Làm Thế Nào Phát Khởi Bồ Đề Tâm

  -  

Hôm nay kết đủ duim lành, Cửa Hàng chúng tôi vẫn share cùng với quý khách về đầy đủ điều nhưng mà Đức Phật vẫn chỉ dạy, nhằm mục tiêu giảm bớt số đông nỗi khổ niềm nhức trong cuộc đời và tiến đến con đường hạnh phúc, giác ngộ giải bay.

Bạn đang xem: Làm Thế Nào Phát Khởi Bồ Đề Tâm

Trước lúc lấn sân vào chủ đề chính, tôi xin hỏi quý vị một điều: Một số quý khách đi cvào hùa, chạm chán bạn bạn cũng đi ca dua rủ cùng phân phát nhân tình đề trung ương thao tác làm việc cha thí, cúng nhường. Vậy Phát Bồ đề vai trung phong là gì? Có phải là cha thí, cúng nhường nhịn hay có tác dụng những vấn đề thiện pháp không? Cái đó chỉ đúng một phần thôi. Phát Bồ đề trung khu sống đây là thấy hầu như nỗi khổ của bọn chúng sinh (khổ về trung tâm chđọng chưa phải khổ về thân), chúng ta ý muốn cứu giúp cho bọn họ không còn khổ. Nhưng trường hợp bọn họ còn là một phàm phu, là chúng sanh nhỏng họ thì ko cứu giúp được, mà ước ao chữa được trọng tâm bệnh tình của chúng sinh, bọn họ phải tất cả năng lượng mập. Muốn tất cả năng lượng này, chúng ta buộc phải vạc người tình đề trọng tâm tu thành Phật để độ mang đến chúng ta.

Cho phải ngày lúc này, tôi ao ước share cùng với quý khách đề tài: “Làm nuốm nào phát khởi Bồ đề tâm?”.

II. LÀM THẾ NÀO PHÁT KHỞI BỒ ĐỀ TÂM

Chúng ta biết tuyến đường dẫn đến giác ngộ giải bay là đi trường đoản cú mê mang đến giác. Muốn phát khởi được Bồ đề trung khu, quý khách đề nghị luôn quán chiếu trước tiên là mình có phúc duyên ổn suôn sẻ được làm thân người, sáu căn uống không hề thiếu, duyên may đồ vật nhị là bọn họ hiểu rằng chánh pháp cơ mà Đức Phật chỉ dạy. Quán chiếu sâu sắc như thế thì trọng tâm người tình đề của họ phạt khởi.

Vua Trần Thái Tông dạy: “Trong lục đạo, chỉ bao gồm người là quý, đến khi nhắm đôi mắt đi rồi mờ mờ mịt mịt chưa bao giờ khu vực mang lại, hoặc vào mặt đường âm phủ, ngạ quỷ, súc sinh, a tu la, chẳng được làm bạn. Đây là dòng khó sản phẩm công nghệ nhất”.

Cho đề xuất chúng ta đề xuất thấy rằng mình tất cả phúc duyên ổn may mắn được làm thân tín đồ để tu, còn nếu như sinh vào ba mặt đường ác, khổ quá cũng không tu được.

