Thực Tại Là Gì ? Cái Gì Là Đúng

  -  
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*



Bạn đang xem: Thực Tại Là Gì ? Cái Gì Là Đúng

*
*
*
*

*
*
*
*



Xem thêm: Lời Nói Dối Trắng Trợn Của Mẹ Mai Phương Theo Tà Đạo ” Lúc Cuối Đời

*
Hôm nay188
*
Hôm qua1540
*
*
*
*
*
Tất cả2240817

*



Xem thêm:

*

Chúng ta - những con người học Phật... dường như đang rất lầm lạc trên bước đường nhận thức chân lý và giáo pháp. Trong suốt toàn bộ các giáo pháp kinh điển Phật Học, đã có nhiều điểm không thật đúng là chân lý. Trong đó, có một điểm rất quan trọng. Đó là Thực Tại !- Theo bạn, Thực Tại là gì ?- Với tôi, Thực Tại là những hiện thực khách quan cuộc sống và chủ quản tâm thức đang xảy ra tại nơi bạn có mặt cũng như không có mặt. Nhưng trên mặt Thực Tại sống động nhất, chủ động nhất thì Thực Tại Chủ Quản chính là Thực Tại trong Tâm Thức của chính bạn. Ở đây, ở miền thực tại tâm thức này, bạn là chủ nhân của chính nó, là người quản trị của chính nó. Thông qua ý thức hoặc kiến thức, hoặc những thông tin thường thức thì miền thực tại này nơi tâm thức của bạn sẽ bị đổi thay. Sự đổi thay này, được gọi là Tâm Lý bởi nó sẽ chạy theo những lý thuyết và các lý luận mà bạn thu nhập vào. Từ đó, làm cho tính quản trị nơi Tâm Thức bị chao đảo theo những khuynh hướng khác nhau, hoặc tích cực - hoặc tiêu cực, hoặc đúng đắn - hoặc sai lầm, hoặc đẹp thiện - hoặc xấu ác !Bạn nói với tôi bạn buồn, bạn đau khổ hay bạn tuyệt vọng... là bởi vì miền tâm thức của bạn đã bị xô lệch nghiêng về chiều hướng tiêu cực. Bạn đã đánh mất đi tính Quản Trị của mình, nghĩa là bạn đã mất đi sự cân đối và mất đi sự cân bằng nơi chính Tâm Thức của bạn.Những ước lệ của xã hội là những tiêu chuẩn đóng khung được mặc định mang tính cố định (nghĩa là tính tịch chết). Ví dụ: bằng cấp - địa vị - danh dự - nghề nghiệp chuyên môn - tài sản - tài năng - cơ thể lành lặn - dung mạo xinh đẹp - giọng nói dịu êm - quyền lực gia thế - vợ hoặc chồng lý tưởng ...v,v... là những cái gì ? nếu không phải là những Ảo Tưởng, Giả Tưởng thậm chí là Tưởng Tượng, là Mơ Hồ ? Nói cho cùng, nó chính là Vọng Tưởng Viễn Vong, là những "thực tại chết" mang tính phóng ngoại.Vậy là, nếu như bạn không có được những tiêu chuẩn đóng đinh này thì bạn sẽ bị mặc cảm, tự ti và làm nô lệ cho những kẻ có đầy đủ các tiêu chuẩn chết ấy hay sao ? Sai lầm ! Và, cũng từ chính những quan niệm sai lầm này, chính từ sự tự bẻ cong và bóp méo quyền sống và quyền được làm người tự do lương thiện của biết bao người thực tại chân chính mà Thế Giới Quan Vũ Trụ đã có một Đức Phật ra đời.Sự ra đời của Đức Phật là một dấu son trong thế giới lịch sử loài người. Đức Phật đưa ra cho chúng ta một cái nhìn khác hơn về Thực Tại, một cái nhìn đúng đắn hơn mà chúng ta đã bị tẩy chay bởi những học thuyết, những tiêu chuẩn, những mặc định bất lương và phi luân lý. Đó là Thực Tại trong chính chúng ta - Thực Tại của Tâm Thức !Thực Tại của Tâm Thức này, không