Tìm hiểu về đức phật a di đà và những sự tích về ngài

     

Đức phật A Di Đà là 1 trong ngôi giáo chủ bên trên cõi Lạc Bang, oai nghiêm đức ko cùng, thệ nguyện không hề nhỏ, msinh hoạt môn phương tiện đi lại, độ kẻ bọn chúng sanh thoát ra khỏi Ta bà đưa về Tịnh độ.

Bạn đang xem: Tìm hiểu về đức phật a di đà và những sự tích về ngài

Trong Kinch Bi Hoa nói rằng: “Về khoảng chừng hằng sa kiếp trước, tất cả một đại kiếp hotline là Thiện trì”. Lúc ấy tại cõi Tản đề lam quả đât tất cả vua Chuyển Luân Thánh Vương, thương hiệu Vô Tránh Niệm, thống lãnh cả tứ xứ thiên hạ: một là Đông thắng thần châu, nhị là Nam thiệm bộ châu, ba là Tây ngưu hóa châu, cùng tứ là Bắc cu lô châu, giờ nrộng hiền hậu đồn dậy tứ pmùi hương, đức từ thiện nay đượm nhuần mọi xđọng, bắt buộc hết thảy quần chúng ai nấy cũng sẳn lòng ái kính.

Vua ấy có không ít tín đồ nhỏ cùng gồm một vị đại thần, tên là Bảo Hải, con cái Phạm Chí, khôn xiết thông thạo về nghề xem thiên vnạp năng lượng.

Ông Bảo Hải lại có một người nam nhi tướng mạo giỏi lạ thường, trường đoản cú dưới chân lên đến mức trên đầu đều sở hữu bố mươi hai lốt xuất sắc.

Khi bé ông mới sinh ra, thì gồm các mặt hàng khách hàng quyền quý mang nhiều vật dụng lễ thứ cho dưng cho, nhơn vậy mà viết tên là Bảo Tạng.

Lúc khôn lớn, thì Bảo Tạng coi biết vấn đề đời là buồn bã thân mạng lại vô thường xuyên, thoải mái và tự nhiên sanh lòng chán chường, vứt cuộc quang vinh, tức thời xuất gia tu hành, chẳng đặng bao lâu nhưng vẫn thành Phật, hiệu là Bảo Tạng Nlỗi Lai, đầy đủ những đạo Pháp nhiệm mầu, thần thông to lớn. Khi thành Phật rồi, thì Ngài đi dạo khắp những địa điểm nhưng hóa độ bọn chúng sinh, có khá nhiều hàng đồ đệ sẽ chứng đặng trái Thanh hao Vnạp năng lượng, Duyên ổn Giác và Bồ Tát, nên nhơn dân ai nấy cũng sẵn lòng hoan nghinch.

Có một bữa tê, vua Vô Tránh Niệm nghe Phật Bảo Tạng thuộc Đại bọn chúng cho giảng Đạo tại vườn Diêm Phù, ngay gần bên thành, thì từ bỏ suy nghĩ rằng: “Nay Ta mong muốn cho vị trí Phật, đặng xem coi giảng Đạo lý gì nhưng mà trần giới tín ngưỡng đông như thế!”

Nghĩ những điều đó rồi, vua cùng những vị vương tử, đại thần và quyến trực thuộc bèn đến vườn Diêm phù lễ Phật vừa hoàn thành, ngay tức khắc đi tầm thường quanh bố vòng, rồi ngồi mặt Ngài nhưng mà nghe Pháp.

Vua Vô Tránh Niệm coi thấy Đức Bảo Tạng Nhỏng Lai khoanh chân ngồi bên trên bảo tọa gồm hình con sư tử, hết sức bực chỉnh tề, đầy đủ tướng giỏi đẹp mắt, thông thường xung quanh thân Ngài gồm tia nắng các nhan sắc chói lòa.

