Thơ phật giáo về mẹ

  -  

Thơ về cha mẹ vào đạo Phật xuất xắc độc nhất vô nhị được không ít fan bé xem thêm thông tin kéo lên cha mẹ nhằm rứa lời tri ân thành tâm. Mỗi bài thơ xuất xắc tạo nên sự mất mát, công tích trời đại dương thuộc tình thương tmùi hương cao tựa núi Thái Sơn phụ huynh đã dành cho người bé vồn vã. lúc share cùng nó bạn không khỏi xúc cồn, lắng lòng trước tình thân thương thơm vô bờ bến kia.

Bạn đang xem: Thơ phật giáo về mẹ

TOP 15+ bài bác thơ về bố mẹ vào đạo Phật hay nhất

Phật giáo luôn phía nhỏ tín đồ đề cao đạo hiếu, lòng hàm ân và trả ơn những người dân vẫn tất cả công phu với bản thân. Phật giáo khulặng nhỏ tín đồ sinh sống yêu cầu đạo, cần ghi lưu giữ công trạng sinch thành , dưỡng dục mẹ phụ vương. Sau đây tamkyrt.vn đã chia sẻ TOP 15+ bài thơ về phụ huynh trong đạo Phật tuyệt độc nhất. Bạn chia sẻ để sở hữu thêm nhiều phút lắng lòng nhé !


*

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI

(Trần Trung Đạo)

Nhấc mẫu phone lên đột nhiên yên ngườiTiếng ai nhỏng tiếng lá thu rơiMười năm chị em nhỉ mười năm lẻChỉ biết âm thầm tmùi hương nhớ thôi

Hôm ấy nhỏ đi chẳng hứa thềCon Ngữa rừng xưa lạc dấu tô khêMười năm tóc mẹ màu sắc tang trắngtrắng cả lòng bé lúc nghĩ về về

Con đi góp lá nngu phươngĐốt lên cho đời rã sương sươngCon đi xin chị em hãy chờNgậm ngùi nhỏ vệt trong thơ

Đau thương thơm nhỏ viết vào trong láHơi ấm bé tra cứu trong giấc mơCon đi xin bà mẹ hãy chờNgậm ngùi nhỏ lốt trong thơ

Nghe tiếng me như giờ nghứa hẹn ngàoTiếng người tuyệt chỉ giờ đồng hồ chiêm baoMẹ xa xôi vượt làm sao vớiBiết cho lúc nào nhận ra nhau

Nghe giờ đồng hồ me ơi hốt nhiên yên ổn ngườiGiọng buồn hơn cả giờ đồng hồ mưa rơiVí nhưng nhỏ đổi thời gian đượcĐổi cả thiên thu giờ chị em mỉm cười.

Lòng Thành Dâng Mẹ Tách Trà soát Vu Lan

Ai đi tìm kiếm tìm lợi danhMẹ tôi chỉ góp ngọt lành đến conMột đời lội suối trèo nonMiễn sao con em mộng tròn giấc say.

Nhận về tay hết đắng cayDãi dầu tối ngày bàn tay cnhì sầnNgày mưa vội vàng chợ gầnNắng lên mấy bận tảo tần chợ xa.

Con bự khôn, tuổi người mẹ giàNhớ thiết tha giờ ..ơi à…Mẹ ru!Mẹ tiếng bấc lụn ,đèn luNgóng trông con em trơn mù mịt khơi

Tháng bảy về, lá quà rơiĐây mùa hiếu thảo khu đất trời nngơi nghỉ hoaCon chiều ni, quay trở về nhàLòng thành dưng Mẹ tách bóc trà Vu Lan!



