Phú lâu na

     

MƯỜI VỊ ĐỆ TỬ LỚN CỦA PHẬT Nguim tác Hán Văn: Tinch Vân Pháp Sư - Việt dịch: Cư Sĩ Hạnh Cơ và soạn phần Prúc Lục - Hiệu đính: Nữ Cư Sĩ Tịnh Kiên Chùa Liên Hoa, Hội Cư Sĩ Phật Giáo Orange County xuất bản 2005

Tôn mang PHÚ LÂU NA (Purmãng cầu - Punna) (Vị giảng viên có tài nhất)

1.- NGƯỜI ĐẦY ẮP.. TÌNH THƯƠNG:

Đối cùng với đồ đệ Phật, Việc tu học để né li sinh tử nỗ lực nhiên là đặc trưng, cơ mà câu hỏi hoằng dương chân lí, tmáu pháp độ sinch cũng đặc biệt quan trọng không hề kém. Có một fan vẫn cắt quăng quật được tua dây buộc ràng của mái ấm gia đình để sống theo tăng đoàn của đức Phật với góp sức trọn cuộc sống thường ngày của chính bản thân mình mang lại công cuộc hoằng dương Phật pháp, luôn luôn luôn luôn lấy thân thiện và lòng từ bi trải mọi chúng nhân, không lúc nào tuyệt vọng và chán nản hay bế tắc trước các nghịch cảnh của trần gian, sẽ là tôn đưa Phụ Lâu Na.

Hoằng pháp là 1 trong những công tác hết sức trở ngại, bởi nó yên cầu tín đồ triển khai công tác cần gồm vừa đủ cả nhì nhân tố quan tiền thiết, là “khế lí” cùng “khế cơ”. Trong hàng chục ngàn môn đồ của đức Phật, Prúc Lâu Na vẫn minh chứng, ko hầu hết là tất cả khá đầy đủ hai nguyên tố quan tiền thiết kia, cơ mà còn có cả gần như đức tính đặc biệt quan trọng không giống nữa, cho nên vì thế đã có tôn xưng là bạn có tài thuyết pháp đứng vào bậc nhất! Khả năng đó đã được hàm cất vào tên gọi của tôn mang. 

Thật ra, thương hiệu của tôn giả rất nhiều năm. “Phụ Lâu Na” chỉ nên tên gọi vắn tắt của “Phụ Lâu Na Di Đa La Ni Tử” (Purnamaitrayaniputra - Punnamantaniputta). Cái danh hiệu nhiều năm dằng dặc ấy chính là tượng trưng cho tài thuyết pháp của tôn mang, kéo dãn rất nhiều, nlỗi núi cao, như nước chảy; nó thể hiện nhiệt tình vô hạn, lòng từ cực kỳ. Cho phải, ví như được dịch ra thì thương hiệu ấy của tôn mang Tức là “người đầy ắp tình thương thơm (Mãn Từ Tử).

2.- QUẢ VỊ SAU KHI XUẤT GIA:

Phụ Lâu Na sinh sống trong một mái ấm gia đình khá đầy đủ niềm hạnh phúc, mặc dù chưa hẳn là giàu có bao phủ dương gian mà lại cũng trực thuộc vào hạng tất cả danh tiếng của xứ Ấn Độ thời bấy tiếng. Tôn mang cực kỳ được bố mẹ yêu thương quí, nuông, nhưng lại vày sớm ý thức được rằng, gia sản trang bị hóa học tương tự như tình thương yêu mái ấm gia đình, mang lại một ngày như thế nào đó cũng trở nên mất non, phương pháp phân tách, với thiết yếu tốt nhất cho đời bạn là bắt buộc tìm mang đến được một máy tài sản cao quí, vĩnh cửu - chính là chân lí. Cho bắt buộc tôn mang đã cố chí cắt vứt sợi dây trói buộc thế gian, qui y theo Phật, phát nguyện đem đời mình phụng sự mang lại công cuộc phát huy chân lí. Với quyết trung khu ấy, sau khi xuất gia ko thọ, tôn đưa đang hội chứng A La Hán - quả vị cao nhất của mặt hàng Thanh hao Vnạp năng lượng, kết thúc trừ hết hầu như pnhân hậu óc, bay li sinc tử, có thể vận dụng thần thông nhằm đi hành hoá mọi nơi một giải pháp trường đoản cú trên.

