Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng

     

*


*
*

*

HT. Thích Tkhô cứng Từ dịch với giảng giải

ĐOẠN 4

ÂM: DIỆU HẠNH VÔ TRỤ

Phục đồ vật Tu-bồ-đề, Bồ-tát ư pháp ưng vô snghỉ ngơi trụ hành ư cha thí, sở vị bất trụ sắc đẹp bố thí, bất trụ tkhô hanh hương vị xúc pháp bố thí. Tu-bồ-đề, Bồ-tát ưng nhỏng thị cha thí, bất trụ ư tướng. Hà dĩ cố? Nhược Bồ-tát bất trụ tướng mạo cha thí, kỳ phước đức bất khả tứ lương.

Bạn đang xem: Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng

- Tu-bồ-đề, ư ý vân hà? Đông pmùi hương lỗi không khả tứ lương phủ?

- Phất dã Thế Tôn!

- Tu-bồ-đề, Nam Tây Bắc pmùi hương tứ đọng duy thượng hạ lỗi không, khả tứ lương phủ?

- Phất dã Thế Tôn! - Tu-bồ-đề, Bồ-tát vô trụ tướng mạo ba thí, phước đức diệc phục như thị bất khả bốn lương. Tu-bồ-đề, Bồ-tát đản ưng nlỗi sngơi nghỉ giáo trụ.