Vu Lan Nhớ Mẹ

Nắng mưa Mẹ gánh bên trên vaiNuôi nhỏ cực nhọc nhọc để mai thành ngườiLưng cơm trắng của Mẹ luôn vơiChắt chiu dành dụm cả đời do con

Vu lan ni Mẹ chẳng cònCài cành hoa white để nhỏ lưu giữ NgườiSuối tiến thưởng kiên cố Mẹ ngậm cườiCon giờ đồng hồ khôn bự còn Người mãi xa

Niềm thương thơm nlỗi tự dưng tan vỡ oàNhạc tnhân từ dìu dặt ngân nga trỗi vềTmùi hương Cha thương Mẹ tình quêVu lan mon bảy Mẹ về thuộc con?

Gầy hao năm tháng mỏi mònVu lan khóc Mẹ lòng bé u sầu

BÔNG HỒNG VÀNG

Vu lan về nhỏ cài lên ngựcTháng bảy mưa ngâu hay nước đôi mắt nphân tử nhoàCủa hầu như đứa con lưu giữ về cha mẹ

Một nén hương thơm nồng nàn im lẽNỗi lòng con gửi gắm đầy đủ niềm thươngDù bao năm dù cho có hoá vô thườngCông sinh dưỡng vẫn luôn là công phệ nhất

Cả cuộc đời chị em phụ thân tất bậtCho chúng con lẽ sinh sống tình yêuĐại dương mênh mông đâu đang là nhiềuVới bọn chúng nhỏ phụ huynh là tất cả

Có đôi lúcMải mê tảo với cái đời ồn ãNhững đô hội thị thànhNhững phương ttránh lạChợt giật bản thân tỉnh giấc ghi nhớ chị em cha


*

NHỚ MẸ

Mưa rơi thánh thót giọt buồnNhớ lời ru mẹđêmngôi trường nỉ nonMẹ ơi ! Ngày mon mỏi mònMắt môi giờ đồng hồ đã nphân tử son mẹ àMẹ trở về phía ttránh xaẦu ơ mẹ vẫn mượt mà trong conCon trở về phíahoàng hônChon von tự thusinh sống chân son vào đờiMiên man về cho cửa ngườiBao năm xuôi ngược khóc mỉm cười ngả nghiêngNgỡ ttránh đoái phận thuyền quyênNào giỏi vương mãi lụy pthánh thiện mẹ ơiGiờ phía trên sónggiócuộc đờiCho con phát âm kiếp làm cho tín đồ đa đoanĐoạn lìa… bé bước quý phái trangLời thư từ ấy sầu loang tím buồn

XIN LỖI CHA

Cha ơi ! Con đã các đêm thức trắngViết đa số bài xích thơ sâu lắng yêu thương đươngCon vô trung khu phân vân đa số tối trườngMùa nắng nóng hạn…Cha nai sống lưng kéo nước… khoác gió sươngCho mùa màng xanh tốt…Con vô tình ước các điều ngu dốtRằng thời hạn hãy ko ngớt trôi nhanhĐâu hiểu được thân phụ sẽ quá tuổi xanhTóc muối tiêu đời đánh thành bạc trắng…Vai quần quật vào nắng và nóng trưa thì thầm lặngĐôi chân tí hon bước nặng gánh mưu sinhLo mang lại bé nhưng bỏ quên thân mìnhCon lại bận với mối tình dang dở…Con sẽ ảm đạm Lúc tình nhân hờn dỗiCon khờ khạo cùng với mộng mơ xa xôiMùi đất – khét nắng – giọt mồ hôiMùi thân thiện đang làm bé bất chợt tỉnhƠi phụ thân ơi ! Biết bao giờ cha hỡi !Con đáp thường được ơn huệ đời chaKhi biển sâu và trời rộng bao laChẳng đo được công lao phụ thân vun đắp…


*

Tập thơ về bố mẹ nđính thêm gọn tuy vậy sâu lắng nghĩa tình

Những bài bác thơ tiếp sau đây tuy nđính thêm gọn nhưng mà sâu lắng tình nghĩa. Mỗi bài xích thơ là mỗi giờ lòng tri ân thật tâm của con dơ lên cha mẹ chiều chuộng. Chia sẻ nhằm chọn đem bài bác thơ tốt duy nhất các bạn nhé !