Còn trong Pháp hội thì thấy: như thế nào là những người dân đang xuống tóc làm môn đồ của Phật cạo tóc đắp y, làm sao là những hàng vương vãi tử đại thần mang vật anh lạc, nào là cung nữ mỹ thiếu nữ dung mạo tốt xinch, làm sao là sĩ, nông, công, tmùi hương, áo xiêm chỉnh đốn, kẻ thì chấp tay ngồi lạng lẽ, bạn thì quỳ gối thưa hỏi, coi bộ ai nấy cũng siêng ngó Phật cơ mà nghe Pháp cả.

Vua Vô Tránh Niệm quan sát mọi đầy đủ gần như lẽ, bèn ngắm nhìn và thưởng thức thân bản thân, rồi quay lại ngó Phật, đôi mắt sững ko nháy, lòng thiệt hoan nghênh, cái vai trung phong niệm tín ngưỡng tự nhiên và thoải mái phát lộ, ngay lập tức đhình ảnh lễ Ngài cùng đi bao bọc cha vòng, rồi cũng ngồi xuống một mặt Ngài cơ mà chăm nghe lời đào tạo và giảng dạy.

Vua nghe đức Bảo Tạng Nlỗi Lai diễn đủ các Pháp, thì lòng vẫn msinh hoạt thông, cnạp năng lượng thân thanh khô tịnh, rõ đường giải khổ, biết sự làm cho lành, ngay tắp lự quỳ xuống chấp tay nhưng thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nay tôi ao ước chọn đủ hầu hết đồ ăn uống: áo chăn uống, mền nệm với thuốc thang, đặng dưng cúng mang lại Ngài cùng đại chúng luôn luôn trọn cha tháng tại đây mà lại giảng đạo, xin Ngài từ ảm đạm nạp”.

Vua Vô Tránh Niệm thấy Phật dấn lời, tức tốc trsống về truyền lịnh mua sửa đầy đủ hầu như lễ, cđọng đúng buổi nhưng dưng cúng không còn trễ nãi.

Vua lại gợi ý các vị vương tử, đại thần, quyến trực thuộc với nhơn dân rằng: “Các ngươi có biết xuất xắc không?

Nay Trẫm đã msinh sống lòng bố thí, kính thỉnh Đức Bảo Tạng Nhỏng Lai và đại bọn chúng mang lại mà lại cúng nhịn nhường trọn bố mon. Những vật báu trọng ngon rất đẹp của Trẫm tchúng ta dụng xưa nay ni phần đa rước dưng cúng toàn bộ. Các ngươi cũng thể theo ý Trẫm xả bớt huyễn tài mà lại cúng Phật Tăng đặng cầu phước báu”

Cả thảy số đông vâng lời vua khuyên ổn, nhiệt thành chọn sửa lễ thứ cơ mà dưng cúng Phật.

Có một hôm, quan liêu Đại thần Bảo Hải, là phụ thân Đức Bảo Tạng Như Lai, ở nằm mơ thấy vua Vô Tránh Niệm làm cho sự bố thí thì to, nhưng mà Việc cầu phước báu thì nhỏ. Sự mong mỏi của vua còn nằm trong về phước hữu lậu vào cõi nrộng thiên, chưa bay ra khỏi luân hồi sanh tử.

Vậy bắt buộc quan Đại thần chẳng đặng vui tươi, vì ý của ông muốn sao cho vua phát chổ chính giữa cầu quả Bồ đề, tu thành Phật đạo nhưng mà cứu vãn vớt phần đông loài bọn chúng sanh, chớ không muốn đến vua cầu phước báu nhỏ nhen nhỏng sản phẩm đái dân vậy.