Trong Tthánh thiện môn cảnh tỉnh truyện bao gồm ghi: Có một vị thánh tăng sống núi Kế Tân, mặc dù có thể tọa thiền hậu nhập định rất mất thời gian nhưng Ngài thường phạt trọng tâm xuống bếp nấu ăn cơm trắng mang đến đại chúng. Một hôm, bao gồm nhì vị Tăng từ bỏ xa nghe nhiều người biết đến của Ngài yêu cầu mong cho chạm mặt, thấy một vị Tăng sẽ chụm lửa đốt lò sinh hoạt hang bên dưới. Hai vị khách hàng tăng hỏi thăm về vị thánh tăng, Ngài chỉ lên hang vật dụng cha làm việc phía trên. Họ tức thì tăng trưởng tìm kiếm. Ngài sử dụng thần thông cất cánh trsống về chỗ phòng bản thân. Hai vị tăng vừa vào gặp gỡ thấy chính xác là người vừa nãy sống bên dưới nhà bếp chụm lò thổi nấu cơm trắng, ngạc nhiên ngay thức thì hỏi vì sao Ngài đã nổi tiếng mà vẫn còn đó đề nghị từ bỏ mình làm phòng bếp nấu nướng cơm như vậy? Ngài nói nếu như chặt cả thủ công làm cho củi đun nấu cơm mang đến đại bọn chúng nạp năng lượng Ngài cũng có tác dụng, vì Ngài ghi nhớ lại 500 kiếp về trước đa số làm thân chó thường hay bị đói khát, khổ sở, chỉ gồm nhị lần được no đủ dẫu vậy hầu hết bị mất thân mạng. Lần đầu tiên là gồm người uống rượu say, ói ói ra, bé chó ăn ngừng mắc bệnh bị tiêu diệt. Lần đồ vật nhị làm cho chó vào một gia đình hai vợ ông chồng nghèo, một hôm nhị vk ông xã nấu nướng cháo nhằm vào nồi rồi đi ra bên ngoài, con chó vì đói thừa bắt buộc chui đầu vào vào nồi, ăn uống no mà lại kế tiếp không rút ít Áp sạc ra được. Ông ông xã về khó tính rước dao chỉm đứt đầu. Cho đề nghị Ngài tiệm chiếu lại các kiếp trước của bản thân mình đã từng có lần bắt buộc làm cho súc sanh, Chịu đựng khổ khôn cùng phải giờ đồng hồ được làm bạn, được tu tập hội chứng trái đề nghị xả vứt thân này nlẩn thẩn vạn lần cho cái đó sinh Ngài cũng ko tiếc.

Bây giờ đồng hồ họ chưa được như Ngài, tuy vậy bọn họ nương câu chuyện này nhằm biết rằng biết đâu vào thời quá khđọng, họ đã từng có tác dụng bò, làm heo, làm cho chó. Do một túc duim như mong muốn làm sao này mà hiện nay được làm thân fan, do đó chúng ta đề nghị tnhãi thủ vạc khởi chổ chính giữa tình nhân đề, làm cho các thiện pháp, tu tập chuyển hóa nội chổ chính giữa để thành Phật độ chúng sanh.

Vua Trần Thái Tông dạy dỗ tiếp: “Đã được thân người lại sanh vị trí đa số rợ, vệ sinh thì đồng sông, ngủ thì chung nệm, hiếm hoi từ bỏ tôn ti không có, nam giới thiếu phụ lộn lạo, chẳng được phong tục nhân thuần, chẳng nghe clỗi Thánh giáo hóa, đó là loại nặng nề được đồ vật hai”.

Đã được sanh địa điểm cực thịnh mà sáu cnạp năng lượng không được, thân thể tật nguyền, mù, điếc, câm ngọng, qutrần, thọt, còng gù, miệng mũi hôi tanh, thân hình nhơ dơ, Thầy chẳng được ngay gần, bọn chúng chẳng được thân, mặc dù ở nơi cực thịnh, dường thể nghỉ ngơi quanh đó quê vắng tanh. Đây là cái nặng nề thiết bị ba”.

Quý vị demo kiểm lại vị trí bản thân, có bị mù ko, có bị điếc không, tất cả bị câm ngọng, qutrần, gù không… còn nếu như không thì chính là duyên ổn may của quý khách.

Trong Nghệ thuật sinh sống bao gồm đề cập một tín đồ tkhô nóng niên có tác dụng ăn thua lỗ, tuyệt vọng hy vọng tự sát chết. Trên đường đi ngang một khúc sông, anh chạm mặt một ông các cụ thấy anh cỗ dạng thất thểu đề nghị hỏi thăm. Ông gắng sau thời điểm nghe kết thúc mẩu chuyện của anh, nói: “Nếu anh tất cả gan góc thì bán ra cho tôi cặp đôi mắt của anh ấy ra, tôi vẫn trả anh 1 triệu đô la”. Anh này lưu ý đến một triệu đô la thì rất nhiều, rất có thể góp anh cơ hội đã trở ngại này nhưng ví như không có cặp đôi mắt thì làm cho được gì, vì thế ko cung cấp. Ông già lại liên tiếp đề xuất anh bán hai tay với mức giá 2 triệu đô la, anh này nghĩ về có hai triệu đô la cơ mà không tồn tại tay cũng chẳng làm cho được gì buộc phải không chào bán. Ông già liên tục ý kiến đề xuất thiết lập nhì chân của anh ấy với giá 4 triệu đô la, anh suy nghĩ số chi phí đó không hề ít cơ mà nếu không có chân nhằm đi lại thì cũng khó khăn yêu cầu cũng không gật đầu chào bán. Hiện nay, ông già hỏi anh thanh hao niên trong bé bạn bản thân tất cả bao nhiêu chi phí và anh kêu nghèo là nghèo nơi nào? Nghe kết thúc, anh tkhô nóng niên sực tỉnh giấc, không tìm tới tử vong nữa.