THƯƠNG CHA, NHỚ MẸ

Thơ: Hoàng Anh

Nửa đời bé vẫn sống saoChỉ tmùi hương phụ huynh xót cào ruột đauTại con cha, người mẹ bi thảm dầuHiếu chưa tròn đạo trước sau mẹ à..

Bao giờ trả hêt công thân phụ..?Bao giờ đồng hồ trả hết nghĩa à bà bầu ơi…?Chỉ hy vọng người mẹ khỏe suốt đờiPhần phụ vương không còn bệnh dịch nhỏ thôi an lòng

Bây giờ bé chỉ ước mongMẹ cha bạo gan khoẻ sống vào an nhànPhần còn số kinh lỡ làngVề sinh hoạt với bà mẹ cũng cam kiếp này

Cơm fan đa số đắng nhiều cayVề ăn cơm cùng với mẹ thầy bình yên..!

TÌNH MẸ CHA

Thơ: Nguyễn Bằng

Cha bà bầu già đâu nỡ trách các conKhi hoàng hôn vẫn đang còn bừng sángBấc đèn dầu mỏ bập bùng tỏa rạngBóng lập lòe soi vào chũm chiều đông.

Thungơi nghỉ cơ hàn làm sao ai tính được côngManh áo gụ nhuộm nước đồng chua mặnVắt khu đất cằn trải bao mùa lận đậnNuôi mầm xanh bằng khoai phong sắn qua ngày.

Bóng chiều tà nếp nghĩ dẫu thay đổi thayNhìn vạn vật dụng ngẫm suy trường đoản cú nơi bắt đầu rễCố hương thơm xưa truyền qua bao thế hệMà lúc này đàn tphải chăng chẳng hiểu mình.

Lũy tre thôn ơn chị em dưỡng cha sinhMong tuổi hạc đừng vương vãi tình ngang tráiNhiệm màu sắc ơi đến thời gian dừng lạiCha bà mẹ già ngơi nghỉ mãi với chúng bé.


*

CHA TÔI

Đời phụ vương nặng nề nhọc tập khó khăn lắmBốn mùa mưa nắng rửa mặt mồ hôiNhững tối đông đủng đỉnh mây trôiGiấc ngủ ko đầy thương con thơ lạnhBao ngày chảy ròng mưa không Chịu tạnhDáng lòm khòm gánh bó củi trònMái tóc hằn color sương gió mỏi mònĐôi chân nhỏ xíu cũng không thể lành lặnBát cơm trắng không đầy chnóng thìa muối bột mặnChén canh rau cha nuôi nấng đời conXin lỗi phụ thân nhỏ chữ hiếu chưa trònChút tài mọn con chưa tạo sự sựCha vẫn già nhỏ vẫn người con hưĐã bao lần con hứa mình đang đổiChưa gọi đời bé mắc các lầm lỗiCha vẫn là fan dẫn lối đời conCon còn nhớ thulàm việc nhỏ nhắn lon tonĐến bây chừ nhỏ mức độ lâu năm vai rộngCha khổ sở – niềm nở – toan lo – vất vảCon từ bỏ dặn mình ko vấp váp té đâu cha.

Xem thêm: Bật Mí Các Năm Nhuận Gần Đây, Những Năm Nhuận Gần Đây Bạn Đã Biết

MẸ !