Quan Đại thần xem xét điều này, bèn mang đến chỗ Phật Bảo Tạng Nhỏng Lai tỏ điềm mộng mị ấy, với tâu với vua Vô Tránh Niệm rằng: “Muôn tâu Đại Vương! Xin Để ý đến đến sự việc này. Về sự sinh tử luân hồi cần quăng quật thân này có lốt khác, phải cực nhọc đặng thân bạn. Nay Đại Vương đã cảm mang phước báu làm cho đặng vương thân, thiệt là quí báu biết nhường nào! Các Đức Phật tùy cơ dulặng của chúng sanh cảm triệu cơ mà ứng hiện Ra đời, tương tự như bông ưu đàm ứng thời nhưng nngơi nghỉ, thiệt là không nhiều có! Nay Đại Vương chạm mặt Phật xuất vắt, thì phần hân hạnh biết bao! Dứt trừ lòng dục vọng, làm số đông sự phước duim, cũng là câu hỏi khó nhưng mà Đại vương vãi có tác dụng đặng điều này, thiệt là ít ai phân bì đặng!

Xin Đại Vương sản phẩm công nghệ lỗi mang lại gàn thần hỏi lời này: Ngày ni Đại Vương cúng nhịn nhường Phật Tăng, sử dụng phước duyên ổn này mà nguyện cầu hồ hết câu hỏi bỏ ra, xin đến ngớ ngẩn thần rõ.

Nếu Đại Vương ý muốn cầu sanh về cõi Ttách cơ mà có tác dụng một vị thiên tử hưởng trọn sự phước thọ hay là muốn cầu sanh về cõi Nrộng gian có tác dụng vua Chuyển Luân, thống lãnh tứ châu cõi trần nlỗi ngày nay vậy, thì cũng còn ngơi nghỉ trong khổ ải, chớ chưa ra khỏi vòng sanh tử luân hồi.

Thưa Đại Vương! Hai sự phước báu tôi sẽ è cổ tấu này đều là tướng tá vô định, hồ hết là sự vô thường, thí nhỏng cơn gió thổi, nhường nhịn tợ đám mây chảy, bao gồm chắc chắn là lâu dài chi đâu nhưng mà đề nghị cầu nguyện!

Nếu sanh về cõi Trời, Khi hưởng sự hoan lạc mà gồm sinh sản cay nghiệt, thì cũng nên đọa vào âm ti, đặng Chịu đựng khổ. Còn như sinh về cõi nhơn gian, thì lại chịu phần đông sự hại não phần thì oán chiên gặp gỡ gỡ, phần thì ân ái chia phôi dòng khổ trạng ấy quan yếu đề cập xiết.

Vì Đại Vương nhờ nhân duim tu phước đời trước, đề nghị mới tận hưởng đặng sự tôn vinch nlỗi vọc. Nếu nay Đại vương vãi duy trì gìn giới điều khoản, thì vẫn đặng phước báu lớn hơn nữa: còn nhỏng tu học chánh pháp, thì đang thành chưởng trọn trí.

Vậy xin Đại vương đề xuất vạc chổ chính giữa cầu đạo Vô Thượng Bồ Đề, chớ đừng cầu nguyện hầu như bài toán phước bé dại nhen nlỗi hạng fan thường xuyên cơ vậy.

Vua Vô Tránh Niệm nghe quan lại Đại thần Bảo Hải khuyến thỉnh như vậy, thì tâm lượng thoải mái và tự nhiên không ngừng mở rộng, lập tức đáp rằng: “ Trẫm chẳng cầu hầu hết câu hỏi như kkhô nóng nói kia đâu! Trẫm ao ước trải mọi vào mặt đường sanh tử, làm cho sự ba thí, trì giới, hầu nghe đa số pháp mầu nhiệm, tu hạnh Bồ Tát và cứu giúp vớt bọn chúng sinh, bởi nhân duim ấy mà lại vạc vai trung phong Bồ Đề”.

Đại thần Bảo Hải lại nói rằng: “Bồ đề là 1 trong đạo rất trong sáng tối ưu, vô cùng thật thà đường đường chính chính hết sức nghiêm túc giỏi đẹp, rất lớn mập cao sâu, mọi cả lỗi không, quấn cả sa giới vô cùng bao gồm oai thần mhình ảnh lực.