DỊCH: DIỆU HẠNH KHÔNG CHỖ TRỤ

Lại nữa Tu-bồ-đề, Bồ-tát đối với pháp đề nghị không tồn tại nơi trụ nhưng mà thao tác làm việc tía thí, Call là chẳng trụ khu vực dung nhan nhằm ba thí, chẳng trụ tkhô hanh mùi vị xúc pháp nhằm cha thí. Này Tu-bồ-đề, Bồ-tát nên như vậy nhưng mà ba thí, chẳng trụ địa điểm tướng. Vì cớ sao? Nếu Bồ-tát tía thí chẳng trụ tướng mạo thì phước đức thiết yếu suy nghĩ lường. Tu-bồ-đề, ý ông nghĩ về sao? Hư không sống phương thơm Đông hoàn toàn có thể nghĩ lường được chăng? - Bạch Thế Tôn, ko vậy. - Này Tu-bồ-đề, hỏng không pmùi hương Nam, phương thơm Tây, phương Bắc, bốn phía xấp xỉ hoàn toàn có thể nghĩ về lường được chăng? - Bạch Thế Tôn, không vậy. - Này Tu-bồ-đề, Bồ-tát ko trụ tướng mà lại ba thí, phước đức cũng lại như thế, cần yếu suy nghĩ lường. Này Tu-bồ-đề, Bồ-tát nên làm nlỗi lời dạy dỗ mà trụ. GIẢNG: Đến phần trả lời câu hỏi lắp thêm nhì. Nói mang đến trụ, quí vị nghe cũng rối tai phân vân làm thế nào trụ. Tôi kể lại mang đến quí vị thấy trong khúc này Phật bảo: Những vị Bồ-tát đối với pháp phải không tồn tại khu vực trụ nhưng làm việc cha thí. Không khu vực trụ là sao? - Không trụ sắc, thanh, hương thơm, vị, xúc, pháp mà lại bố thí. Nếu Bồ-tát bố thí mà ko trụ tướng mạo thì phước đức cấp thiết như thế nào nghĩ lường được. Ngài dùng ví dụ hỏi: Hư ko sinh sống pmùi hương Đông rất có thể nghĩ về lường được không? Hư không làm việc những pmùi hương Nam, Tây, Bắc và trên dưới có thể suy nghĩ lường được không? - Dĩ nhiên là không. Phật bảo: Cũng vậy, ví như Bồ-tát tía thí mà ko trụ tướng thì phước đức cũng tương tự lỗi không, mọi cả mười pmùi hương, cần thiết suy nghĩ lường được. Phật lại dạy dỗ tiếp: Các Bồ-tát chỉ nên như lời dạy dỗ trên mà trụ. Làm sao an trụ đây? Phật dạy: Bố thí mà không trụ địa điểm sắc, thanh hao, mùi hương, vị, xúc, pháp. Tôi hỏi quí vị tía thí cơ mà không trụ nhan sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp thì làm sao tía thí? Giả sử nhỏng thấy có fan đói, bạn muốn bố thí mang lại bọn họ hết đói thì đề nghị mang vật gì tía thí? - Lấy cơm hay những chi phí. Cơm, chi phí là sắc cần không? Nếu tay ta bưng cơm hay vậy tiền đến họ, có nghĩa là chúng ta có suy nghĩ về cơm, về tiền, chính là chúng ta trụ chỗ dung nhan cơ mà bố thí rồi… Hoặc giả chúng ta cần sử dụng lời nói an ủi đến bọn họ bớt đau đớn, này cũng là tkhô cứng, hoặc sử dụng hầu hết sản phẩm gồm hương vị ngọt ngào và lắng đọng, sẽ là hương thơm v.v… do vậy nỗ lực nào cũng đề nghị nghĩ đến một chiếc gì bắt đầu đem ba thí được, nếu như không thì làm sao ba thí? Không trụ dung nhan, tkhô cứng, hương, vị, xúc, pháp ba thí thì cần làm cho sao? Đó là 1 trong câu hỏi nhưng bọn họ lừng chừng làm thế nào đáp án nhằm vận dụng trong Việc tu hành. Có fan nói: Mình đến cơ mà chớ chấp, chớ suy nghĩ gì hết, cứ đọng đến rồi thôi. Thử hỏi núm như thế nào là chớ chấp? Làm sao thôi được? Thế cần thiết yếu đấy là nơi mà nhiều phần tín đồ hiểu ghê Kyên Cang các run sợ không biết làm thế nào thực hành thực tế. Chúng ta bắt buộc nắm rõ rằng bố thí là ban đến, là buông xả, trụ là bám mắc. Chúng ta bắt buộc buông xả đừng có dính cùng với sắc, thanh hao, mùi hương, vị, xúc, pháp chính là ba thí. Không trụ như vậy trung ương mới trụ. Snghỉ ngơi dĩ trung ương bọn họ cồn, loạn nguyên nhân là nó đuổi theo nhan sắc, thanh hao, mùi hương, vị, xúc, pháp. Bởi bám cùng với sáu è nên trọng tâm bắt đầu loạn, nó kẹt chỗ sắc đẹp, kẹt vị trí thanh hao, nơi hương thơm, vị, xúc, pháp. Do kẹt trong sáu è yêu cầu trung tâm chúng ta cứ loạn mãi, bây giờ chúng ta cha thí có nghĩa là buông xả không dính với sáu nai lưng nữa thì tự nhiên trung khu an trụ. Như vậy khi chúng ta an trụ là lúc chúng ta ko dính với sáu è cổ, ví như còn bám cùng với sáu nai lưng là không trụ. Thí dụ trên bàn tất cả sáu, bảy món làm sao ly, như thế nào bao kính, làm sao khăn, đồng hồ v.v… trong sáu thiết bị kia, trường hợp tay tôi cầm cố một vật dụng là tôi bám một cái, bắt buộc không? Dính một chiếc thì khi ấy chổ chính giữa tôi an trụ hay bất an? Dính một chiếc Tức là tôi đã gắng, đang chấp. Cầm chấp tức là hễ chớ đâu bao gồm an được. Còn cả sáu loại, tay tôi phần nhiều không bám thì sao? Tức là tay tôi để một khu vực, nó không hễ. Nếu bám một chiếc là rượu cồn rồi. Thế cần nói không trụ nhưng mà đó là trụ. Không trụ tức thị không bám tất cả sáu trằn, kia bắt đầu thật an trụ. Trong đoạn trước, thu phục trọng tâm là vọng vừa khởi tức khắc biết cùng gửi nó vào khu vực lặng lẽ âm thầm vô sinh. Trong đoạn này tế nhị rộng, đức Phật dạy dỗ bọn chúng ta: Đối cùng với sáu è chớ để trọng tâm dính mắc, sẽ là an trụ trọng tâm. Thế nên các Thiền lành sư, tuyệt nhất là ngài Bá Trượng, Khi kể đến chỗ giải thoát, Ngài chỉ bảo rằng: “Tâm cảnh không tới nhau là giải thoát.” Cảnh là sáu trần, trọng tâm không tới với chình ảnh, ko bám cùng với chình họa sẽ là giải bay, sẽ là an trụ. Thế cần chúng ta cần thấy rõ cách thức tu hành, tu là buông xả chớ bám với sáu trần, sẽ là trụ trung ương. Khi hàng phục được trung ương, an trụ trọng điểm là đi đến Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, đi cho Phật quả. Vì vậy trong khúc này Phật bảo: Nếu fan nào bố thí thì công đức của tín đồ kia không thể tính kể, ví dụ như hư không. Hư không ko bám với bất kể đồ dùng gì cho nên nó thênh thang khôn xiết. Chúng ta cũng thế, trường hợp trung tâm bọn họ ko bám với sáu trằn thì nó cũng thênh thang như lỗi không, cho nên vì thế Phật bắt đầu bảo: Công đức quan yếu nghĩ về lường. đa phần Khi họ không hiểu biết nhiều cứ nghĩ về cha thí nhưng ko chấp tướng tá thì công đức béo. “Không chấp tướng” nghĩa như thế nào? Nghĩa là bố thí rồi thì thôi, đừng ghi nhớ suy nghĩ gì nữa. Đó là họ chỉ đọc phần thô thiển phía bên ngoài. Đúng ra chữ cha thí đề xuất đọc là buông xả hết vọng niệm, trung ương không dính với sáu è cổ, thời gian kia trung tâm bắt đầu an trụ và trung tâm an trụ như vậy thì công đức đồng với hư ko, thiết yếu nghĩ lường. Tại sao? - Bởi vì Khi trọng điểm không còn trụ địa điểm sáu è thì nó trsinh hoạt về cùng với Tâm thể vô sinh, nhưng nơi vô sanh thì ngần ngừ làm sao lường được. Thế nên nói công đức không thể nghĩ về lường, tất yêu tính nhắc. Trong phần cuối, Phật bảo: Bồ-tát nên làm nlỗi lời dạy dỗ nhưng mà trụ. do vậy, muốn trụ vai trung phong quí vị yêu cầu làm cho sao? - Phải buông xả chớ bám với sáu è. Muốn nắn hàng phục chổ chính giữa cần làm sao? - Phải gửi vọng niệm vào khu vực vô sinh. Thật là cụ thể không có gì nghi hoặc nữa. Trái lại, trường hợp chúng ta gọi theo chữ nghĩa hình tướng mạo bên ngoài thì bọn họ cần yếu nào lý giải nổi cùng cũng không thể như thế nào thực hành được. Bố thí nhưng không kẹt vào sáu sản phẩm đó thì làm sao ba thí? Ssinh hoạt dĩ tất cả cha thí được là vì sáu sản phẩm hoặc sắc, hoặc thanh, hoặc hương, vị… cơ mà ko được kết dính trang bị nào hết thì đề xuất làm cho sao? Thế cần hiểu rồi mới thấy chủ ý Phật dạy dỗ chúng ta an trụ trung tâm, hàng phục trung tâm sinh sống trong, chớ không hẳn dạy dỗ chúng ta thao tác bên ngoài. Vì thiếu hiểu biết, chúng ta suy nghĩ độ chúng sanh là độ chúng sinh bên phía ngoài, và ba thí cũng chính là cha thí cho tất cả những người bên ngoài; ví như nuốm thì ko tương quan gì đến sự việc an trụ và thu phục trọng điểm của chính mình. Hai đoạn này đang vấn đáp khá đầy đủ mang lại ngài Tu-bồ-đề rồi. Đọc tởm Kyên Cang giả dụ tín đồ lợi cnạp năng lượng thì tới đây vẫn đủ. Hai câu hỏi này là hai thắc mắc đặc trưng độc nhất của quyển ghê mà lại vấn đáp thỏa mãn được nhị câu này thì coi nlỗi đủ rồi. Nếu tín đồ nền tảng chậm rãi lụt thì đề nghị hiểu không còn bộ!