Mẹ ơi bây giờ ngày của mẹViết Tặng bài bác thơ thỏa nỗi lòngNơi nhỏ xđọng khách trời nắng nhẹQuê mình đã mất dịp đông phong?Bỗng ghi nhớ số đông ngày bé nhỏ xíu thơVòng tay, giờ đồng hồ hát, nhịp ầu ơChạnh lòng bé ý muốn bản thân chớ lớnThời gian thờ ơ chẳng hóng chờRồi khuôn phương diện bà bầu lắm dấu hằnBàn tay bé guộc mấy nếp nhănMái tóc trộn sương màu vẫn ngảVì bé, bao tối chị em trsống trănHôm nay kè sông vắng tanh lặngLưu vong đất khách chẳng cạnh ngườiVì ai đời mẹ bao gánh nặngNgười con xa xđọng nhớ khôn nguôiMẹ ơi! Hôm nay ngày của mẹChẳng bảo vệ đưa ra, chẳng góp gìChỉ tất cả nỗi lòng tmùi hương khôn xiếtƠn bà mẹ đời này nhỏ khắc ghi


MẸ TÔI

Ttách mưa chẳng hổ hang – chân bà mẹ bướcTần tảo sớm trưa chẳng nhắc nhọc tập nhằnBàn tay bé ốm – đôi mắt sâu hằnChỉ ý muốn cho nhỏ được bởi bọn chúng bạn

Rồi xuân qua – Rồi tới mùa hè hạnGiọt các giọt mồ hôi thấm mặn chén cơm trưaNgó vào bên – ẽo ẹt – võng đưaMẹ im lòng bởi vì nhỏ sẽ say giấc..Rồi hạ qua – rồi cho tới mùa gió bấcTấm sườn lưng còng chắn gió mùa rét đêm đôngMiếng cá miếng canh – mẹ nhịn – mẹ gồngCon no bụng chị em nóng lòng biết mấyCả cuộc đời bà bầu ko đề nghị con thấyMẹ chỉ ý muốn chú ý nhỏ sinh sống chình ảnh im vuiBiết từ bỏ lo thân… ko mãi đề xuất sống vùiLà bà bầu đã hài lòng mong muốn đợi

THƯƠNG CHA

Thương thơm phụ thân nhiều lắm phụ vương ơiCày sâu cuốc bẫm,một đời của chaĐồng ngay gần rồi cho tới ruộng xaBan mai vừa nsinh hoạt, chiều tà, sương rơiNếp nhăn vầng trán bên đờiVai cha mái nóng khung trời tình thươngDìu bé mỗi bước từng đườngLo toan vất vả tối trường năm canhBàn tay khô, cứng, sỏi, sànhÔm bé mưa, nắng nóng, dỗ dành, chngơi nghỉ cheCha là dòng võng trưa hèRu con ngon giấc tuổi thơ ngọt ngàoCha là hồ hết phân tử mưa ràoCho con uống non biết từng nào lầnGiờ đây nhỏ đã bự khônCông phụ vương như núi Thái Sơn trong lòng!!!


NỖI NHỚ MẸ CHA

Bao năm linh giác xứ đọng tín đồ .Chỉ ý muốn nhanh chóng được yên vui mặt bên.Ân tình sâu yên bao laTình tmùi hương phụ huynh rộng là biển cả khơiĐêm nay nước đôi mắt con rơiVì thương thơm phụ huynh một đời khổ mangChỉ hy vọng nhỏ được vinch quangTương lai tươi tắn muôn nghìn ngày sauMẹ phụ thân tóc đang bạc màuMột đời lầm lũi dãi dầu nắng nóng mưaTháng ngày vất vả nhanh chóng trưaGió sương dầm dãi tứ mùa gian chuânMẹ là hương sắcmùa xuânCha mang hơi nóng ủ từng giấc đôngCho con giấc ngủ nóng lòngTình tmùi hương cha mẹ biển khơi dưng sóng tràoÂn tình rộng ngọn gàng núi caoTình thương thơm phụ huynh dạt dào tyên conCả đời tương khắc dạ sắc đẹp sonĐời đời ghi nhớ công ơn đạo đồng

Chùm thơ Phật giáo về bố mẹ báo hiếu mùa Vu Lan

Vu Lan là mùa báo hiếu. Vào phần lớn thời nay, chúng ta thường xuyên cho tới cvào hùa thắp một nén nhang cầu mong muốn cho bố mẹ sinh sống khỏe mạnh, sống đời mặt bé. Chùm thơ Phật giáo về bố mẹ báo hiếu mùa Vu Lan tiếp sau đây cũng thành lập và hoạt động trong thực trạng đó.