Vả lại đạo Bồ đề là hạnh cha thí, sẽ đặng phú quý, là hạnh trì giới, đã đặng tkhô hanh tịnh, là hạnh nhẫn nhục, đã đặng vô xẻ, là hạnh tinc tấn, đang đặng bất thối hận, là hạnh thiền hậu định, đang đặng lặng ngắt, là hạnh Bát nhã, sẽ đặng hữu hiệu.

Tu được như vậy mới mang lại nơi an lạc cùng bắt đầu bệnh đặng quả Niết Bàn. Vậy xin Đại vương đề nghị vạc trọng điểm mà lại cầu đạo ấy.

Vua Vô Tránh Niệm đáp rằng: “Này khanh! Đương thời trung kiếp, mọi người sống thọ chỉ gồm tám vạn tuổi mà thôi! Nay Đức Bảo Tạng Nhỏng Lai ứng hiện thành lập cơ mà giáo hóa chúng sinh, hoặc tất cả kẻ hội chứng pháp Tam muội, hoặc bao gồm tín đồ đặng bực Bồ Tát, hoặc đặng thọ cam kết có tác dụng Phật, hoặc đặng quả báo chỗ cõi Nhơn Thiên. Trong hàng bọn chúng sinh tất cả một bạn như thế nào ko tdragon căn lành nhưng mà Đức Nhỏng Lai chẳng nói Pháp đoạn khổ.

Tuy Ngài là phước điền của bọn chúng sinh, tuy nhiên những người dân không có cnạp năng lượng lành thì Ngài ko hoàn toàn có thể hóa độ mang đến hoàn thành đặng hầu như sự khổ não”.

Xem thêm: Ai Đã Từng Và Đang Có Nên Đi Xem Bói Nhiều, Nguyên Tắc Của Việc Đi Coi Bói

Nay Trẫm phạt Bồ đề trung ương, tu Bồ Tát hạnh, học đạo Đại quá, bệnh pháp môn siêu mầu nhiệm, chăm có tác dụng Phật sự nhưng giáo hóa chúng sinh. Trẫm muốn cầu sao để cho khi thành Đạo Bồ đề, thì Thế giới đặng chỉnh tề thanh hao tịnh bọn chúng sanh ko còn tồn tại một ít khổ gì. Nếu đặng như thế thì Trẫm vẫn triệu chứng đạo Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

Vua Vô Tránh Niệm nói điều này rồi, bèn đi với quan tiền Đại thần Bảo Hải mang lại vị trí Đức Bảo Tạng Nhỏng Lai, thấy Ngài đương nhập định, lại dùng phép thần thông biến đổi với pchờ hào quang tối ưu, hiện nay cả mười phương nhân loại của Chỏng Phật ra trước mặt cho việc đó hội xem: hoặc tất cả cõi Phật đã Niết Bàn rồi, hoặc bao gồm cõi Phật đương Niết Bàn, hoặc tất cả những cõi vị Bồ Tát bắt đầu ngồi vị trí đạo tràng bên dưới cây Bồ đề, đương hàng phục bọn chúng ma, hoặc có cõi Phật mới thành đạo cùng new nói Pháp, hoặc bao gồm cõi Phật thành đạo sẽ thọ, đương còn nói Pháp, hoặc có trái đất toàn là các bực Bồ tát, hoặc có thế giới toàn là hồ hết sản phẩm Thinh Văn cùng Duim Giác, hoặc tất cả thế giới không có Phật, Bồ Tát, Thinch Văn cùng Duim Giác đưa ra không còn, hoặc gồm thế giới đủ năm món ác trược, hoặc bao gồm thế giới đủ những thứ chỉnh tề, hoặc tất cả nhân loại nhát nhơ bẩn nhớp, hoặc có quả đât xuất sắc đẹp mắt quái gở, hoặc gồm thế giới nhưng nrộng dân sinh sống thọ khôn xiết, hoặc gồm trái đất nhưng nrộng dân tbọn họ mạng nthêm ngủi, hoặc bao gồm trái đất thường bị tai nạn thương tâm thủy hỏa, hoặc có trái đất hằng bị tai nạn ngoài ý muốn gió bão, hoặc gồm thế giới ngay sát thành tích, hoặc bao gồm trái đất sẽ thắng lợi rồi.