ĐOẠN 5

ÂM: NHƯ LÝ THẬT KIẾN

Tu-bồ-đề, ư ý vân hà? Khả dĩ thân tướng loài kiến Nlỗi Lai phủ?

- Phất dã Thế Tôn! Bất khả dĩ thân tướng tá đắc con kiến Như Lai. Hà dĩ cố? Như Lai ssinh hoạt tmáu thân tướng mạo tức phi thân tướng tá.

Phật cáo Tu-bồ-đề:

- Phàm sở hữu tướng tá giai thị hỏng vọng. Nhược kiến chỏng tướng tá phi tướng mạo tắc loài kiến Nhỏng Lai.

DỊCH: THẤY LẼ THẬT ĐÚNG LÝ

Này Tu-bồ-đề, ý ông suy nghĩ sao? cũng có thể vày thân tướng mà thấy Như Lai chăng?

- Bạch Thế Tôn, chưa hẳn vậy. Không thể vì thân tướng thấy được Như Lai. Vì cớ sao? Như Lai đó đã nói thân tướng mạo tức chưa phải thân tướng mạo.

Phật bảo Tu-bồ-đề:

- Phàm các gì có tướng mạo phần đa là lỗi vọng. Nếu thấy những tướng tá chẳng yêu cầu tướng tá tức thấy Nhỏng Lai.

GIẢNG:

Thường vào giới tu hành, ai ai cũng ở trong lòng câu: Phàm download tướng mạo giai thị hỏng vọng, nhược con kiến clỗi tướng phi tướng mạo tắc loài kiến Nhỏng Lai. Đoạn này Phật chỉ đến chúng ta thấy đúng lý và rất thực. Thật ra, chúng ta hiện giờ thấy bất ổn lý, chỉ thấy theo giả tướng, chớ không ổn như thực. Hiện giờ ta thấy Nhỏng Lai là Nlỗi Lai nào? Quí vị hay nói thấy Phật là Phật làm việc đâu? Phật ngồi bên trên bàn, trên tòa sen mà chúng ta vẫn thờ cần không?

Đức Phật hỏi: Này Tu-bồ-đề, ý ông suy nghĩ sao? cũng có thể vì thân tướng nhưng mà thấy Nlỗi Lai không? Nếu thấy Phật trên bàn là do thân tướng mà lại thấy Phật! Ngài Tu-bồ-đề không hẳn như chúng ta, Ngài thưa: Không, thiết yếu do thân tướng mạo cơ mà thấy được Như Lai. Vì cớ sao? - Vì Nlỗi Lai đã nói thân tướng tức không phải thân tướng mạo. Thân tướng mạo tức chưa phải thân tướng tá đề xuất đức Phật kết thúc: Phàm cài tướng mạo giai thị hỏng vọng, nhược con kiến chỏng tướng mạo phi tướng tắc loài kiến Nhỏng Lai.