VẪN CẦN CÓ MẸ

Cho mặc dù con sắp đến già rồi,Con vẫn cần người mẹ nhỏng thời tthấp thơ!Vẫn nên chị em hát ầu ơ,Ru con khỏi những đơn lẻ lòng mình!

Cho cho dù sáng sủa giá công danh và sự nghiệp,Con vẫn nên chị em thân thiện nhanh chóng hôm.Một chén bát nước, một chén cơmTừ tay mẹ, vẫn hưng phấn hơn tiệc tùng!

Cho dù nhỏ là anh hùng,Con vẫn đề xuất bà bầu mắc mùng tối khuya.Gió từ bỏ tay quạt bà bầu đưa,Mát rộng ngàn vạn cơn mưa đầu mùa…

Mẹ ơi, con biết là thừaNói câu “ơn mẹ”, mặc dù chưa bao giờ!Con biết mẹ cũng chẳng chờNuôi bé khôn bự nhằm dựa vào mai sau!

Nhưng mà lại con thấy xót đauCả đời bà bầu đang dãi dầu, đắng cay!Con đi biền biệt mon ngàyLúc nghỉ chân sẽ mây cất cánh White đầu!

Bơ vơ, tội nghiệp giàn trầuTủi thân biết mấy thân cau trước bên.Con về gần, bà mẹ đang xa,Câu thơ lỏng chỏng giữa bên mồ côi!

Mai sau mặc dù có già rồi,Con vẫn đề nghị bà mẹ nhỏng thời tphải chăng thơ!

NƯỚC MẮT BỐ

(Nguyễn Văn Thu)

Có lần nhỏ theo anh em vứt họcBố gọi về nọc ra tiến công một roi(Chỉ một roi tốt nhất vào đời),Bắt con hứa hẹn cần trở lại lớp học!

Đánh bé xong xuôi, vào nhà bố khócCon dại khờ không hiểu nhiều được bởi vì sao!

*Rời quê nhà trong mong ước lao xaoCon từng bước một, bước vào đời rất thật.Những nhân từ, thực thà, chân chấtĐược các ngay thật, chân chất nâng niu!

Nhưng cuộc sống vốn chẳng thuận chiều,Những người tốt, phần nhiều, khổ nhất!Những thiệt thà, thánh thiện, chân chất,Thường bị đau đòn gấp mấy roi xưa!

Bởi thiệt thà tin giọt mát là mưa,Bởi chân chất tin trong mơ chạm mặt Bụt,Tin nhân hậu sẽ được tín đồ tương trợ,Tin thực lòng sinh sống giỏi được yêu thương thương…!

Có ai ngờ cuộc sống đời thường quá vô thường,Trong yêu thương vẫn chứa đựng nhiều khù khờ.Trong vô tứ ngọt ngào lòng giỏi,Đã tất cả lửa ngầm thiêu đốt cả tin yêu!…

*Con đã nghe xung khắc khoải giờ chyên ổn chiềuĐang sải cánh cất cánh về miền Hạnh Phúc!Thương thơm chyên ổn bé dại cất cánh ngược chiều gió mùa,Cố lên chlặng, Hạnh Phúc cuối chân trời!…

Con đã đọc hơn nước mắt, nụ cườiĐâu buộc phải chỉ bi tráng vui mới có!Lúc nụ cười còn rất nhiều sai lệch,Thì nước mắt không tròn lúc nó tuôn rơi!*Đã dạn dày qua các đòn roi,Nhớ ơn roi xưa, nhỏ thầm tụng niệm:Bố ơi vào cõi Ta BàGiọt nước mắt Bố thiệt là giọt trong!


Vu Lan Nhớ Cha!