Đại thần Bảo Hải thấy vậy, bèn tâu với vua Vô Tránh Niệm rằng: “Nay Đại vương nhờ vào mức độ oai nghiêm thần của Đức Nlỗi Lai nhưng đặng thấy những quả đât, vậy Đại vương vạc Bồ đề trung tâm hy vọng cầu lấy thế giới nào”

Vua chấp tay nhưng mà thưa cùng với Đức Bảo Tạng Nlỗi Lai rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Chẳng biết những vị Bồ Tát tu hạnh gì mà lại chiếm phần đặng cõi Phật giỏi rất đẹp trang nghiêm, tu nghiệp gì mà lại chiếm phần đặng thế giới xấu xa ác trược.

Do nghiệp gì mà lại đặng tbọn họ mạng lâu dài hơn, tạo ra nghiệp gì nhưng tchúng ta số nthêm ngủi? Xin Ngài chỉ dạy đến tôi biết mà tu học”.

Đức Bảo Tạng Như Lai nói rằng: “Vì bởi vì các vị Bồ Tát có sức thệ nguyện, mong mỏi sinh sống cõi quả đât tkhô nóng tịnh, không có các điềkhối u ác tính trược, phải sau khi thành đạo được về sinh sống cõi ấy hết sức trang nghiêm.

Còn các vị Bồ Tát nào bởi vì sức thệ nguyện, mong nghỉ ngơi cõi nhân loại ngũ trược đầy đủ sự pnhân hậu não, yêu cầu sau khi thành đạo về làm việc cõi ấy”.

Vua Vô Tránh Niệm lễ Phật rồi lui trsinh sống về trong cung, một mình ngồi lặng lìm nhưng mà suy nghĩ tới sự thệ nguyện của mình, muốn cầu đến đặng cõi rất là giỏi đẹp nhất, đặng tiếp dẫn chúng sanh.

Suy nghĩ về rồi vua bèn quay trở lại lễ Phật mà thưa rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Vì tôi ước ao triệu chứng đạo Bồ đề, phải đem công đức cúng nhịn nhường Ngài và đại bọn chúng trong ba tháng nhưng mà cầu đặng cõi Phật khôn xiết tkhô nóng tịnh chỉnh tề.

Bạch đức Thế Tôn!

1- Nay tôi nguyện trong những khi tôi thành Phật, làm thế nào đặng một quả đât đủ sự vui đẹp, những thiết kế nrộng dân vào cõi ấy toàn là sức rubi cùng không có đa số mặt đường địa ngục, ngạ quỷ cùng súc sinh xen sinh sống chung lộn. Hết thảy chúng sinh địa điểm cõi ấy chẳng khi nào còn yêu cầu tân hận đưa mà lại đọa vào vào bố đường dữ kia nữa, cùng fan nào cũng đủ sáu phxay thần thông và căn uống thân tốt rất đẹp.

2- Tôi nguyện tất cả bọn chúng sanh được về cõi ấy, gần như thành lũ ông tươi xuất sắc khôn cùng, không còn tchúng ta báo sắc đẹp thân bọn bà cùng cũng chẳng cần có thương hiệu của người bầy bà nữa. Hết thảy bọn chúng sanh khi được về đó, thần thức đầu thai vào bông sen, thời điểm bông nsinh hoạt ra thì cnạp năng lượng thân xinh tốt, thọ mạng lâu hơn, ko nói xiết đặng.

3- Tôi nguyện cõi ấy đặng trang nghiêm, chình họa đồ gia dụng thiệt dễ thương, không tồn tại phần đông sự lây truyền trược, hằng có hoa xuất sắc mùi thơm mùi hương bay những hướng.