3.- ĐƯỢC PHẬT THỌ KÍ:

Một lần nọ, vào 1 trong các buổi pháp thoại, đức Phật đã thuật không ít chuyện về hầu như nhân dulặng của khá nhiều tiền kiếp xa xưa. Những mẩu truyện này đang tạo nên Prúc Lâu Na hết sức xúc rượu cồn. Tôn trả ngay thức thì đứng lên, sửa áo lại cho ngay nđính thêm, mang đến trước Phật, đhình họa lễ, rồi cùng với tâm lòng đầy thành kính, tôn trả đứng im thin thít chiêm ngưỡng tự nhan của Phật ... Trong tích tắc linh nghiệm ấy, tôn đưa quả tình nhận thấy cụ thể công đức cao vòi vĩnh vọi của đức Thế Tôn cơ mà ngôn từ trần gian cần thiết như thế nào biểu đạt không hề thiếu được! Tôn giả chỉ biết sử dụng nhị tay đập lệ ngực bản thân nhằm mong mỏi đức Phật soi thấu được vai trung phong nguyện của mình! Thật y hệt như “dùng trọng điểm ấn tâm”, đức Phật trái nhiên vẫn thấu rõ tâm trạng thì thầm kín của Phú Lâu Na. Ngài khai thị:

- Prúc Lâu Na! Thầy là người tu học tinch tấn, không khi nào giải đãi; lại luôn luôn tùy thời gian, tùy chỗ, đã có lần giúp Như Lai hoằng dương chánh pháp. Ở vào tư chúng đồ đệ của Như Lai, thầy đã từng có lần giáo hóa, knhị thị, tạo cho số đông fan được không ít lợi lạc. Biện tài ttiết pháp của thầy đứng vào bậc nhất! Trải qua vô lượng kiếp trong tương lai, thầy vẫn thành Phật tức thì trên trái đất này, với đức Phật ấy sẽ sở hữu thương hiệu là Pháp Minch Như Lai.

Lời tchúng ta kí của đức Phật vẫn đem lại cho Phú Lâu Na niềm pháp hỉ vô hạn cùng lòng cảm kích chuyên sâu không thuộc. Tôn trả cung kính đhình ảnh lễ Phật, đi nhiễu bố vòng, rồi trnghỉ ngơi về ghế ngồi, vào khóe mắt còn lộng lẫy hầu như giọt lệ xúc cồn.

Nhưng sự gớm nghi của đại chúng đã không ngoài dự liệu của đức Phật, vì thế Ngài tức tốc dạy:

- Này quí thầy! Quí thầy có gọi được vụ việc Nlỗi Lai mới vừa thọ kí mang đến thầy Prúc Lâu Na không? Chỉ vày thầy tngày tiết pháp siêu xuất sắc nhưng mà trong tương lai một mực đang thành Phật tức thì tại thế giới này, hiệu là Pháp Minch Nlỗi Lai. Quí thầy cũng phải khen ngợi Phụ Lâu Na là người đứng đầu trong những hầu như thầy có biện tài tngày tiết pháp trong tăng đoàn. Phụ Lâu Na sẽ xâm nhập biển pháp mênh mông của Như Lai, hoàn toàn có thể đưa về tác dụng mang đến toàn bộ bọn chúng bạn cùng tu học; nói theo cách khác rằng, trong pháp hội, trừ Nhỏng Lai ra, không có ai có thể đối chiếu được cùng với Phú Lâu Na về biện tài ngôn luận xmake up. Ngoài ra, quí thầy cũng nên biết rằng, Phụ Lâu Na chưa phải chỉ góp Như Lai tulặng dương chánh pháp, mà lại sự thật, trải qua chín mươi ức cõi Phật trong vượt khđọng, thầy cũng đã từng có lần góp những đức Phật tuim dương chánh pháp, với cũng hầu như được khen ngợi là người tmáu pháp số một. Xin quí thầy hãy thuộc quan sát về Phú Lâu Na và hãy từ làm cho mình tân tiến như vậy.