Hơi Thu mát mẻ trước hiên Nhà!Lẻ tư mùa rồi vắng vẻ bóng Cha!Khói quấn linh đường lúc mau chóng tối.Sương giăng nấm mộ dịp chiều tà!

Tây phương thơm vùng ấy hồn lưu lại.Thế tục địa điểm này xác sẽ xa!Mỗi buổi con về ni chỉ Mẹ.Sầu dưng ngấn lệ vẫn không nhòa!

Vu Lan Báo Hiếu

Tác Giả: Toc Ngan Hytv

Tháng này là lễ vu lanTrong lòng bé thấy vô vàn nhớ thươngCha ở dãi nắng dầm sươngHai mặt hàng lệ ướt xót thương cho người.

Trên bia phụ vương vẫn mỉm cườiMong cho nhỏ cháu một đời ấm noNgày xưa ttách giá phụ vương loBao nhiêu chăn uống nóng bé tròn giấc nồng!

Cha là hải dương cả mênh môngNuôi bé cha chẳng đề cập công mon ngàyTấm thân thân phụ mãi hao gầyLo mang lại cuộc sống đời thường đủ đầy đầm ấm.

Công phụ vương còn chưa kịp đáp đềnBây tiếng phụ thân đang về miền Tây PhươngCuộc đời sóng gió vô thườngNay bé về thắp nén mùi hương dâng fan.


Cầu Mong Cha Mẹ Bình An

(Nguyễn Quang Long)

Xa bên sẽ mấy năm nayNhìn về quê bà mẹ, lệ cay dưng tràoHai dòng nước mắt nghen ngàoNhớ ơn bố mẹ, lểu đểu mon ngày

Cho concuộc sốnghôm nayTương lai tươi vui, mon ngày lặng vuiNhớ thương bố mẹ ngậm ngùiChỉ mong muốn bố mẹ lặng vui tuổi già

Thương thơm cha mẹ vùng quê nhàThức khuya dậy sớm, mưa xa chẳng màngBao nhiêu khổ sở lầm thanChỉ ước ao con em, hiên ngang cùng với đời

Pmùi hương xa con viết mấy lờiGửi về bố mẹ, mà lại rơi lệ nhòaGiờ này nhỏ ngơi nghỉ vị trí xaCầu mong phụ huynh quê đơn vị bình yên

Pmùi hương xa bé duy trì lời nguyềnBao lời bố mẹ nhủ, khuyên mon ngàyNhững lời răn uống dạy dỗ xưa nayKhắc sâu trung ương trí, đời này bé ghi

Lạy phụ vương lạy chị em nhỏ quỳCông ơn ttách hải dương ghi lại muôn đờiXa quê con gửi mấy lờiTỏ lòng hiếu kính về vị trí quê nhà

#Những bài xích thơ về cha mẹ đã mất xúc hễ cùng nỗi nhớ bùi ngùi

Cha mẹ thiếu tính nhằm nỗi nhớ luôn luôn day ngừng trong tâm địa nhỏ. Và nhỏ sẽ gửi gắm nỗi ghi nhớ đó vào đều bài xích thơ về bố mẹ đã không còn xuất xắc độc nhất tiếp sau đây. Chia sẻ để tìm niềm xúc cảm mang lại riêng rẽ bản thân các bạn nhé !


NHỚ VỀ CHA

Tác giả: Phụ QuangThế là thân phụ đang ra điĐến nay đã mấy đông rồi phụ thân ơiCha đi quăng quật lại cõi đờiBao nhiêu đông ấy sầu vơi hỡi fan.Thế là trường thọ phụ vương ơiCon trên đây đề nghị chịu chình họa đời mồ côiTự lo bươn trải cuộc đờiGặp Khi nặng nề khổ chẳng địa điểm bộc bạch.Thế là phụ vương hỡi cha ơiÂm dương ngăn cách kiếp đời chia lyBiết rằng xót khổ sầu biCũng đành cam Chịu mãi đời cun cút côi…Dẫu rằng cách trở thân phụ ơiCon trên đây mãi vẫn…trọn đời lưu giữ thương…!!!