Chúng ta tất cả cặp đôi mắt thấy không còn toàn bộ thiện tại, ác, thiện họ làm cho, ác họ tránh, rồi bản thân còn tồn tại may mắn được thấy được hình hình ảnh của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, là bậc Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, vẫn đã cho thấy con đường hạnh phúc cùng an nhàn cho cái đó sinh. Rồi bọn họ gồm hai bàn tay để làm các Việc thiện pháp. Cho yêu cầu thỉnh thoảng bọn họ thấy hầu hết đau buồn dồn dùa tới cùng với bản thân, dẫu vậy thực chất trên cuộc đời này còn có nhiều bọn chúng sanh cần Chịu đau đớn vội vàng trăm, gấp nlẩn thẩn lần bản thân. Quán tưởng thâm thúy như vậy thì bản thân không còn khổ nữa, mà hơn nữa thấy mình suôn sẻ bởi vì sẽ được thiết kế người, biết đến Chánh pháp cùng ích lợi của câu hỏi phát ý trung nhân đề vai trung phong, nhằm mình sống một ngày có giá trị của một ngày, sống một mon có mức giá trị của một mon.

Lúc làm những thiện nay pháp như ba thí, cúng dường…, họ ko mong cầu phước báo trời, tín đồ mà lại phải phát nguyện lực bự là dựa vào câu hỏi ba thí, cúng dường… ngày bây giờ làm cho trợ duyên nhằm thành tích quả vị về tối thượng, trái vị Phật. Đó là phạt ý trung nhân đề trung tâm chân chủ yếu.

“Nay sẽ làm cho thân bạn, được sinh địa điểm phồn thịnh, lại không hề thiếu sáu cnạp năng lượng đâu chẳng là quý sao? Người đời luôn luôn xua đuổi theo con phố danh lợi, luống nhọc tập xác tổn thần, rước thân mạng quý giá này làm cho tôi tớ cho tiền vàng xứng đáng khinh”.

Có những người làm cho ăn uống bất chính, kiếm tiền một giải pháp trái phép rồi kế tiếp mang chi phí đi tía thí, cúng dường, quý vị nghĩ về bọn họ gồm phước không, có chuộc lại tội chúng ta đã có tác dụng không? Cũng tất cả phước, nhưng mai này tái sanh vào loài thụ, với vày tất cả phước đề nghị cũng được ăn uống sung khoác mừng cuống, hưởng các thiết bị rất đầy đủ dẫu vậy mang thân trúc, không có cơ hội tu tập.

Chúng ta không có nhiều chi phí cũng rất được, dẫu vậy biết ngồi thiền khô, niệm Phật, tụng ghê, sám hối hận rồi hồi phía cho chúng sinh cũng đầy đủ, đâu bắt buộc bản thân cần thao tác này, bài toán nọ có tác dụng nhọc tập xác tổn thần, rồi tạo thành bao nghiệp xấu nhằm trường đoản cú bản thân gánh Chịu.

“Sánh với những người ăn bánh quên vk, ngậm cơm quên môi làm sao tất cả khác gì. Tuy thân mạng thiệt là quí trọng, vẫn không quí trọng bằng đạo về tối cao. Cho bắt buộc Khổng Tử nói: “Sớm nghe đạo chiều bị tiêu diệt cũng vui. Lão Tử nói: “Tôi cũng chính vì tất cả hoán vị to, do tôi có thân.” Thế Tôn thusinh sống xưa cầu đạo xả thân cứu vớt cọp đói. Đâu chẳng buộc phải tía bậc Thánh nhân phần đa khinc thân nhưng mà trọng Đạo đó sao? Than ôi! Thân mạng thật là quí trọng còn bắt buộc xả để cầu Vô thượng Bồ-đề, huống là xoàn ngọc, tài chính đáng khinch mà lại nuối tiếc sao?”