Tôn đưa Phụ Lâu Na được đức Phật thọ kí đã là 1 trong sự kiện vinc diệu tột đỉnh, dù có lấy nón kết bởi ngọc anh lạc nhóm lên đầu cũng quan yếu bởi được; vày kể từ giờ phút đó,tôn đưa sẽ chân vào địa vị thành kính của một bậc “đạo sư” rồi vậy.

4.- NƯỚC PHẬT ĐỜI VỊ LAI:

Trong sau này, tôn đưa Phú Lâu Na sẽ thành Phật. Lúc kia, nếu gồm công suất và đầy đủ dulặng lành, phần đa fan phần đa rất có thể phát nguyện vãng sinc về quốc độ của Ngài nhằm tu tập. Hình trạng của quốc độ ấy như vậy nào? Đức Phật dạy:

- Quốc độ của đức Pháp Minch Như Lai khi đó, địa thế bằng vận, không tồn tại núi khe nhấp nhô, cũng không tồn tại chông gai sỏi đá; các vật dụng châu báu nlỗi rubi bạc châu ngọc trải đầy khía cạnh đất; thường đài lầu gác hầu hết cao cho mây xanh. Trong thế giới đó không có các chình họa giới khổ cực nlỗi địa ngục, ngạ quỉ, súc sinh; người sinch về này đều là hóa sinh, phi hành trường đoản cú trên, không tồn tại ý niệm về dâm dục; không tồn tại ý niệm về bửa và rất nhiều gì nằm trong về ngã; toàn bộ mọi tín đồ đều phải sở hữu được những hiện đại cùng yêu cầu một biện pháp trường đoản cú trên. Trong quốc này cũng không có đông đảo chia cách không lớn về chủng tộc của nhỏ người; không có sự rõ ràng dũng mạnh yếu; không có oán thù ghét, hận thù, lường gạt, cưỡng chiếm với xâm chiếm; không tồn tại ttinh ma chấp rộng thua; không có chiến tranh. Tất cả phần nhiều người mọi sống cùng nhau trong niềm tin liên hiệp, thành kính và ngợi khen. Như vậy, quả đât này dịp đó không thể mang tên là “Ta Bà” cơ mà là một trong nhân loại trong trắng, thuần thiện, hệt như quả đât Cực Lạc của đức Phật A Di Đà. 

Những điều Phật dạy dỗ là hoàn toàn chân thật; bởi vì tôn giả Phụ Lâu Na sẽ sử dụng bao gồm cái công đức tmáu pháp của bản thân để chỉnh tề trộn nước Phật ấy. Đó cũng chính là kế quả quí báu đã đạt được của một tín đồ đã làm qua vô vàn kiếp tận tụy cho công việc tuyên dương chánh pháp.

5.- LỜI KHUYÊN CHÂN THÀNH:

Phụ Lâu Na rất là nồng hậu so với quá trình hoằng pháp là cũng chính vì nhằm giải thoát sinh tử với cứu vãn độ chúng sinh, hoàn hảo nhất ko vị tham mê cầu lợi danh. Như vậy tôn đưa vô cùng lấy làm bi thiết lòng khi thấy có những vị môn đồ Phật, bản thân mặc áo pháp, cơ mà giải pháp sinc hoạt của họ hoàn toàn ko vị Phật pháp, mà chỉ bởi lợi lộc bản thân. Nguim nhân bởi vì hiện nay đáng tin tưởng của Phật cùng tăng đoàn vẫn lan rộng khắp địa điểm, cảm hóa được những các vị quốc vương vãi đã trị vì chưng các quốc gia vào cung cấp đảo Ấn Độ. Sau lúc qui y cùng với đức Phật, các ông vua vẫn hạ lệnh, phàm những người tội tình đại hình, tất yêu tha đồ vật, dẫu vậy nếu Chịu qui y theo Phật dấn mình vào tăng đoàn sinh sống đời xuống tóc, thì tội dù có nặng mang đến đâu cũng khá được xá miễn. Tuy hiểu được sự việc ấy đã khiến cho tăng đoàn tkhô nóng tịnh của chính mình vẫn biến hóa một nơi Long rắn lếu láo tạp, cơ mà do lòng tự bi vô biên, như hải dương cả đựng nước tự trăm sông, thấy tầy cực khổ cần yếu nhẫn trọng điểm không cứu vãn độ, do đó đức Phật sẽ đồng ý cho họ xuống tóc. Từ đó, trong tăng đoàn mới pha trộn phần đa bộ phận kỉm đức hạnh, không tồn tại việc xấu gì cơ mà ko có tác dụng. Họ tận dụng thánh đức của Phật để mưu cầu danh lợi; thậm chí còn chúng ta còn dám có tác dụng loại hành động tệ sợ nhất là lấy Phật cơ mà sắm sửa. Đối cùng với hạng tì kheo này, tôn giả Phụ Lâu Na vẫn hay hay dùng lời thật thà nhằm khuyên bảo:

- Thưa clỗi huynh đệ! Chúng ta tất yêu nào làm các hành vi đi trở lại với lời dạy của đức Thế Tôn. Chúng ta quan yếu khuim hầu hết tín đồ tía thí trong những khi chủ yếu họ lại đê mê thích hợp và lưu lại tiền bạc đến riêng mình. Không thể làm sao, trong những khi bảo mang đến phần đông bạn biết cái hại của năm dục so với thân trọng tâm bọn họ thì chính chúng ta lại vui thú với trường đoản cú trói buộc bản thân trong ao tội nhân năm dục. Chúng ta vô cùng như ý dành được đức Thế Tôn làm cho thầy, thì cần thấy rằng, chính là duyên lành ngàn đời khó khăn gặp. Cho phải bất cứ việc làm cho làm sao của chúng ta cũng không được trái nghịch cùng với giáo chế của đức Thế Tôn, ko được để phạm vào những giới điều, qui củ của đức Thế Tôn. Điều buổi tối kị là họ ko khi nào làm cho đều người mất lòng tin chỗ Phật pháp. Ssống dĩ chúng ta được xuất gia học đạo nguyên nhân là đức Thế Tôn từ bi, ước ao mang lại họ có thời cơ nhằm sám ăn năn diệt tội. Vậy, giả dụ họ ko Chịu nương theo giáo pháp để mang lại ánh sáng, ko yêu quý tăng đoàn, ko sức nóng trọng tâm cùng với vấn đề hoằng pháp lợi sinch, thì cho dù đức Thế Tôn gồm vị lòng tự bi nhưng thu nhận chúng ta vào lúc này, rồi thì sau đây bọn họ cũng đem về cho mình được gì tốt đẹp mắt. Đức Thế Tôn thường dạy, nhỏ bạn chớ hại tội lỗi; có lỗi nhưng mà biết sửa lỗi thì tức tự khắc đổi thay bạn trong sáng. Dù là 1 fan thật khoảng thuờng vào tăng chúng, điều này cũng ko mang gì làm cho quan hệ; nhưng giả dụ là 1 trong những kẻ chỉ biết trường đoản cú bốn từ bỏ lợi, hành động không cần phải biết cho tới đại bọn chúng, ko đếm xỉa gì mang đến lời dạy dỗ của đức Thế Tôn thì gian nguy cực kì. Vì đồng cùng với clỗi huynh đệ thuộc thờ một Thầy, thuộc học một Thầy, nhưng mà tôi xin thực tâm thưa hầu như điều trên thuộc clỗi huynh đệ. Dù chư huynh đệ có đánh mắng tôi thì cũng ko quan hệ gì, chỉ việc làm thế nào cho Phật pháp được cường thịnh, cho việc đó sinch được lợi lạc. Tôi mong mỏi trường đoản cú nay chư huynh đệ sẽ phát trọng điểm tu học tập thực tình, luôn luôn luôn y theo giáo huấn của đức Thế Tôn mà thực hành.

Phật hiểu rõ Prúc Lâu Na là bạn như thế, vì vậy cũng hay khen ngợi, vào tăng đoàn, tôn đưa là tín đồ biết hướng dẫn và knhị hóa.

6.- MUỐN CHO PHẬT PHÁP ĐƯỢC TRUYỀN BÁ KHẮP. NHÂN GIAN:

Phú Lâu Na là bạn trầm lặng, bình thường làm việc gì cũng khá cẩn trọng.