BỮA CƠM THIẾU MẸ

Tác giả: Đặng Minch MaiMột buổi sớm mùa đông chớm lạnhVề quê nhà con chạnh lòng đauTóc phụ vương mây trắng một màuNụ cười hồn hậu người mẹ đâu…xa rồi!Bữa cơm trống số ghế của mẹBát canh cua lặng lẽ nhỏ phầnNhìn lên di ảnh tần ngầnNghẹn ngào nuốt lệ ndở hơi lần xót xaNhớ thungơi nghỉ trước cánh cửa nóng ápĐón bé về đầy ắp tmùi hương yêuMẹ luôn luôn dành dụm cưng chiềuBữa cơm thanh đạm tuy vậy các niềm vuiNay vẫn vắng ngắt thật rồi láng mẹBữa cơm trắng quê vắng vẻ giờ đồng hồ cườiCha ảm đạm nhớ chị em chẳng nguôiBát cơm trắng nực nội lòng Người giá căm.

Phút Chạnh Lòng

Nén nhang lòng dưng gởi mang lại Mẹ ChaCông dưởng dục mặn mà nuôi bé lớnNhìn sương cất cánh lòng từng đợt sóng gợnNước đôi mắt bi hùng đau đớn vẫn trào tuôn…Thiếu Mẹ yêu thương đêm xuống dạ thấy buồnSương thấm rét tận xương nlỗi dao cắtBước chân xiêu…giữa loại đời cúi mặtLòng xót xa…luôn luôn quặn thắt từng hồi.Phận đói nghèo đành trôi nổi khắp nơiMưa nắng nóng gió…một đời thờ thẫn bướcHết miền xuôi nhỏ ngược về tô cướcMong bụng no,thì thầm được giấc mộng dài.Mẫu tử tình! Thương thơm ghi nhớ yêu cầu phân tách haiCon đành Chịu chkhông nhiều sở hữu khnạp năng lượng tang trắngCầu trằn gian! mang lại khu đất bằng…biển lặngĐời mồ côi! chớ đắng cay chạnh lòng.


NGHẸN LÒNG

Tác giả: Đặng Minch MaiHết thật rồi hình bóng của phụ vương yêuNgày nhì buổi sớm chiều thân phụ đứng ngóngMắt mòn mỏi chờ nhỏ mặt cánh võngVòng tay cha dang rộng lớn nóng tim ngườiHết thiệt rồi mưa loại trừ nước trắng trờiTuôn dòng lệ nghẹn lời thương lời nhớCha tắt thở núi mà lại tình Người dang dởBởi tmùi hương con như thusống mới lọt lòngHết thật rồi ni không còn hồ hết đợi mongLời chỉ bảo ktương đối vào thân phụ gạn đụcTuy khôn mập, với thân phụ con nhiều lúcQuá thơ ntạo mặt vực thẳm cuộc đờiCon nghứa lòng tyên ổn nhói buốt phụ vương ơi!Tmùi hương phụ vương lắm đầy vơi bao nuối tiếc nuốiCha lặng nghỉ ngơi nơi chốn xa chín suốiDạ con nhức như muối xát ruột mềm!