do vậy quí vị new thấy rõ Nhỏng Lai là Phật nhưng lại không hẳn đức Phật tất cả ba mươi hai tướng giỏi cùng tám mươi vẻ đẹp làm việc Ấn Độ thungơi nghỉ xưa mà bây chừ bọn họ đã tượng hình nhằm thờ. Như Lai đây là chỉ mang đến Phật pháp thân sẵn bao gồm của tất cả bọn họ. Phật pháp thân là thể chẳng sanh chẳng khử sẵn có địa điểm đông đảo người. Nếu chúng ta nhìn hình tướng của đức Phật tất cả tám mươi vẻ rất đẹp, tía mươi nhì tướng tá giỏi sống Ấn Độ thì đức Phật kia bây chừ còn không? - Đã hoại rồi! Thế nên phần lớn gì tất cả hình tướng phần đa vô thường, số đông rã hoại! Chính phần nhiều tượng Phật chúng ta thờ trên bàn, đức Phật đó gồm tướng mạo tốt không? Đức Phật này còn mãi tuyệt cũng buộc phải hoại? vì thế phàm có tướng mạo mọi hư vọng không thực sự.

Nếu bọn họ ý muốn thấy Phật pháp thân thì yêu cầu làm sao? Nếu thấy các tướng chưa hẳn tướng mạo thì thấy Nhỏng Lai, thì thấy Phật. Nlỗi rứa bọn họ đề xuất thấy toàn bộ hầu hết gì gồm hình có tướng sống trần gian này gần như là hỏng trả. Bởi vì những gì gồm tướng tá gần như vày nhân duim hòa hợp, sẽ là nhân duyên ổn hòa hợp thì Khi nhân dulặng đủ nó còn, nhân dulặng thiếu hụt nó mất. Có phù hợp thì đề xuất có tung, các sự thứ vày duim hợp rồi cũng vì duyên ổn tan, vừa lòng chảy ko cố định, sẽ là lỗi đưa. Thế phải tất cả tướng tá thế gian gần như hỏng giả, lỗi giả là bại hoại.

Theo quan niệm thường thì của bọn họ, đồ vật gi là đưa, đồ vật gi là thật? Trong giấy tờ, fan xưa hay nói: bọt, láng, sương tuyết là đưa buộc phải không? Bởi vậy thì bọt bong bóng gồm xuất xắc không? Bóng bao gồm hay không? Sương tuyết bao gồm hay không? Điện chớp tất cả xuất xắc không? Nếu gồm, tại sao nói nó giả? - Vì đột nhiên có rồi mất, mới thấy đó giây lát tức tốc rã, vừa thấy kế mất. vì vậy, y cứ đọng bên trên vật gì nhưng mà nói nó giả? - Đó là y cứ bên trên thân mấy mươi năm, nhìn sự đồ vật xuất hiện trong tích tắc đồng hồ thời trang, dòng xuất hiện chỉ vào giây phút rồi mất, sẽ là giả. Cho buộc phải nói dòng giả là mẫu trợ thời có rồi mất như sương đầu ngọn gàng cỏ buổi sáng sớm, vào vài mươi phút ít, nắng và nóng lên là rã. Chúng ta thật là vì chúng ta xuất hiện đến mấy mươi năm. Giả sử bao gồm đồ vật gi lâu dài được mang đến mấy ndở hơi năm, chú ý lại bọn họ thì sao? Tôi quan niệm cái thật cái đưa, nhàn hạ rồi quí vị đã biết, chớ bây chừ chúng ta xuất hiện địa điểm trên đây mà nói là đưa thì không người nào tin hết. Người ta như thế này, biết đi đứng, biết vận động v.v… cơ mà nói đưa thì ai mà lại Chịu. Nhưng cũng chính vì họ nói mang bởi vì dòng đó xuất hiện trong thời hạn quá nđính thêm ngủi. Đối cùng với mẫu có mặt thọ dài thêm hơn nữa thì dòng tạm thời nđính thêm ngủi Điện thoại tư vấn là giả cùng loại xuất hiện lâu dài ra hơn nữa gọi là thiệt.

Cũng nhỏng bọn họ nói cơn mơ là mang. Tại sao? Trong khi bọn họ ngủ mộng, có giấc mộng dài khoảng chừng mười phút, gồm cơn mơ nhiều năm nhị mươi, cha mươi phút hay mang lại một giờ ví dụ điển hình. lúc mộng họ cũng thấy đầy đủ hết, chúng ta số đông thấy thiệt nhỏng thời gian thức, đâu biết là trả đề nghị không? Chúng ta cũng thấy anh em, cũng thấy siêu thị v.v… toàn bộ đều thật trăm phần, mà lại khi đơ bản thân thức giấc giấc thì tất cả đa số mất, tra cứu lại ko được!

Giờ đây demo hỏi hồ hết vị khoảng tầm sáu mươi tuổi lưu giữ lại tất cả đồng đội, anh em, những người dân bản thân quen thuộc biết thusống xưa, ni tất cả còn đủ nhỏng thungơi nghỉ mình mười lăm, mười bảy tuổi không? Tìm lại thì mất đâu không còn, kẻ xứ này, tín đồ xứ đọng nọ, bạn thì mồ sẽ bao phủ cỏ xanh… do vậy có giống cơn mơ xuất xắc không? Nhất là khi hấp hối hận, giả dụ ôn lại cuộc sống của mình thì thấgiống như một cơn mơ. Tất cả số đông gì mình tạo thành lập trong cả cuộc sống, cho đến khi ngay sát tắt hơi, lưu giữ lại xem còn được chiếc gì? lúc kia nói cuộc đời của bản thân là trả hay thật? Nhưng đợi đến lúc đó mới thấy nó giả thì muộn quá rồi, trsống tay không kịp. Thế cần ngay lập tức hiện thời đề nghị sớm thấy nó giả để sở hữu ngày giờ sẵn sàng cho ngày cuối của cuộc đời bản thân được an ổn, được từ bỏ trên. Chúng ta phải dùng trí tuệ quan sát theo tầm nhìn của đức Phật, yêu cầu làm thế nào mà lại bây giờ bọn họ ko lầm mê với ngày ra đi chúng ta được từ trên, sẽ là chủ yếu của việc tu hành.