Bạn đang xem: Phú lâu na


Xem thêm: Làm Sao Để Đến Chùa Võng Thị Ở Bưởi Bằng Xe Buýt, Chùa Võng Thị


Xem thêm: Phước Đức Là Gì - Ý Nghĩa Của Công Đức Và Phúc Đức


Đối với người nào hay việc gì xảy ra trong tăng đoàn, tôn mang hồ hết lừng khừng, xem xét chín chắn nhiều lần mới dám giãi tỏ chủ kiến. Chỉ riêng biệt đối với quá trình hoằng pháp thì siêu mau mắn, thân thương. Bất cđọng đã có được thời cơ làm sao nhằm gieo rắc hột kiểu như tình nhân đề là một mực tiến cho tới, ko nên biết mang đến đắc thất hay lợi sợ cho cá thể mình.

Trong tăng đoàn, số người prúc góp Phật công việc hoàng pháp độ sinc cũng những, nhưng lại nói số bạn cần cù lặn lội vào nhân quần làng hội để bố giáo nhưng mà không mong mỏi cầu lợi chăm sóc, ko sợ ma nạn, không sợ khó khăn khổ nhọc tập, thì ít ai sánh được với Phụ Lâu Na. Có một vài quí vị, Tuy theo Phật học tởm luận đầy hơi, tuy nhiên đối với chúng sinh thì cảm thấy không được tự trọng tâm với thân thiện. Họ không quyên tâm cho nỗi khổ sinch tử của người đời, mà cứ từ giam bản thân vào tháp ncon kê từ bỏ mãn. Lại tất cả một trong những quí vị khác, đang không nhiệt chổ chính giữa đối với sự nghiệp độ sinh mà lại còn để bị vướng làng mạc hội bằng phần lớn giao tình trái đạo. Đối đối với tất cả hai hạng fan này, tôn trả không lúc nào có tác dụng ngơ.

Một hôm trên phố hành hóa, lúc đi ngang sang 1 vùng đồi núi yên lặng, tôn trả nhận ra một số trong những vị tì kheo đang ẩn dật tu hành sống trong các số đó. Tôn mang cho trước bọn họ, cung kính chắp tay:

- Thưa chư vị đại đức! Đã lâu tôi được cho là chư vị ẩn dật vào vùng núi rừng, ko để cho mình bị chìm nổi theo theo ráng tục. Nhân bí quyết của chư vị thiệt tkhô cứng cao, tôi vô cùng đem làm cho kính ngưỡng, tuy vậy tôi cũng rất được biết rằng, clỗi vị còn là một rất nhiều sđọng giả, vâng theo từ bỏ mệnh của đức Phật để đi giáo hóa mọi vị trí, tại vì sao chư vị chưa đến cùng với nhân quần làng mạc hội để cứu độ chúng sinh?

Các vị tì kheo ấy vừa thấy thì biết tức thì đó là Prúc Lâu Na. Họ khôn cùng vui miệng, tức thời mời ngồi, rồi đáp lại:

- Thưa đại đức! Chúng tôi cũng đã từng đi ba giáo những địa điểm, dẫu vậy chúng sinch thiệt là khó hóa độ. Đức Thế Tôn bảo bọn họ mang pháp vị cam lộ ban phát cho những người đời, tuy vậy họ lại mang đến sẽ là gì nhơ bẩn dơ quan yếu nếm được. Họ đần mê mệt, ương nxịt, cầm cố chấp, còn chỉ lo say đắm trong biển khơi dục vọng. Họ chỉ biết sát sinc nhằm cúng tế quỉ thần cầu phước cơ mà lưỡng lự rằng họ sẽ tạo thành phần đa nghiệp nhân mang đến ác đạo. Chúng ta nuốm chuyển cánh tay trường đoản cú bi ra để cứu giúp vớt, tuy nhiên họ nhất thiết ko chịu đựng ngohình họa đầu ngó lại. Thưa đại đức, chưa phải ai ai cũng hoàn toàn có thể nhất thời đi được trên tuyến đường rộng lớn của bàn chân lí. Hãy cđọng nhằm họ đi theo tuyến đường của họ. Một Lúc chúng ta vẫn gánh Chịu đựng các rất đầy đủ những quả báo âu sầu, với bao giờ nhân dulặng đã chín mùi hương thì tự nhiên là bọn họ sẽ biết xoay đầu trở về.

