Tại Sao Con Người Phải Chết

  -  

Con gái đã khóc rất nhiều và hoảng sợ khi viếng một cụ già trong họ. Tôi nói với con đó là lối tắt tới thiên đường, một nơi rất đẹp, rất vui và rất hạnh phúc!


*

Tôi nhớ rất rõ ngày đầu tiên con gái bé nhỏ của mình lờ mờ nhận ra khái niệm về cái chết, đó là khi cháu hơn 4 tuổi. Sau khi đến viếng một cụ già trong họ, cháu khóc nhiều và rất hoảng sợ, cháu cứ nhắc đi nhắc lại là “con không muốn lớn lên, không muốn già đi và phải chết”.

Bạn đang xem: Tại sao con người phải chết

Lúc đó, chưa thể giải thích cho con về cái chết nên tôi đành phải mượn rau húng chó – rất nhiều chất chống oxy hóa -làm cứu cánh. Tôi bảo con là nếu ăn nhiều loại rau đó thì sẽ “trẻ mãi không già” và không già thì không sợ chết nữa. Quả nhiên là từ đó trở đi, cháu thường xuyên ăn húng chó và cảm thấy rất tự tin, sự tự tin của trẻ con…

Nhưng vừa rồi, khi đưa cháu đến lễ tang của con gái một chị bạn, cháu bắt đầu có khái niệm rõ ràng hơn về cái chết. Cháu đã biết rằng không phải đợi đến lúc già người ta mới lìa đời, mà có khi chỉ vì bệnh tật, ốm đau, tai nạn…con người cũng có thể sớm chia tay cuộc sống. Nhưng giờ đây con đã 8 tuổi, và may thay là con đủ hiểu biết để mẹ có thể chia sẻ những gì vẫn nghĩ về cái chết.

- Tại sao con người lại phải chết hả mẹ?

- Vì như thế thì tất cả mọi người mới có thể gặp nhau trên thiên đường

- Thiên đường như thế nào hả mẹ?

- Mẹ cũng không biết, nhưng có lẽ đó là một nơi rất đẹp, rất vui và hạnh phúc?

Cái chết là lối tắt lên thiên đường, nơi ai cũng vui tươi, hạnh phúc. Ảnh minh họa: Internet.

- Tại sao mẹ lại nghĩ thế?

- Vì những người đã đến đó rồi, có ai muốn quay về đâu con…

- Nhưng sao có những người trẻ đã mất hả mẹ? Ngày trước con cứ nghĩ chỉ người già mới mất chứ?

- Thường thì ai cũng vậy, chúng ta đều có thời gian khoảng 100 năm để đến được cổng thiên đường. Bởi vì trên đó rất tuyệt vời, như mẹ vừa nói ấy, nên đến được đó cần rất nhiều thời gian. Nhưng có những người, họ đến được đó sớm hơn vì họ tìm thấy một con đường tắt. một lối tắt đến thiên đường.

- Vậy tại sao hôm nay moi người lại khóc nhiều thế? Nếu chị B tìm được lối tắt đến thiên đường thì mọi người phải vui và chúc mừng chị ấy chứ hả mẹ?

- Mọi người khóc vì nếu chị ấy đến thiên đường sớm hơn thì quãng thời gian tạm thời xa chị ấy sẽ lâu hơn thôi mà.

***

Mỗi người đều có một khởi đầu giống nhau, nhưng đích đến lại không giống nhau. Chúng ta có thể chạm đích vào tuổi 100, 80, 60, 40 hoặc sớm hơn nữa, điều ấy không có nghĩa lý gì cả, mà quan trọng là những dấu chân đã in trên con đường dành riêng cho mình luôn mang dấu ấn của hạnh phúc và tình yêu thương.

Chúng ta là người, và chúng ta sống như người. Nghĩa là sống và biết rằng một ngày nào đó mình sẽ chết. Nên với chúng ta, nhiều khi chuyện chết cũng quan trọng chẳng kém gì chuyện sống.

Vì chúng ta là người, nên chúng ta không thể nhởn nhơ gặm cỏ trước mũi sư tử như lũ ngựa vằn trên thảo nguyên châu phi. Chúng dám làm vậy vì luôn nghĩ mình sẽ sống mãi và chẳng bao giờ phải bận tâm đến cái chết. Chúng cứ tận hưởng hoa cỏ, cứ sống hết mình với sương, với gió và đến tận cùng của tự do như thế chuyện đó kéo dài mãi mãi.

Xem thêm:

Nếu người cũng như ngựa vằn, hoặc chí ít là hiểu biết về cái chết cũng chỉ như ngựa vằn thì có lẽ chúng ta sẽ sống hạnh phúc hơn, thanh thản hơn vã bớt lo sợ hơn rất nhiều.

***

Tôi yêu những câu truyện cổ Andersen vì rât nhiều điều, đặc biệt là sự tự do tuyệt đối và thuần khiết, ngay cả trong cái chết. Tôi nhớ như in đoạn đối thoại giữa cây Sồi già 365 tuổi và con vờ chỉ sống được có 1 ngày trong câu chuyện “Giấc mơ cuối cùng của cây Sồi”...

Sồi bảo:

- Hỡi chú nhãi con đáng thương kia, cả cuộc đời chú chỉ được có một ngày thôi. Sao mà ngắn ngủi vậy? Thật đáng buồn thay!

- Buồn ư? Anh đang nói gì vậy? Xung quanh tôi, vạn vật thật là kỳ diệu, không khí trong lành, ấm áp; tôi cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.

- Phải, nhưng chỉ được có một ngày thôi, rồi thế là hết.

- Hết ư? – Vờ nhại lại – Hết có nghĩa là gì nhỉ? Thế anh có hết không?

- Không, ta sống gấp muôn ngàn lần cuộc đời của chú, vì một ngày của ta dài hơn cả mấy mùa liền. Đó là một khoảng thời gian dài mà chú không thể nào hình dung nổi.

- Không ư? Thế thì tôi không hiểu được đâu. Anh có sống gấp muôn ngàn lần cuộc đời của tôi, nhưng tôi lại có những muôn ngàn giây phút sung sướng và vui vẻ. Thế còn khi anh chết, liệu tất cả vẻ đẹp trên thế gian này có chết cùng với anh không?

- Tất nhiên là không – Sồi đáp – Vẻ đẹp của thiên nhiên sẽ tồn tại vĩnh viễn, lâu đến nỗi chính ta cũng chẳng hình dung nổi.

- Tưởng gì! Thế thì chúng ta cùng chung một cảnh; chỉ khác nhau về cách tính toán mà thôi.

Xem thêm: Khái Niệm Cõi Niết Bàn Là Gì ? Làm Sao Để Đạt Đến Cõi Niết Bàn?

Đúng vậy, tất cả chúng ta đều sẽ đến một nơi, chỉ khác nhau về cách tính toán mà thôi.