“Đã nghe lời này, rất cần được rứa học, đừng nên nghi hoặc chậm rãi. Kinch nói: “một phen mất thân người, muôn kiếp chẳng được lại”, thiệt là thống thiết. Cho bắt buộc Khổng Tử nói: “Người ko Chịu có tác dụng, tôi chẳng làm cái gi, cam đành thôi vậy.”

Một khi mất thân người vô cùng cạnh tranh được trở lại, hệt như rùa mù gặp mặt bọng cây. Quán chiếu điều này nhằm bọn họ phạt nhân tình đề chổ chính giữa, làm cho những thiện tại pháp và nỗ lực tu tập nhằm chuyển hóa nội vai trung phong.

Trong Thiền đức môn chình ảnh tỉnh giấc truyện bao gồm ghi, gồm một vị thánh tăng ở Tây quốc thương hiệu là Xà dạ đa, một hôm Ngài dắt đồ chúng vào trong thành. Khi đến cửa ngõ thành, ngài đột nhiên bi hùng, ko được vui. Giây lát tiếp cận trước, trên đường gặp gỡ một nhỏ quạ, bỗng dưng ngài mỉm cười. Đệ tử mang có tác dụng kỳ lạ thưa hỏi, nhân đó Ngài thuật lại cthị trấn nhằm nói ngulặng do: Ban đầu làm việc bên dưới cửa ngõ thành ngài thấy một con ngạ quỷ nhỏ đói vượt mệt nhọc lả, nó đợi bà mẹ vào thành tìm thức ăn uống mang lại nay đã 500 năm rồi, bụng đói trống trót lọt cực kỳ khốn khổ, mạng không có gì bao lâu. Đến khi vào thành Ngài gặp gỡ quỷ bà bầu. Quỷ bà mẹ nói: “Tôi từ giã vào thành đang lâu để search thức ăn nhưng chẳng được, lúc được tí đỉnh đồ gia dụng khạc nhổ thì bị những bé quỷ mạnh bạo cướp đi. Mới ngày bây giờ chạm chán một fan ói nôn mà lại không có con quỷ như thế nào khác, tôi định mong muốn đưa về mang đến nhỏ, dẫu vậy sinh hoạt bên dưới cửa ngõ thành lại có khá nhiều quỷ thần, hại bị giành đoạt mất buộc phải chẳng dám sở hữu ra. Nguyện Tôn mang trường đoản cú bi ngầm rước tôi thoát ra khỏi thành nhằm sở hữu các đồ gia dụng bạn ói ra cho bé cùng ăn”. Ngài lại hỏi rằng: “Từ Khi sinh tới nay được bao thọ rồi?”. Quỷ người mẹ đáp: “Tôi thấy thành này bảy lần thành rồi lại hoại”. Ngài nghe nó nói hết sức âu sầu mang đến bài toán sinh tử không có bờ mé cho nên vì vậy lộ vẻ gian khổ chẳng vui.

Trong Kinc Hoa Nghiêm, Phật dạy: “Làm tất cả các thiện nay pháp cơ mà bỏ quên trung ương người tình đề gần như là hành vi của ma”. Chẳng hạn nhỏng ba thí, cúng nhường, có tác dụng những thiện nay pháp cơ mà xem nhẹ người thương đề tâm thì đó là ma sự chứ chưa hẳn Phật sự, vị trong những việc kia bao gồm té, có nhân, có chủ gồm khách, có hơn tất cả đại bại, có tác dụng mang lại đâu chấp cho đó. Trên tinh thần nhân trái, làm các việc thiện tại kia cũng có thể có phước, mà lại là phước hữu lậu, phước sinh khử. Còn làm cho với chổ chính giữa người thương đề là làm toàn bộ những thiện tại pháp mà lại trung tâm không tồn tại trụ, không chấp trước.

Xem thêm: Tại Sao Ma Sợ Chó Mực Là Chó Gì? Chúng Có Thấy Ma Hay Trừ Tà Được Không?