KHÓC MẸ

Thơ: Phạm Đức Lộc

Mẹ sao nỡ quăng quật chúng conMẹ đi bất thần lòng nhỏ não nềTừ ni đứt quãng tô khêCòn đâu mau chóng về tối trở về bà bầu vuiCon khóc bà bầu ngùi ngùi khôn xiếtDạ bé sầu tiễn biệt bà mẹ yêuCòn đâu mỗi mau chóng từng chiềuCon về chẳng thấy bà mẹ yêu thương ở nhà !Lòng quặn thắt nhỏ òa khóc mẹDâng sườn lưng cơm trắng đau xé lòng conKhói nhang nghi xỉu vẫn cònNhìn lên di ảnh mà lại bé chảy rờiMới buổi sáng sớm người mẹ ngồi trước ngõNgóng coi ni con bao gồm về khôngBuổi chiều bà mẹ vẫn ngóng trôngThế nhưng mà phút chốc bà bầu không thsinh hoạt rồiTrách trời cao sao bạn phân chia cắtTình bà mẹ con bền chặt bấy nayÂm dương song ngả trường đoản cú đâyMẹ về hoàng tuyền xin khuây khỏa lòngCon sinh sống lại hoài mong mỏi khôn tảVâng lời Người chị vấp ngã em nângƠn Người cao ngất xỉu chín tầngCháu bé mau chóng về tối tạc lòng ghi lại.


BÓNG CHA

Tác giả: Hoàng Tkhô hanh TâmVề quê nhỏ đến chiêu tập chaBao năm biền biệt xác cha ở vùiRuột nhức gan thắt bùi ngùiChỉ là nnóng khu đất có mùi quê nhà.Bàn thờ nghi bất tỉnh khói hươngMà sao mát mẻ phong sương là đàCon nhìn di ảnh của chaMà hình như kia lời thân phụ dặn dò.Đồng xanh cất cánh lả con còĐường đê uốn nắn khúc quanh co hàng dừaCha nằm hứng nắng nóng hứng mưaBội Bạc phần ngôi chiêu mộ chẳng vừa ghi nhớ thương.Quê đơn vị cha gửi giết mổ xươngĐáp thường mảnh đất ngát hương thơm ruộng vườnCon dưng phụ thân một nén hươngMà sao khoé đôi mắt lệ vương rối bờiMồ côi tội lắm ai ơiSao bé Cảm Xúc nghứa lời với chaMắt cha đăm đắm nhìn xaLoanh xung quanh nhỏ cứ ngỡ thân phụ đã quan sát.Bên con nlỗi láng với hìnhBóng cha bảo vệ trung ương tình cùng với conNđần độn năm láng cả núi nonBóng phụ vương ấm áp vuông tròn chlàm việc bít.

Xem thêm: Chiêm Bái Quần Thể Kiến Trúc Pháp Viện Minh Đăng Quang, Phường An Phú

NHỚ CHA

Tác giả: Bích Yến NguyễnCha già ở bên dưới chiêu mộ sâuCơn mưa rả rích khóc sầu thân phụ ơiNhớ phụ vương trung ương tưởng tung rờiTừng canh mất ngủ lệ rơi khóc thầmTrần gian cõi tạm thời dư âmLòng nhỏ sao đếm cung trầm tương khắc ghiÔm phụ thân lần cuối mãi ghìLá già bắt buộc rụng đề xuất đi tuy vậy màLâm tầm thường cha vẫn thiết thaTmùi hương bé tmùi hương bà bầu thân phụ đà níu chânNhìn phụ vương ruột nát bần thầnThôi rồi phụ thân hỡi … tình thân lìa cànhTtách sao phân chia giảm phân ranhMưa đưa ra níu kéo mhình họa tấm che từng đêmVô tình mưa xối cửa rèmNhớ phụ vương lưu giữ lắm lời êm ngọt ngào.

Trên đó là TẬPhường. thơ về phụ huynh vào đạo Phật giỏi độc nhất vô nhị báo hiếu mùa Vu Lan tuyệt độc nhất mà lại tamkyrt.vn mong muốn chia sẻ mang lại các bạn. Hãy tóm tắt bài viết đến bằng hữu cùng người thân và hãy nhớ là dang lên bà mẹ cha số đông bài bác thơ xuất xắc độc nhất nhé ! Còn không ít bài bác thơ Phật giáo về mẹ tốt khác sẽ đợi chúng ta mày mò. Đừng bỏ qua chúng ta nhé !