4- Tôi nguyện cho chúng sinh vào cõi ấy, ai nấy cũng những đặng ba mươi nhị tướng tá xuất sắc, sáu phnghiền thần thông, trong giây phút dạo mọi các cõi Phật trong mười pmùi hương, đặng cúng dường với nghe Pháp, rồi trngơi nghỉ về cũng chưa trễ buổi nạp năng lượng.

5- Tôi nguyện nrộng dân trong cõi ấy phần đa đặng phần lớn sự tbọn họ dụng tự nhiên và thoải mái, đúng giờ đồng hồ nạp năng lượng thì tất cả đủ những món ăn ngon đồ dùng lạ hiển thị trước mắt, còn hy vọng bận đồ dùng gì thì bao gồm áo xiêm giỏi rất đẹp chỉ ra bên mình, không cần phải chọn sửa nlỗi trong cõi nrộng gian vậy.

6- Tôi phân phát nguyện cầu đặng cõi Phật như vậy, đặng từ bỏ rày về sau, đời đời kiếp kiếp, thường xuyên tu hạnh Bồ tát, làm sự hiếm nhưng chế tạo thành cõi Tịnh Độ, cho thời kỳ chứng đạo thì ngồi bên dưới cây Bồ đề nhưng mà thành quả này Chánh Giác, pngóng hào quang quẻ soi những trái đất cho các Đức Phật đa số coi thấy, đặng đánh giá cao danh hiệu của mình.

7- Tôi nguyện Lúc thành Phật rồi, rất nhiều loài bọn chúng sanh sinh hoạt trong trái đất không giống, đã có tu tập thiện tại căn uống, hễ nghe danh hiệu tôi nhưng ao ước sinh về cõi tôi, cho đến khi lâm tầm thường đặng vãng sanh, chỉ trừ những người tội tình ngũ nghịch, tội chê bai những Pháp Đại thừa và phá hỏng Chánh Pháp nhưng thôi.

8- Tôi nguyện lúc tôi thành Phật rồi, cơ mà bao gồm bọn chúng sanh sinh sống những trái đất đang phạt Bồ đề trung tâm, tu Bồ tát đạo, ước ao sinh về cõi tôi, thì cho đến lúc mạng tầm thường, tôi cùng đồ đệ tôi đa số hiện thân đến trước phương diện bạn ấy đặng tiếp dẫn.

9- Tôi nguyện Khi tôi nhập diệt, trải rất nhiều kiếp sau này những người thiếu phụ nhơn sinh sống trong các nhân loại nghe thương hiệu tôi cơ mà chuyên lòng vui mến với vạc Bồ đề trọng tâm, cho đến dịp thành Phật, cứ đọng cảm báo đặng làm thân bọn ông hoài, chớ không lúc nào còn với lấy thân lũ bà nữa.

Bạch Đức Thế Tôn! Tôi nguyện đặng cõi Phật điều đó, chúng sinh điều này, gần như sự thanh tịnh trang nghiêm điều đó, thì tôi mới Chịu thành Phật.

Đức Bảo Tạng Như Lai nghe vua Vô Tránh Niệm nguyện mấy lời ấy rồi khen rằng: “Hay thay! Hay thay! Đại vương vãi phân phát nguyện sâu béo, ý muốn cõi thanh khô tịnh. Kìa Đại vương vãi hãy nhìn qua hướng Tây, phương pháp trăm nđần độn muôn ức cõi Phật tất cả một quả đât Điện thoại tư vấn là Tôn Thiện Vô Cấu, giáo nhà cõi ấy hiệu là Tôn Âm Vương Như Lai, hiện thời đương bởi những bực Bồ Tát nhưng mà giảng dạy Pháp Đại vượt, giáo hóa các bạn Thượng cnạp năng lượng, chứ không diễn giả mấy Pháp quyền tiểu”.