Thử hỏi toàn bộ bọn họ làm sao biết thân này là giả? Như tôi đã ví dụ, ví như người làm sao sinh sống được khoảng nhì nngớ ngẩn, ba ngàn tuổi thấy chúng ta sinh sống gồm vài ba mươi tuổi thì bọn họ nói sao? - Ối! Mấy chụ đó giả! Cũng nhỏng bây giờ họ Điện thoại tư vấn mấy bé phù du vậy, mau chóng còn, chiều mất, sẽ là kiếp phù du! Đó là chúng ta nói những người dân sống mấy ndại năm, đưa sử gồm một chiếc chưa lúc nào bị tiêu diệt, không lúc nào hoại, kiếp kiếp đời đời ko hoại, đứng từ bỏ mẫu đó quan sát dòng tuổi tbọn họ vài ba mươi năm này thì nói nỗ lực nào? Cho phải nói nhỏng bọt bong bóng, như nhẵn, nlỗi năng lượng điện chớp, nhỏng sương mù, không có gì là thiệt, chỉ vị bọn họ chưa tìm kiếm được chiếc đó. Chúng ta chỉ bám vào mẫu thân mấy chục năm này rồi hãnh diện là ta sinh sống được mấy chục năm. Người bảy mươi tuổi hãnh diện là ta tchúng ta rộng bạn sáu mươi tuổi, tín đồ tám mươi, chín mươi tuổi chỉ ra rằng ta tbọn họ hơn bạn bảy mươi tuổi. Nhưng rộng chín, mười năm rồi cũng bị tiêu diệt, chớ tất cả fan làm sao ngoài bị tiêu diệt. Những mẫu rộng đó là hơn không ổn định trong đối đãi chớ không hẳn thật. Chúng ta phải tìm chiếc rộng tuyệt đối hoàn hảo, thừa ngoại trừ đối đãi. Nlỗi Phật sẽ dạy: Nếu thấy những tướng mạo không hẳn tướng mạo là thấy Như Lai. Nlỗi Lai này là Nhỏng Lai bất sinh văng mạng vị trí phần nhiều bạn chúng ta. Hiện nay họ thấy những tướng nhan sắc, thanh khô, hương, vị, xúc, pháp hồ hết là thiệt, vị toàn bộ rất nhiều thật bắt buộc chúng ta cứ đọng dính với nó mãi. Một lời khen chỉ ra rằng thiệt đề xuất ghi nhớ mãi, một lời chê cho là thật phải cũng è trọc ngủ không lặng. Một hình tướng tá hoặc đẹp mắt hoặc xấu hiện nay trước mắt, bọn họ cũng luôn ghi nhớ, vì vậy trọng điểm bọn họ ko khi nào an. Không an sẽ là trung tâm nào? - Tâm vọng tưởng điên hòn đảo cđọng trào lên bám cả cùng với sáu è.

Xem thêm: Bồ-Đề-Đạt-Ma - ‎Bồ Đề Đạt Ma

Chúng ta biết sáu è là hỏng trả không thực sự, hồ hết gì tất cả tướng tá những hư trả không thật, cơ hội đó họ như thế nào? Biết là mang thì tất cả gì quan trọng mà lại dính mắc. Thí dụ nhỏng quí vị đi sang một quầy hàng, hiểu ra rất nhiều món mặt hàng đó đều mang, lúc trải qua rồi quí vị gồm lưu giữ không? Dĩ nhiên là không thèm chăm chú. Nếu thấy có một món hàng như thế nào thật thì quí vị để trọng điểm lưu giữ suy nghĩ. vì thế khi biết những pháp là duyên ổn hợp hỏng giả thì thấy tướng tá mà không phải tướng mạo, vì vậy trung tâm họ new ko dính với sáu trần, vày trung tâm ko dính cùng với sáu trần yêu cầu nói là an trụ, với an trụ là Nhỏng Lai. Thế yêu cầu Phật bảo: Nếu thấy những tướng không hẳn tướng mạo là thấy Nlỗi Lai. bởi vậy mới đúng với đoạn trước là ko bám sáu nai lưng, đó là trụ trung ương. Tâm dấy đụng là trọng điểm sinh diệt, chấp vai trung phong sinh diệt làm cho trung ương mình, chính là tướng sanh khử dẫn bản thân đi vào luân hồi. Trái lại toàn bộ niệm sinh khử yên xuống, dòng trước đó chưa từng sinh khử hiện chi phí, đó mới là Như Lai, là bất sinh bất tử. Từ loại đó chú ý lại thì thân này là hỏng ảo nhỏng bong bóng, nlỗi láng. Nếu tín đồ như thế nào sống được cùng với chiếc đó thì muôn thuở muôn kiếp không khi nào bị sanh diệt, nên đức Phật bảo: Công đức quan trọng nghĩ bàn. Vậy nên fan tu buộc phải tìm đến chỗ cứu giúp kính chân thực, chớ không phải chỉ tạo phước nho nhỏ tuổi rồi sau sanh khử nữa. Muốn nắn mang đến cái không sanh diệt hiện tại tiền thì đừng dính cùng với sáu è cổ, phải thấy sáu nai lưng là tướng mạo hư mang. Thế phải tôi nói rằng tất cả người xuất gia đa số yêu cầu trực thuộc lòng câu "phàm cài tướng tá giai thị hỏng vọng”, tức là phàm cái gì gồm hình tướng tá mọi là hư dối, nếu như thấy những hình tướng tá đều chưa hẳn tướng mạo đó là thấy Phật. Chúng ta thấy như thế là thấy đúng lẽ thật.

