tu trong người mà lại bản thân ko giỏi biết. Ông từ nhủ mình, cuộc sống ông xuất hiện có lẽ là nhằm tu hành, cần đưa ra ngồi cân đong đo đếm chữ tình làm cho chi nữa, ngồi để thắc mắc có yêu cầu bản thân không yêu thương là để đi một con phố sẽ gồm sẵn? Nếu vẫn tất cả con đường thì ta nhé, ta cứ đọng nhẹ nhàng ta đi theo kiếp đời của ta. Duyên ổn là vậy rồi… Ngày trang bị 3 của nhập thất, ông lại vỡ vạc thêm loại lẽ kia. Nhưng lại vướng một nỗi không tin tưởng gì chăng, cơ mà dẫu có tự mình ép, mắt ông cũng ko khxay nổi. Trên tay, tiếng nhích kyên ổn đồng hồ nhỏng nước dội vào đầu. Một giờ đồng hồ lá rơi ngoại trừ tê cũng nặng trĩu nài nỉ nhỏng cơn lốc? Vì sao vậy? Ông dỡ viên pin đồng hồ ra, thì lại thêm hàng loạt tkhô cứng âm không giống. Một giờ đồng hồ chyên ổn hoang của một nhỏ chyên non như thế nào kia bất chợt tỉnh giấc Hotline chị em. Tiếng của các giọt sương rơi từ bỏ lá này sang lá không giống. Và giờ đồng hồ của con tim đã đập trong lồng ngực nữa. Và hình như nữa, có cô nhỏ xíu thunghỉ ngơi như thế nào một lần lên thăm cvào hùa thấy ông thì cười cợt khúc khích với cợt. Thấy ông cười rồi cúi mặt thì cô xán lại rất ngay gần. Ông nhanh nhẹn chạy ra xa…Trong mớ tkhô cứng âm tê, cùng hình hình ảnh ấy, nó bỗng nlỗi lộn xộn, chợt như hòn đảo tung sự lặng tĩnh của đêm cùng của trung khu. Ông thêm viên pin vào. 3 giờ 15 phút ít. Đúng giờ đồng hồ ngồi tthánh thiện. Sau khi vận khí với quan sát và theo dõi hơi thsinh sống, ông nghe thấy nhịp thsinh sống của mình vẫn bình ổn rộng, thì gửi sang trọng tinh thần tri vọng. Tất cả hồ hết gì đổ vào về hồi nãy là đông đảo vọng tưởng. Đúng, nó chỉ nên tri vọng, tri vọng hết! Ta ơi, hãy thức giấc lại đi, phải cai quản được, phải biết vọng theo cách của ta, theo từng nhịp trôi của huyết mạch chứ chưa phải theo muôn thanh âm lếu có cùng phần lớn viễn hình họa cơ. Cái gì rồi cũng tuyệt vời và hoàn hảo nhất, cần dùng cái tương đối của ta mà lại phân định mà! Sau hai tiếng ngồi thiền lành, rạng đông đang bắt đầu hé kế bên hành lang cửa số. Vài tia nắng mờ mờ qua tnóng màn cửa ngõ cũng đủ nhằm nói rằng sương vẫn tung. Những thanh hao âm cơ cũng phát triển thành đi rồi. Viễn hình ảnh tê cũng trôi rồi. Ông lại phát hiện thêm bản thân, Khi ngồi thiền khô vào thất, điều quý giá tuyệt nhất là mình thống trị được bản thân, đẩy xa hồ hết vọng ảnh. Cho mang đến lần đi tởm hành vào buổi sáng sớm ngày tiếp sau ấy, ông đã thấy bước đi mình nhẹ tênh. Và từ bỏ kia, ông nhỏng quên thời hạn, nhỏng quên không khí. Giấc ngủ nlỗi nhẹ hơn. Mộng mị như thấp hơn. Viễn ảnh xa và nphân tử rộng. Suy suy nghĩ cũng dễ dàng rộng. Cái này lâm thời Hotline là sự việc thành công, ông