Nghe qua các lời ấy, tôn giả hiểu đúng bản chất quí vị tì kheo này cũng đã có lần gặp mặt không hề ít trở ngại, trở ngại trên bước đường hoằng hóa, để cho sức nóng trọng tâm của mình đang trsinh hoạt bắt buộc nguội rét. Tuy nhiên, tôn trả vẫn nỗ lực ttiết phục cùng cổ lệ họ:

- Thưa chỏng vị huynh đệ! Sự thừa nhận thức của chỏng vị về tuyến phố tu tập cực kỳ đường đường chính chính, tôi rất cảm phục! Nhvừa lòng con kiến của chỏng vị về Việc hoằng pháp độ sinc thì tôi thấy không được đúng lắm. Nếu Phật pháp dễ dàng hoằng dương với bọn chúng sinc dễ dàng hóa độ thì đâu cần có sự cống hiến của họ trong công tác làm việc ấy. Chính vị cuộc đời đầy dẫy đa số xấu xá nhơ không sạch, cùng việc hoằng pháp độ sinch thì vô vàn trở ngại, vả lại, cũng nhằm báo bổ ân nghĩa sâu dầy của đức Thế Tôn, mà lại chúng ta đề nghị buộc phải kiêu dũng, tinch tấn nhằm thực hiện công tác lớn mập và đặc biệt quan trọng này. Là đa số môn đồ xuất gia của đức Thế Tôn, chúng ta phải rước Việc hoằng pháp thao tác làm việc công ty, mang bài toán lợi sinh làm cho sự nghiệp, chứ tránh việc coi tăng đoàn là địa điểm lánh nạn xuất xắc viện chăm sóc lão; lại cũng tránh việc ý niệm rằng, đã xuất gia có tác dụng tì kheo thi chỉ lo giải quyết và xử lý rất nhiều sinh hoạt của riêng mình, còn toàn bộ bài toán gì của tín đồ đời hồ hết bỏ mặc, không cần phải nhằm trọng tâm tới. Nếu ko hoằng dương Phật pháp, nếu không hóa độ chúng sinc, với nhận định rằng hồ hết công việc ấy không công dụng gì cho khách hàng, chính là đi ngược chở lại rất nhiều giáo huấn của đức Thế Tôn. Với vai trung phong nguyện từ bi, đức Thế Tôn sẽ không ưa thích khi biết được chỏng vị tất cả ý niệm những điều đó. Một bạn khôn cùng nghèo đói, mang lại nỗi chỉ dám xin một xu, một cắc để sống qua ngày, nhưng clỗi vị thốt nhiên đem mang tài sản cả vạn đồng để cho, thì tín đồ ấy tất cả nghi ngờ cái ý xuất sắc của chỏng vị hay không? Cũng như thế, chính vì người đời ko tiếp nhận được Phật pháp bởi vì bọn họ quá nghèo thiếu hụt nhưng thiên nhiên chư vị đem mang lại chúng ta một gia tài Phật pháp kếch xù, thì làm sao bọn họ có tác dụng tiếp nhận! Thưa clỗi vị huynh đệ! Chúng ta sẽ ấp ôm một tình thương vô hạn, một thân mật sung mãn, thì nên lấy nụ cười chánh pháp trải mọi nhân gian; hãy lấy ánh nắng trí tuệ, tình tmùi hương cùng oai nghiêm đức của đức Thế Tôn phân tách khắp cho người cùng hưởng tchúng ta, khiến cho từ bỏ thân họ dần dần biến hóa địa điểm tịnh thổ chỉnh tề. Đó là trách rưới nhiệm của kẻ xuất gia, không thể trốn tránh, quan yếu phủ nhận. Vậy giờ đây, Phật pháp sống nước Bạt Sa (Vatsa - Vamsa) vẫn chưa được thịnh vượng, xin chỏng huynh đệ hãy cùng với tôi đến kia để hoằng hóa.

Chân đức với nhiẹt trung ương của tôn mang đã tạo cho quí vị tì kheo ẩn dật cơ khôn cùng xúc cồn. Họ sẽ hí hửng cùng nhiệt huyết thuộc tôn giả khởi thủy về quốc gia Bạt Sa ...