Tại phía trên chúng ta nhìn đúng lý tuyệt không? Những loại trả trợ thì nhưng mà cđọng cho là thiệt, tương lai khuất nhưng thời nay cũng còn tranh nhau rộng thua, cũng còn nói bản thân là thiệt, ko khi nào thấy mình là giả, cần vọng tưởng cđọng chạy điên loạn theo toàn bộ phần nhiều pháp trằn không bao giờ dừng. Nếu bọn họ thấy toàn bộ số đông gì bao gồm tướng đều vì chưng duyên ổn đúng theo, vì chưng dulặng thích hợp cần chúng chưa phải là tướng tá thật, Lúc duyên ổn thiếu thốn ngay lập tức hoại tức thì. do vậy các tướng tá không thật, bạn dạng thân chúng không quá thì chúng ta đắm lan truyền chiếc gì? Do ko đắm lan truyền buộc phải không bám mắc, sẽ là vai trung phong an trụ, vai trung phong an trụ thì Pháp thân hiện tiền.

Tóm lại, qua đoạn này quí vị thấy chân thành và ý nghĩa của sự tu hành: Đức Phật chỉ mang lại bọn họ thấy được mẫu chân thật, thấy điều này là thấy đúng chân lý. Thấy Như Lai chưa phải là thấy đức Phật nghỉ ngơi Ấn Độ mà lại đó là thấy Pháp thân Phật bất sinh bạt mạng ngay lập tức khu vực chúng ta. Kinc Đại thừa chỉ mang lại chúng ta đức Phật thiệt hằng tất cả nơi mình mà lại đức Phật kia chỉ hiển hiện tại lúc nào bọn họ không hề vọng tưởng điên đảo chạy theo sáu è. Vọng tưởng im rồi thì đức Phật đó hiện nay chi phí. Đó là thấy thật, thấy đúng lý.

ĐOẠN 6

ÂM: CHÁNH TÍN HI HỮU

Tu-bồ-đề bạch Phật ngôn:

- Thế Tôn! Phả hữu bọn chúng sinh, đắc văn nhỏng thị ngôn ttiết, chương thơm cú, sinh thiệt tín phủ?

Phật cáo Tu-bồ-đề:

- Mạc tác thị ttiết. Như Lai khử hậu, hậu ngũ bách tuế, hữu trì giới tu phước giả, ư thử chương thơm cú năng sanh tín vai trung phong, dĩ test vi thật, đương tri thị nhân bất ư độc nhất Phật, nhị Phật, tam tứ đọng ngũ Phật nhi chủng thiện căn uống, dĩ ư vô lượng thiên vạn Phật slàm việc, chủng chỏng thiện căn uống. Vnạp năng lượng thị cmùi hương cú, nãi chí tốt nhất niệm sanh tịnh tín giả, Tu-bồ-đề, Nhỏng Lai vớ tri, vớ con kiến thị clỗi bọn chúng sanh đắc nhỏng thị vô lượng phước đức.

Hà dĩ cố? Thị chư bọn chúng sinh vô phục ngã tướng tá, nhân tướng mạo, bọn chúng sanh tướng, tbọn họ giả tướng mạo, vô pháp tướng diệc vô bất hợp pháp tướng tá.

Hà dĩ cố? Thị chư chúng sinh, nhược trung khu thủ tướng tá tắc vi trước xẻ, nhân, bọn chúng sinh, tchúng ta mang. Nhược mẹo nhỏ tướng tá tức trước té, nhân, chúng sanh, thọ giả. Hà dĩ cố? Nhược thủ trái phép tướng tá tức trước xẻ, nhân, chúng sanh, thọ giả. Thị cố gắng bất ưng thủ thuật, bất ưng thủ bất hợp pháp.

Dĩ thị nghĩa cụ, Nhỏng Lai hay thuyết: Nhữ đẳng Tỳ-kheo tri ngã thuyết pháp nhỏng phiệt dụ trả, pháp thượng ưng xả, hà huống bất hợp pháp.