III. TÍNH CHẤT CỦA BỒ ĐỀ TÂM

Bồ đề trung khu có bố đặc tính:

1. Trực tâm: trọng tâm chánh niệm chân nlỗi, trọng điểm hướng trực tiếp về Phật tánh sáng trong cả của bản thân mình. Chẳng hạn khách hàng cho ca tòng lạy Phật, nghe pháp thì chỉ biết lạy Phật, nghe pháp chứ không hề thêm sút gì, thân chỗ nào thì trung tâm sống đấy, không vọng tưởng xăng xít. Lái xe cũng chỉ biết lái xe, làm cho bất cứ bài toán gì chỉ biết câu hỏi kia, từ bỏ tánh biết này lưu xuất ra các pháp cơ mà không trụ những pháp. Tánh biết vọng thì vọng lên từ tiêu, từ mất.

Trực tâm một Khi phát khởi đã khiến trí tuệ Bát Nhã hiển lộ cùng đạt đến cảnh giới vô té. Ban đầu các vọng tưởng, chấp trước, chúng ta nên nương vào vnạp năng lượng trường đoản cú Bát Nhã. Một thời hạn cửa hàng chiếu về tính chất duyên ổn khởi của các pháp, chính là quán chiếu Bát Nhã, ở đầu cuối thâm nhập lệ thiệt tướng Bát Nhã. Nlỗi tthánh thiện sư Duy Tín nói: “Trước khi gặp mặt ttồn tại tri thức, ta thấy đất nước là giang san. Sau khi gặp thiện hữu trí thức chỉ dạy, ta thấy giang sơn chưa phải là quốc gia. Ngày nay, sau bố mươi năm, ta lại thấy non sông là nhà nước.

Cho đề nghị một hôm vua Lương Võ Đế hỏi Tổ Bồ Đề Đạt Ma: “Thế như thế nào là đệ duy nhất thánh nghĩa đế?”. Ngài đáp: “Rỗng rang không có thánh”.

Trong chình họa giới “vô duy nhất vật” không tồn tại thánh, không tồn tại phàm, không tồn tại nhân, không tồn tại bổ, chính vì nói thánh vì chưng có phàm, nói phàm vày tất cả thánh, nói ý trung nhân đề bởi bao gồm phiền óc.

Trực trọng điểm Tức là trung khu chân thực. Tâm chân thực tinc tấn đoạn các điềkhối u ác, làm cho các điều lành tính. Chúng ta bắt buộc phạt nguyện “Một đời làm tlúc này cũng không đủ, một ngày làm cho ác thì thừa dư”. Ngài Duy Ma Cật nói: “Trực chổ chính giữa là đạo tràng, trực trung tâm là Tịnh Độ”.

2. Thâm tâm: Tâm thường xuyên thích hợp làm các câu hỏi lành nhằm gieo tLong những công đức, phát huy ý trung nhân đề, vai trung phong ko nhằm tạp niệm xấu tđắm đuối, sân, đắm say chen vào.

Trong Kinc diễn đạt Tôn đưa A Na Luật bị mù mắt, một lần ao ước may lại loại y bị rách nát cơ mà đo đắn nhờ vào ai xỏ klặng hộ, Đức Phật bèn đến xỏ kyên ổn hộ Tôn giả. Ngài nói: “Thế Tôn sẽ không thiếu vô lượng công đức rồi, sao còn làm việc này?”. Đức Phật nói: “Ta nhờ bòn mót từng tí chút công đức đề xuất new thành tựu được pháp tối thượng”.

Tổ Quy Sơn dạy: “Thật tế lý địa bất tbọn họ tốt nhất trằn, vạn hạnh môn trung bất xả nhất pháp”, nghĩa là: về chỗ lý tánh chơn thiệt thì không sở hữu và nhận, không dính mắc dù chỉ là 1 mảy lớp bụi, tuy thế về cửa ngõ muôn hạnh thì Việc gì cũng phải có tác dụng, không bỏ một vấn đề bé dại.

Ví nhỏng quý vị tất cả một mhình họa vườn, nếu không tdragon cây, tdragon hoa thì chắc chắn cỏ dại dột đã mọc, cũng thế, nếu quý khách ko gieo trồng sản xuất các thiện pháp bên trên mhình ảnh vườn cửa trọng tâm thì cỏ dại tđắm say, Sảnh, đắm đuối, mạn, nghi, ác con kiến sẽ mọc.