có hôm qua cũng không có ngày mai, không có vừa mới cũng không có chút nữa mà nó là Bây Giờ, là Hôm Nay, trong Lúc Này. Là tại nơi đây, nơi chính Tâm bạn. Bạn ở đâu thì Tâm bạn ở đó. Bạn đi vào giấc mơ Tâm bạn cũng đi vào giấc mơ, bạn đi qua thế giới khác thì Tâm bạn cũng đi qua thế giới khác. Và, Tâm chính là Bạn - Bạn chính là Tâm Bạn.Do vậy, lúc nào bạn cũng đang đang, cũng như như như vậy, như thế. Bạn đang vui, đang buồn, đang sống và đang nói. Hoặc bạn đang ngủ, đang ăn, đang đau, đang thất vọng, đang chờ đợi, đang muốn, đang cần, đang yêu và đang đang cái gì đó, bất cứ. Hoặc đang chết nơi thế giới này mà lại đang sống ở thế giới khác. Như vậy, Tâm bạn có chết không ? Rõ ràng là không ! Vậy thì tại sao bạn lại sợ chết ? sợ già ? sợ bệnh ? sợ khổ đau ?Những cái đó đâu phải là của bạn. Nó là giả mà, là vô thường hư hoại biến đổi luôn luôn mà. Vậy Thực Tại của bạn ở đâu nếu không phải là ở trong Tâm Thức của bạn ? Bạn còn vô minh thì gọi là Tâm Mê (Tâm Mụ), mà bạn Giác Ngộ thì gọi là Tâm Thức vậy.- Nếu bạn chạy theo vọng tưởng ở bên ngoài thì Thực Tại của bạn là Thực Tại Chết, Thực Tại Mê Mờ, Thực Tại U Tối.- Nếu bạn biết quay vào bên trong, tìm sửa chi kì được những quan niệm cũng như những nhận định sai lầm thì Thực Tại của bạn sẽ là một Thực Tại Sống, Thực Tại Sáng Suốt, Thực Tại Giác Ngộ.Và, như vậy Tu Học - Nhẫn Nhục - Tinh Tấn - Nghĩ Suy - Quán Chiếu - Soi Tường - Luận Nghĩa - Diễn Đàn - Công Trí là những bước đi để tìm lại Thực Tại Tâm Thức cho chính mình. Là để đào thải những hư mục, hỏng hóc trong trí não của mình. Là cách thức tẩy chay đi những kí ức cũng như những tiềm thức sai lầm đã ăn sâu vào Tâm bạn, đã trở thành căn bệnh mãn tính trong lề thói cố đế thâm căn cố hủ và cố thủ nơi Tâm bạn (trong đó, có cả tôi).Cuối cùng, để tìm lại Tâm Thức và tìm lại Thực Tại Tâm Thức của chính mình, bạn cần phải có một cuộc sống thảnh thơi an nhàn và vừa đủ để tồn tại trong một xã hội quá bon chen, tạp bẩn sau khi bạn đã một thời chạy theo và lao tâm với những Cơm - Áo - Gạo - Tiền, với những Nhà - Xe - Chồng - Vợ.Bởi, nếu không có sự an cư là tịnh độ để biết thảnh thơi, biết an nhàn mà tìm Đạo để Học, để Tu, để trau dồi và tẩy rửa những hư ối do cuộc mưu sinh kiếm tìm sự sống theo tiêu chuẩn chết phù du mang lại thì bạn sẽ không giờ tìm ra được Thực Tại của chính mình cũng như Tâm Thức của chính mình. Và, cũng sẽ chẳng có gì là đủ đối với một bản tâm vẫn còn mãi mê ngủ, mãi tham vọng, lu mờ và nếu để quá lâu mà không lau chùi, sửa chữa, tẩy rửa thì bản tâm ấy sẽ rã mục, lụi tàn và tắt mất. Một khi bản tâm đã tắt mất thì cũng đồng thời bất hạnh cùng cực đã xảy ra, lụi tàn đi cả một cơ hội làm người quý giá để tiến tu và để liễu thoát ra khỏi cảnh giới u buồn, thấp kém của kiếp sống "con người" . Đó là sự thành tựu tối cao nhất của một bậc huân tu chánh trí - của một Đức Phật toàn giác vẹn tròn.Và, như vậy... đường về Quê Phật không xa, không xa lắm đâu !