DỊCH: CHÁNH TÍN ÍT CÓ

(Người tin đúng cực kỳ ít tất cả.)

Ngài Tu-bồ-đề bạch Phật rằng:

- Bạch Thế Tôn, vả lại có chúng sinh được nghe phần nhiều lời nói với chương thơm cú như thế, sinh tin tưởng chân thực chăng?

Phật bảo Tu-bồ-đề:

- Chớ nói như thế. Sau Lúc Nhỏng Lai khử độ, sau khoảng tầm năm trăm năm, có người giữ giới, tu phước, đối với hồ hết cmùi hương cú này tốt sanh lòng tin đến đây là thiệt, cần hiểu rõ bạn ấy không hẳn ở khu vực một đức Phật, nhị đức Phật, tía, bốn, năm đức Phật gieo tLong cnạp năng lượng lành cơ mà sẽ tại phần vô lượng nđần muôn đức Phật gieo tdragon cnạp năng lượng lành. Người nghe chương cú này cho đến một niệm sanh tín nhiệm tkhô giòn tịnh, này Tu-bồ-đề, Như Lai ắt biết, ắt thấy những chúng sanh ấy được vô lượng phước đức như thế.

Vì cớ sao? Vì những bọn chúng sanh ấy không còn có tướng bổ, tướng nhân, tướng mạo bọn chúng sinh, tướng mạo thọ đưa, không tồn tại tướng pháp cũng ko tướng tá phi pháp.

Vì cớ sao? Vì ví như các bọn chúng sinh ấy, trung tâm còn chấp tướng là còn chấp ngã, nhân, chúng sanh, thọ đưa. Nếu còn chấp tướng tá pháp tức còn chấp xẻ, nhân, chúng sanh, thọ giả. Vì cớ sao? Nếu còn chấp tướng tá trái phép tức còn chấp ngã, nhân, chúng sanh, tchúng ta mang. Thế bắt buộc không nên chấp pháp, không nên chấp trái phép.

Bởi do nghĩa ấy, Nlỗi Lai hay nói: Tỳ-kheo các ông cần hiểu rõ, ta nói pháp ví như chiếc bè, pháp còn bắt buộc quăng quật, huống là phi pháp.

GIẢNG:

Đức Phật xác thực là nếu tức thì phần nhiều lời Phật dạy cơ mà người làm sao tin quả quyết chính là thiệt thì bạn này đã gieo trồng căn lành tại vị trí vô lượng ndại muôn đức Phật rồi! do đó họ tất cả tủi thân là mình mới vạc tâm tu tốt không? Hay những bọn họ đã gieo tdragon căn uống lành vị trí các chư Phật, dẫu vậy tại chúng ta tu hành lôi thôi đề nghị hiện giờ còn sót lại đây? Hiện giờ ví như chúng ta cố gắng tu nữa, dần dần sẽ sở hữu ngày mình đến, chớ không có căn uống lành thì nghe khiếp này thiếu tín nhiệm nổi. Ngày nay bọn họ nghe cơ mà tin được với quả quyết là Phật nói đúng chân lý, đủ tinh thần là đang có căn uống lành từ tương đối lâu rồi. Song đang gieo tLong căn lành sống các đời chỏng Phật hơn nữa long dong ở chỗ này, thiệt đáng tủi nhục vượt cần không? Tuy nhiên họ cũng đều có chút hãnh diện là sẽ bao gồm cnạp năng lượng lành chớ chưa phải mình là không tên tuổi, nhưng đang gồm cnạp năng lượng lành rồi trường hợp cố chí tu, chúng ta có thể tiến được chớ chưa đến nỗi buộc phải lui sụt. Do tin như thế, bạn có thể nỗ lực tiến tới.

Tiếp theo đức Phật đi lùi xuống một tầng nữa. Ngài bảo: Giả sử nhỏng bao gồm những người dân nghe lời dạy dỗ đây, chỉ sanh một niệm, một niệm thôi, một niệm tin trong sạch thì tín đồ kia sẽ được Phật thấy biết chắc chắn là người đó được công đức vô lượng. Đó là cái thấy biết của Phật như thế chớ chưa hẳn Ngài nói suông. Quí vị giành được một niệm tin trong sáng chưa? Nghe lời dạy dỗ điều đó mà được một niệm tin trong sạch đang là công đức vô lượng rồi. Vì cớ sao? - Vì phần đông chúng sanh đó không còn tướng tá bổ, tướng tá nhân, tướng tá bọn chúng sinh, tướng tchúng ta giả. Tại sao? - Vì một niệm tin trong sáng là tin rằng trường hợp họ còn một niệm Có nghĩa là còn một bọn chúng sanh chưa độ được. Vậy là còn vấp ngã, còn nhân, còn bọn chúng sinh, còn tbọn họ giả. Trái lại trường hợp toàn bộ chúng sinh được độ vào Vô dư Niết-bàn rồi thì tướng vấp ngã, tướng nhân, tướng mạo chúng sinh, tướng mạo tbọn họ đưa đâu còn, đề xuất nói không hề hầu như tướng đó.