7.- THÁI ĐỘ TRONG KHI HÀNH HÓA:

Với một loại bình chén, Phú Lâu Na đã vân du thuộc mọi kia trên đây, vừa xin nạp năng lượng vừa hành đạo, trải qua thiên sơn vạn tdiệt, chẳng khác nào cuộc sống đời thường của một thi nhân hay một họa sỹ. khi thì làm việc quốc gia Ma Kiệt Đà (Magadha), thời điểm thì sinh sống quốc gia Kiều tát La (Kosala); hôm nay thì nghỉ ngơi thành Tì Xá Li (Vesali), mai sau lại đến thành Ca Thi (Kasi),... Số bạn được tôn đưa cảm hóa, dẫn dắt về cùng với Phật pháp thật cực kì phần đông, cần yếu như thế nào đếm hết được. Trong tăng đoàn thật khó có ai có thể đối chiếu được cùng với tôn giả về phương thơm diện này. Ngay cả đến các ngulặng nhân dù có ương nké, cố gắng chấp mang đến đâu, mà hễ được tôn trả lân mẫn giáo hóa thì trung ương ý cũng bị nhuần nhuyễn với hân hoan mừng đón Phật pháp. Do phần nhiều biệt tài nhưng mà tôn đưa được thành công xuất sắc nlỗi vậy? đa phần vị vào đại chúng rất mong mỏi học hỏi, vì chưng vậy, một hôm nhân dịp thanh nhàn đàm, một vị đã hỏi tôn giả:

- Thưa sư huynh! Trên bước mặt đường hành hóa của sư huynh, dù là chỗ thảo nguim buôn bản dã, cơ mà Lúc sư huynh đã đặt chân tới thì địa điểm này cũng trở nên thánh địa trang nghiêm; tất cả những fan, hễ ai nghe được pháp âm của sư huynh thì đều phải sở hữu được sự yên bình, an lạc. Dự thành công này trong công việc hoằng pháp, ngoại trừ đức Thế Tôn ra thì vào đại chúng cạnh tranh ai có thể đối chiếu bởi sư huynh được. Vậy làm cho phương pháp nào cơ mà sư huynh đã có được dòng oai vệ đức như thế?

Một biện pháp khiêm cung, tôn trả trả lời:

- Thật ra thì tôi đo đắn là tôi đạt được hầu như oai đức gì, chỉ bao gồm một điều là thời điểm làm sao tôi cũng nghĩ lưu giữ mang lại đức Thế Tôn. Lúc nào thì cũng vậy, trước lúc đi hành hóa tôi mọi không quên lặng lẽ van nài đức Thế Tôn độ trì, giúp cho tôi dứt sự nghiệp hóa độ, làm cho đông đảo người phần đa được an nhàn, giải thoát. Tôi không đề xuất fan ta biết đến Phụ Lâu Na nhưng mà chỉ mong mỏi người nào cũng nghe biết bậc Đạo Sư toàn giác của họ. Cho cần, những gì đã cảm hóa được người đời, kia chính là đức Phật của chúng ta cùng với giáo pháp giác ngộ của Người, chứ đọng cá thể tôi thì đâu bao gồm xứng đáng gì mà đề cập tới!

Tất cả vinch quang quẻ, Phú Lâu Na đầy đủ mang qui về mang đến đức Phật. Quí vị tì kheo hiện diện phần nhiều cúi đầu kính phục. Rồi họ nói tiếp cùng với vẻ lo lắng:

- Chúng tôi thấy sư huynh sinh sống quá ksi mê khổ! Sư huynh đang làm việc không hề ngơi nghỉ, quanh đó việc thuyết pháp độ sinc còn bắt buộc ghê hành, thiền khô tọa; vậy mà lại sư huynh ko chịu đựng sử dụng phần nhiều thức ẩm thực bổ dưỡng cho thân thể thì làm sao bao gồm đầy đủ sức khỏe để hành đạo!