cũng chẳng ý thức. Những lần sám ân hận và phần nhiều lần ngồi thiền đức theo ngày cđọng lớp lớp gối lên nhau như sóng đè lên trên sóng. Ngày thiết bị 49 ông cũng chẳng tuyệt, cho đến Lúc tất cả fan vào cửa ngõ thất… Đúng khi ấy, trường đoản cú ngoài bậc thềm, thấy Thích Thông Phương xuất hiện thêm. Thầy bảo, trường thích hợp nhập thất lần đầu được nhỏng thầy Khế Định là thảng hoặc lắm. Có những người dân không quen thuộc, rất có thể ngóng cho đến ngày trang bị 49 để được ra, điều đó là tu không chuyên, vẫn còn đấy bén dulặng với phía bên ngoài. Cũng tất cả những người cảm giác được nỗi đơn độc nhiều năm lâu năm, của thời nay qua ngày khác. Gần 40 tuổi đạo, vào ca dua trường đoản cú khi 9 tuổi với xuống tóc khi 14 tuổi, Thượng tọa Thông Pmùi hương không ghi nhớ nổi tôi đã nhập thất từng nào lần, nhiều trong năm này, thầy nhập thất mỗi năm 90 ngày. Lần trước tiên, thầy cũng thấy cô đơn lắm. Cũng tính ngày, tính giờ đồng hồ. Nhưng rồi hầu hết lắp thêm trôi dần đi, mang đến giờ đồng hồ, thầy còn quản lý được bản thân trong những lúc ngủ. Thầy cảm thấy được đều bước chân ghê hành của chính bản thân mình, đi mà nhỏng ko đi cho dù biết là bản thân sẽ đi. Nhưng các lần nhập thất cùng với thầy, vẫn đang còn đông đảo sự rất lạc không giống nhau khôn cùng cực nhọc tả… Làm trụ trì nhì tnhân từ viện lớn số 1 Việt Nam: Tnhân từ viện Trúc Lâm Yên Tử với Thiền khô viện Trúc Lâm Đà Lạt, từng nào công việc, lại đi trở về về giữa nhì vùng, tuy vậy thầy vẫn xem những vật dụng mang đến đi bình thường, chẳng có gì mắc lắm. Lúc thu xếp xong xuôi các bước, thầy lại vào thất. Năm qua, thầy sinh sống hẳn vào thất mọi 3 tháng ròng rã. Giờ việc sống thất tốt ngơi nghỉ ca dua với thầy, đang nhẹ như một phân tử bụi cất cánh chốn thinh không… Tại Thiền lành viện Trúc Lâm Đà Lạt, tất cả 7 chiếc thất cùng thời điểm như thế nào cũng có thể có người trong số đó. Hơn 80 thiền khô sinc vào nội tăng viện và 90 tnhân hậu sinch trong nội ni viện, cứ theo vòng, những tăng ni vào thất như một điều không thể không có trong chặng đường tu hành. Đôi khi, phần đông thiền khô sinh đi tu trường đoản cú 1-3 năm sẽ hoàn toàn có thể được hòa thượng cho nhập thất. Cái đích đơn giản và giản dị cuối cùng, nlỗi Thượng tọa Thích Thông Pmùi hương nói, nhập thất là để chiêm nghiệm ra chủ yếu mình bên trên chặng đường tu hành thôi… Bạn hoàn toàn có thể đến Đà Lạt xuất xắc Yên Tử, và sinh hoạt kia một đêm, chúng ta cđọng tưởng tượng ra mình đang sinh hoạt vào thất, cùng chỉ việc dõi theo sự vắng lặng của chính bản thân mình vào bộn bề tĩnh thứ, bạn sẽ chiêm nghiệm ra các bạn thế nào trong bao la cuộc sống… Hoàng Ngulặng Vũ - GĐN

Chuyên mục: Phật Giáo