Trong cõi ấy cũng không có chúng sanh cnạp năng lượng trí Tiểu quá với cũng không tồn tại một bạn nữ nhân. Nhưng y báo (y báo là chình họa vật) với chánh báo (chánh báo là căn thân) của Phật Tôn Âm Vương Nlỗi Lai thiệt tkhô cứng tịnh nghiêm túc, khôn xiết xứng hiệp với vị trí nguyện cầu của Đại vương vãi đó! Vì Đại vương gồm thệ nguyện muôn cõi tkhô cứng tịnh, bắt buộc nay Ta đổi hiệu Đại vương là Vô Lượng Tkhô giòn Tịnh.

Lúc Vô Lượng Tkhô nóng Tịnh mãn một trung kiếp, thì Đức Phật Tôn Âm Vương Như Lai nhập Niết Bàn, Chánh Pháp lan truyền đặng mười trung kiếp. Đến Lúc diệt rồi, trải qua sáu mươi trung kiếp, thì cõi Tôn thiện tại vô cấu thay tên lại là: Di Lâu Quang Minh tất cả Đức Phật, hiệu là Bất Khả Tư Nghị Công Đức Vương Nlỗi Lai, ứng hiện thành lập mà hóa đạo chúng sinh. Sau Khi Đức Phật ấy nhập Niết Bàn rồi, trải vô vàn hằng sa kiếp và vô lượng Phật diệt độ, thì cõi Di lâu Quang Minh thay tên lại là: An lạc, mang lại thời kỳ Vô Lượng Tkhô giòn Tịnh triệu chứng quả về cõi đó mà thành Phật thì hiệu là: A Di Đà Như Lai (dịch là Vô Lượng Thọ), sinh sống thọ khôn cùng, tiếp dẫn vô lượng bọn chúng sinh trong các thế giới về đó, rồi giáo hóa đến thành Phật đạo toàn bộ.

Vua Vô Tránh Niệm nghe Phật Bảo Tạng Nhỏng Lai thọ ký kết điều này tức tốc thưa rằng: “Bạch Đức cố kỉnh Tôn! Nếu lòng thệ nguyện của tớ quả đặng y như lời tbọn họ ký kết của Ngài, thì tôi kỉnh lễ xin dựa vào Ngài dùng phép thần thông làm cho những Đức Phật ở vào hằng sa trái đất cũng tbọn họ ký đến tôi nlỗi Ngài nữa”.

Vua Vô Tránh Niệm thưa rồi, đương cúi đầu thi lễ, ngay thức thì mười pmùi hương trái đất thảy đông đảo vang hễ.

Vua nghỉ ngơi vào pháp Hội nghe Chỏng Phật phần đa tchúng ta ký tương tự như lời Đức Phật Bảo Tạng đã nói bên trên kia, thì cực kỳ thay đổi phấn kích, ngay tắp lự chấp tay đảnh lễ, rồi ngồi nghe Phật Bảo Tạng tbọn họ ký kết cho các vị Bồ Tát không giống.

Xem thêm: Dòng Lệ Hạnh Phúc: Tiểu Thuyết, Tiếng Chim Sẻ Con Kêu

Từ kia sau đây, vua Vô Tránh Niệm mạng tầm thường tbọn họ sinh ra các đời khác, kiếp nào thì cũng duy trì lời bổn định nguyện, tu hạnh Bồ Tát cứu vớt độ bọn chúng sanh, trải vô lượng kiếp trái mãn khu vui chơi công viên hiện thành Chánh Giác, cho hiện nay đã mười đại kiếp rồi, Ngài ngơi nghỉ cõi Cực Lạc Thế Giới bên Tây Phương thơm, đương huấn luyện và đào tạo những Pháp Đại Thừa cùng hằng tiếp dẫn chúng sinh đưa về cõi ấy.

(SỰ TÍCH PHẬT A-DI-ĐÀ VÀ BẢY VỊ BỒ TÁTPhật học tập tập san Từ Bi Âm (200-204)Tkhô cứng Tâm xem thêm thông tin cùng đánh máy)


Chuyên mục: Phật Giáo