SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT MONG MANH

  -  

Động lực lớn nhất để chúng ta nỗ lực đối mặt với khó khăn chính là cơ hội để sau này có thể tự mình lựa chọn cuộc sống mà bản thân mong muốn, chứ không phải để mặc cuộc sống lựa chọn chúng ta. Khi phồn hoa đã trôi qua, sức sống lụi tàn, mới hiểu ra rằng bình phàm giản đơn mới là những giá trị đáng trân quý nhất.

Bạn đang xem: Sự sống và cái chết mong manh

Trong câu chuyện cuộc đời của mỗi người, chỉ có chính bạn hiểu rõ vui vẻ hay bi thương. Chúng ta mải miết tìm kiếm những thứ vật chất quý giá, nhưng thực sự, đến giây phút cuối cùng, liệu có bao nhiêu người có thể tìm được? Cho dù may mắn phát hiện ra, chưa chắc chúng ta đã có thể trân trọng và giữ gìn như cũ.

Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải tiếp tục hành trình kiếm tìm không ngừng không nghỉ bởi vì đó là ý nghĩa tồn tại duy nhất trên cuộc đời. Nếu không phấn đấu và nỗ lực hướng tới những mục tiêu tốt đẹp hơn, ý chí dần bị mài mòn, động lực cũng dần đánh mất, chúng ta chỉ có thể mặc mọi thứ xô đẩy số phận của mình.


*

Đôi khi, lối sống hiện đại bộn bề khiến chúng ta chông chênh và bất an trước tương lai vô định. Ranh giới giữa sự sống và cái chết cũng dần trở nên mong manh vì bon chen kèn cựa, hãm hại lẫn nhau, vì bệnh tật hiểm nghèo, vì vô vàn điều bất trắc có thể xảy ra mỗi ngày. Có những cái chết đến một cách an tường như đi vào giấc ngủ, bên gia đình, người thân chăm lo thì cũng có những cái chết đầy đau đớn, giày vò, trong cô đơn và lạnh lẽo. Có những sự ra đi khiến người ta xót xa tận đáy lòng thì cũng có những sự ra đi không người quan tâm, chẳng ai hay biết. Đó cũng chính là ranh giới của lòng người.

Đôi khi, vì cuộc sống này đầy những sự ích kỷ và tham lam nên luôn có những người chọn cách rời xa thế gian chật chội ngột ngạt ấy mà tìm cho mình một chốn khác bình yên hơn. Ở nơi nào đó, họ chỉ cần trở thành một đóa bồ công anh, không có vướng bận, không mong không cầu, theo gió mà đi, theo dòng mà nghỉ. Đó chính là khao khát được trở thành một người giản đơn, sống ở hiện tại để tận hưởng chính hôm nay.

Thế giới này đã có quá nhiều người khiến chúng ta thất vọng rồi, tốt nhất đừng để chính mình thất vọng với bản thân. Hãy nhớ rằng, xã hội tàn nhẫn với ta bao nhiêu thì ta tự bồi thường cho mình bấy nhiêu ấm áp.

Xem thêm:


*

Có đôi khi ngẫm lại, nỗi bi ai lớn nhất của đời người là sự trưởng thành. Kể từ lúc đó, tiếng cười không còn thuần khiết, tiếng khóc cũng chẳng hề vô tư. Nhưng hạnh phúc nhất cũng chính là thời điểm trưởng thành, khi ta biết dùng tâm thái bình thản nhất để đối mặt với mọi chuyện trên đời.

Ngày hôm trước có thể thấy như trời sụp đất nứt vì đau lòng, nhưng hôm sau đã đủ mạnh mẽ để gạt nước mắt đi, mỉm cười đối diện một ngày mới. Chúng ta học được cách lãng quên, học cách trải nghiệm và học cách tự chữa lành. Bất kể ngoài trời mưa gió thế nào, hãy luôn mang theo ánh nắng của chính mình trong lòng, tự chiếu sáng và sưởi ấm một khoảng không gian riêng.

Muốn bản thân trở nên xuất sắc, chúng ta không chỉ chăm chút cho ngoại hình xinh đẹp, mà còn phải bổ trợ cho cả vẻ đẹp của tâm hồn. Một cuộc đời phong phú, tuyệt vời sẽ giúp chúng ta tiếp cận những nguồn năng lượng tích cực nhất để dần dần nở rộ như những đóa hoa được tưới tắm trong ánh mặt trời rực rỡ.

Đừng ép mình phải với tới những mộng tưởng cao xa, hãy chọn cho mình những gì thích hợp nhất. Có khi đó chỉ là một cuộc đời bình an đạm mạc, một lối sống nhẹ nhàng thoải mái, một góc nhỏ yên vui mà ấm áp, nơi chúng ta có thể tìm được một trái tim thật sự hòa hợp. Tận hưởng một đời phồn hoa rồi, một khúc an nhàn như nước chảy cũng trở nên quý giá đầy khác biệt.

Xem thêm: Tổng Hợp Những Câu Chuyện Ngắn Về Lòng Biết Ơn Ngắn Gọn Và Chi Tiết (19 Mẫu)


*

Thời gian chưa chắc đã có thể chứng minh nhiều điều, nhưng chắc chắn nhờ có thời gian, người ta mới hiểu ra nhiều ý nghĩa. Chỉ cần biết cách tự chăm sóc tốt bản thân và không gây rắc rối cho người khác, đó đã là một bước trưởng thành quan trọng của đời người. Đừng chơi đùa với sức khỏe bản thân khi chúng ta còn có thể trân trọng nó vì bệnh tật chính là con quái vật đáng sợ nhất trên đời. Chúng khiến tâm tình mỗi người tràn ngập sự lo lắng, bất an và thấp thỏm sợ hãi. Chúng phá nát nhịp sống bình lặng thường ngày, mang tới những nỗi niềm bi ai mà tháng năm cũng không thể xóa nhòa dấu vết.

Cuộc sống luôn tràn ngập những khó khăn và nan đề mà chúng ta không thể giải quyết hết được. Nhưng ngày nào còn có thể kiên trì, ngày đó chúng ta vẫn sẽ nỗ lực để giải quyết từng chút. Có những chuyện, ta học cách thay đổi, cũng có những chuyện, ta học cách chấp nhận và vượt qua. Chỉ khi nội tâm tìm được sự yên tĩnh và bình yên, cuộc sống mới không bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài. Tâm tựa hoa sen để nhân sinh luôn tự tỏa hương thơm ngát.