Tuy khôn xiết cảm hễ trước chơn nghĩa của chúng ta đồng tu, Phú Lâu Na vẫn đáp lại một biện pháp khẳng khái:

- Tôi xin lạy tạ sự quan tâm của clỗi vị huynh đệ. Chúng ta đang sống trong hải dương giáo pháp của đức Phật, một chút công hạnh điều này đâu tất cả xứng đáng gì để Hotline là tân khổ. Đức Thế Tôn của họ đã có lần trải qua bao kiếp tu hành, độ sinch, bao gồm lúc một ngày chỉ ăn uống có một hột mè hoặc một hột lúa, bao gồm Lúc mang ba thí đầu, đôi mắt, hoặc cả thân mạng, thì loại tân khổ ấy còn có thể tưởng tượng được chăng! Cứ sau những lần đi hành hoá, tôi lại trsinh sống về sẽ được ngồi trước khía cạnh Người, được nghe đa số lời dạy bảo của Người, và bao gồm mẫu pháp vị cam lồ ấy là món tẩm bổ tốt nhất có thể, quí duy nhất cho huệ mạng của tôi. Tại gần như chỗ tôi hành cưóc vân du, toàn bộ cỏ cây núi sông rất nhiều nghênh tiếp, mỉm cười và khích lệ tôi; tia nắng trí tuệ của đức Thế Tôn thời gian nào thì cũng đảm bảo thân thể tôi; trọng tâm của Người luôn luôn luôn trung thực trong lòng tôi. Vì vậy nhưng ko bao giờ tôi Cảm Xúc bị gian khổ. Thưa chỏng huynh đệ, cđọng mỗi lần tôi trông thấy hành ndở hơi, hàng chục ngàn fan trở lại trước đức Thế Tôn chắp tay đảnh lễ, là tôi cực kỳ vui miệng, xúc hễ. Tôi cũng nhắm đến Người, chắp tay đhình ảnh lễ để xin Người thu nhấn bọn họ, kkhá dậy vào họ ý thức chánh pháp, và tạo mang lại họ sức mạnh thừa tiến trê tuyến phố tu học tập.

Lòng tâm thành của tôn đưa Phụ Lâu Na lại càng có tác dụng cho tất cả những người bạn tu hết sức kính phục. Họ hầu hết chắp tay cúi đầu tán thán công đức của tôn đưa.

8.- ĐÂU CŨNG LÀ NHÀ:

Trên mặt đường hành hóa, tôn mang Prúc Lâu Na vẫn du ngoạn mọi chốn thế gian, sống cuộc sống như cánh bèo mặt nước trôi nổi, không lúc nào tất cả khu vực trú ngụ khăng khăng. Ban ngày thì hoặc sinh sống trên đại lộ, hoặc khu vực ngõ nghách, giỏi vùng khu vui chơi công viên, tùy dulặng hóa độ; đêm cho thì hoặc sống sườn núi, hoặc trong rừng cây, hay kè sông, tĩnh tọa một mình; bước chân vô định nhỏng nước chảy mây trôi, dừng lại ở đâu thì ngơi nghỉ sẽ là nhà. Cũng có những lúc, vì chưng tác dụng của việc tu học, tôn mang cũng chuyên chở kiến tạo giảng con đường, tịnh xá, nhưng lại Khi giảng mặt đường, tịnh xá ngừng thì tôn mang mời chỏng tăng mang đến trú ngụ hành đạo, còn mình thì lại ra đi, liên tục tuyến phố vô định.

Tôn giả không lúc nào bảo quản tiền tài mang lại riêng rẽ bản thân. Ngoại trừ ba loại áo, một bình chén bát và một tọa vậy, tôn trả không hề với theo bản thân một sản phẩm gì không giống. Tôn đưa cũng không lúc nào bận tâm tính toán vào vấn đề áo cơm trắng. Mang bình chén bát đi xin ăn uống, tôn trả ko tách biệt những thí công ty giàu nghèo, xuất sắc xấu; ko khen chê thức tiêu hóa dlàm việc, bồi bổ hay không tẩm bổ, vày đối với tôn mang, chỉ bao gồm pháp vị cam lồ của Phật mớí là món bồi bổ hạng nhất trên đời. 

Một hôm đang hành hóa tại thành Câu Li (Koliya), tôn trả tình cờ chạm mặt lại một người chúng ta cũ trước sinh sống cùng quê. Sau Khi mừng đón thăm hỏi, người chúng ta nói:


Chuyên mục: Phật Giáo