Chúng ta thường vạc nguyện “Chúng sinh vô biên thệ nguyện độ”, toàn bộ các chúng sinh tâm tsay mê, trọng tâm Sảnh, vai trung phong tật đố, ích kỷ…, bản thân phải phạt nguyện độ không còn chứ không hề nhằm nó độ lại bản thân.

Pnhân hậu não vô tận thệ nguyện đoạn” Tức là phiền lành óc các rất nhiều vẫn thệ nguyện đoạn hết, ko vứt dang dnghỉ ngơi rồi thôi.

Pháp môn vô lượng thệ nguyện học”, khách hàng gọi như thế nào? Có đề xuất là tám vạn bốn nngớ ngẩn pháp môn mình gần như học tập hết không? Học là học tập làm cho sao?

Thiền lành sư Thạch Củng cơ hội không xuống tóc làm nghề thợ săn, một hôm đi ngang qua khu vực Ngài Mã Tổ. Mã Tổ hỏi:

– Ông làm cho nghề gì?

– Con làm nghề thợ săn.

– Một mũi thương hiệu ông bắn được mấy con?.

– Một mũi thương hiệu bé bắn được một nhỏ. Còn Hòa thượng một mũi thương hiệu bắn được mấy con?

– Một mũi thương hiệu ta phun được cả bè lũ.

Có bao nhiêu pnhân từ não thì bao gồm bấy nhiêu pháp môn để đối trị, một niệm san ttê mê khởi, quý khách cần sử dụng một mũi thương hiệu tía thí nhằm phun, một niệm tật đố khởi, dùng một mũi tên tùy tin vui nhằm phun. Nhưng cần sử dụng mũi thương hiệu nhỏng Ngài Thạch Củng thì biết bao giờ bắt đầu thành đạo về tối thượng, nhưng mà mình đề nghị cần sử dụng mũi tên của Thiền khô sư Mã Tổ, biết vọng tưởng không có thật, biết vọng tưởng không tồn tại từ tánh. Biết được như vậy thì bao nhiêu niệm khởi lên kệ xác, nó không lừa bản thân được nữa, những pháp lìa không còn có nghĩa là một mũi tên bắn được một bầy. Lục Tổ nói: “Phật nói toàn bộ pháp nhằm trị toàn bộ tâm, ta không trung khu buộc phải ko đề xuất tất cả pháp”.

Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành”: con phố Phật đạo nên trải qua bố a tăng kỳ kiếp, tuy thế tiếng này quý vị không còn sợ sanh tử, cũng ko thương mến Niết Bàn, vào cảnh giới “vô độc nhất vô nhị vật” không hề tư tưởng không khí với thời hạn, mà lại chỉ còn một niệm nhất là chánh giác. Trong Kinh Pháp Hoa, Ngài Mục Kiền Liên, Xá Lợi Phất sau khoản thời gian được Phật tchúng ta ký, những Ngài khôn xiết vui vì biết cứng cáp sẽ thành Phật. Tin cứng cáp được như thế, bọn họ không thể sợ.

Có một cư sĩ mang đến hỏi Tnhân từ sư Triệu Châu:

– Sau Lúc chết, Ngài sinh về đâu?

– Ta sanh vào âm ti.

– Hòa thượng là thiện nay tri thức, sao còn sinh vào địa ngục?

– Ta không vào địa ngục thì ai cứu giúp ông?

Mình thì hại âm phủ mà lại những Ngài ko sợ hãi, bởi thấy âm phủ cùng Niết bàn là 1 trong những, hệt như fan cai tù đọng thế ra vào tù hãm như vào khu dã ngoại công viên, khách sạn, không tồn tại khổ.

3. Đại bi tâm: lòng tự bi vô hạn, “trường đoản cú nhãn thị bọn chúng sanh”, tmùi hương cùng làm cho tất cả sẽ giúp đỡ tất cả bọn chúng sinh nhưng không có sự minh bạch đấy là những người dân thân của chính mình, những người dân theo đạo tương tự bản thân, còn tê là những người bản thân không ưa.

Xem thêm: Tại Sao Lại Có Giấc Mơ - Giấc Mơ, Giải Mã Giấc Mơ, Vì Sao Con Người Nằm Mơ

Cuối thuộc, chúc quý khách luôn luôn giữ vững tình nhân đề vai trung phong bên trên bước con đường tu học cho đến ngày giác ngộ như ý thành Phật.