Thí dụ nhỏng bọn họ đến phần đa mẩu truyện tào lao ngơi nghỉ trần gian là hầu hết khẩu ca bậy, là bất hợp pháp, còn phần đông lời dạy vào gớm sách là lời tiến thưởng ngọc đúng pháp. Nhưng chấp bất hợp pháp là thiệt cũng bệnh dịch, chấp pháp là thật cũng bệnh! Do kia đức Phật dạy rằng: Lời Phật nói dụ như chiếc btrằn góp fan qua sông. Khi không qua ngoài bờ mê thì chiếc bnai lưng vô cùng quí, Khi nương mẫu bnai lưng qua mang đến bờ giác rồi, chiếc btrằn gồm còn quý hiếm gì nữa không? Trong ghê A-hàm đức Phật ví dụ sống vị trí này bờ sông bao gồm giặc chiếm xua sợ hãi bạn, có fan chạy tách giặc chiếm, ước ao qua kè sông vị trí kia là chỗ an lành, ko tai họa. Bấy tiếng họ bắt đầu chặt tám cây kết thành bnai lưng (tám cây ví dụ mang lại Bát chánh đạo) rồi nương mẫu bè cổ qua được vị trí kia bờ sông. Lúc qua mang lại nơi, tín đồ đó tiến bước bờ, dĩ nhiên cái bè cổ buộc phải quăng quật lại. do vậy Bát chánh đạo là pháp của Phật nói nhưng mà lúc đến bờ giác còn nên bỏ huống nữa là câu hỏi bất hợp pháp, điều không đúng quấy bậy bạ. Song bây chừ, trái phép quí vị quăng quật được chưa? bởi vậy nếu như nói cùng với quí vị thì bắt buộc nói thế nào? Phi pháp còn chẳng vứt huống là pháp! Phật thì bảo: Pháp còn buộc phải vứt huống là trái phép. Quí vị thì trái lại bất hợp pháp, Có nghĩa là hầu như chuyện nói xằng nói bậy không tồn tại nghĩa gì, còn vứt ko được huống là pháp, là cái hay, làm sao vứt nổi! vì vậy họ ngược chở lại với Phật!

Tóm lại qua đoạn này, trước nhất đức Phật nêu lên trên người tu hành mà lại tin được những lời Phật nói vào ghê Kyên Cang là đang gieo tdragon căn lành sâu dày rồi. Đoạn sản phẩm công nghệ nhị đức Phật nói rằng đúng ra fan tin được kinh này thì yêu cầu thấy rõ toàn bộ tướng mạo bửa, nhân, chúng sinh, tchúng ta giả phần nhiều không thực sự. Chẳng phần đa tư tướng không quá cơ mà đề nghị thấy toàn bộ tướng tá thế gian phần nhiều không quá với tất cả pháp cần với không hẳn cũng hầu hết không quá. Phát hiện như vậy fan đó mới và đúng là tin khiếp này một giải pháp chân chánh. Đây là phá chấp ngã với chấp pháp vị té là giả dối thì pháp cũng chính là dối trá. Nếu họ biết xẻ giả trá mà lại còn cho pháp là thật, này cũng là dịch. Lời Phật nói chỉ có giá trị Lúc họ còn mê và Khi họ nhờ lời nói kia thoát khỏi mê lầm rồi thì đề nghị bỏ lời kia đi. Quí vị thấy chỉ có Phật new dám nói điều này, chớ ngơi nghỉ trần gian chưa xuất hiện ai dám nói như vậy. Chúng ta thấy rõ quý giá Phật pháp là ở phần không nhằm bọn họ kẹt vào một chiếc chấp như thế nào. Lời Phật dạy dỗ là phương thuốc trị dịch, bệnh dịch lành thì vứt thuốc. Nghe ngữ điệu phải ghi nhận ứng dụng nhằm tu, chớ tránh việc bám vào ngôn ngữ mang đến chính là cứu vãn kính, kiếp kiếp đời đời kiếp kiếp giữ hoài không bỏ thì vô tình bọn họ bị kẹt.

Xem thêm: Bhagavad Gita Nguyên Nghĩa Pdf, Tải Về Bhagavad

Đến bờ thì yêu cầu vứt bè cổ, nhưng mà ví như không tới bờ mà lại vội bỏ bè thì đó là điều gian nan. Thế cho nên việc quan trọng là bọn họ đề nghị nhận đúng lẽ thiệt, phải ghi nhận bản thân đã ở chỗ như thế nào, bản thân là bạn mang đến bờ giỏi là tín đồ mới sửa soạn bước xuống btrằn. Nếu vừa sửa biên soạn bước xuống bnai lưng thì nỗ lực tìm dây ràng btrằn đến chắc hẳn để nhờ vào nó đưa bản thân qua sông, còn giả dụ mình đang đi đến bờ rồi thì dòng bè cổ biến đổi vô nghĩa, vứt nó ko chút ít tiếc nuối nuối. Người học đạo phải tốt nhất như thế, chớ đừng nhầm lẫn nhì vị trí kia, không tới bờ cơ mà sẽ vội vàng quăng quật bnai lưng, xuất xắc mang lại bờ rồi hơn nữa giữ cái bè; cả hai đầy đủ là bệnh, đầy đủ nhầm lẫn, hiểu vậy là bọn họ đọc đạo.


Chuyên mục: Phật Giáo