Ở ĐỜI VUI ĐẠO HÃY TÙY DUYÊN

  -  

Người Việt chúng ta ai cũng biết vua Trần Nhân Tông, tín đồ vẫn trực tiếp đánh chiến hạ quân Nguim Mông nhị trong bố lần đế quốc này xâm chiếm nước ta. Vua sẽ xuất gia giữa triều đình, gây dựng loại Tthánh thiện Trúc Lâm còn ảnh hưởng mang lại tận ngày này. Nhà vua là fan thứ nhất viết vnạp năng lượng bằng tiếng Việt nuốm do giờ đồng hồ Hán, cùng sai bảo hiểu mọi chiếu chỉ cả bởi giờ Việt lẫn giờ Hán. Hai bản văn uống bởi tiếng Việt bởi vua sáng tác– Cư è cổ lạc đạo phú với Đắc trúc lâm tuyền thành đạo ca – là hai tác phẩm tiếng Việt xưa độc nhất vô nhị còn lại mang lại hiện nay. Thế yêu cầu có thể nói rằng, ngày làm sao giờ đồng hồ Việt còn thì nhì tác phđộ ẩm ấy vẫn còn đấy.

Bạn đang xem: ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Ở đây họ nói về tư câu kệ kết thúc Cư trần lạc đạo prúc. Kệ rằng:

Tại đời vui đạo hãy tuỳ duyênĐói thì nạp năng lượng, hề, mệt ngủ yênTrong nhà bao gồm báu thôi tìm kiếm kiếmĐối chình họa vô tâm chớ hỏi Thiền hậu.

Tại đời vui đạo hãy tuỳ duyên

Tại sao lại “sinh sống đời vui đạo”?. Đạo là thực trên về tối hậu, là chân lý hoàn hảo và tuyệt vời nhất (so với chân lý tương đối), là Pháp thân, là Chân như, là tánh Không, là Nlỗi Lai tạng… Người đời thì nghỉ ngơi đời vui đời, fan giải bay thì sinh hoạt đạo vui đạo; ở dung nhan thì vui nhan sắc, nghỉ ngơi Không thì vui Không; tại sao lại nghỉ ngơi đời vui đạo?. Đơn giản do nhà vua là bậc triệu chứng ngộ Đại vượt, thấy đời là đạo, không nhị, bất nhị. Nhà vua thấy tướng mạo là tánh, thấy “sắc đẹp có nghĩa là Không, Không có nghĩa là sắc”, thấy những mở ra cùng với giác quan liêu là Pháp thân, buộc phải nói sinh sống đời vui đạo. Nói theo thuật ngữ, đây là “vô trụ xứ đọng Niết-bàn” của Đại thừa, ở đâu cũng Niết-bàn, tiếng phút nào cũng Niết-bàn, làm những gì cũng Niết-bàn.

Xem thêm: Nhà Hàng Chay Của Ca Sĩ Phi Nhung, Buddha Chay Ở Quận 1, Tp

Sao lại “hãy tùy duyên”? Tuỳ duyên ổn bởi duyên ổn gì cũng là đạo, sắc đẹp tkhô hanh mùi vị xúc pháp nào cũng là Chân nhỏng. Cho bắt buộc tuỳ dulặng nhưng chẳng tuỳ duyên ổn nào cả, vô tính năng đạo. Tuỳ duim sinh sống đấy là đã chiếm lĩnh mang lại tánh vàng “bất biến” thì tất cả “tuỳ duyên” phần lớn là rubi. Nhỏng Bát-nhã Tâm ghê nói “Không bao gồm vô minh cũng không tồn tại hết vô minh”. Tuỳ duyên ổn là du hý tam-muội”, “tự tbọn họ dụng tam-muội” vậy.

Đói thì ăn, hề, mệt ngủ yên

Người nào không đói thì ăn uống, mệt thì ngủ? Nhưng đây chẳng buộc phải là hành vi phiên bản năng sinc đồ gia dụng. Đói thì nạp năng lượng, mệt mỏi thì ngủ nơi đơn vị vua là tín đồ không hề tư tướng mạo xẻ, nhân, chúng sanh, tbọn họ mạng, không qua trung gian ngăn hổ ngươi của bốn tướng; buộc phải hành động chính là trực tiếp, tự nhiên (natural), từ phạt (spontanous), không có thời gian, ko có không gian. Hành rượu cồn kia đó là giải bay.

Xem thêm: Nếu Mai Anh Chết Em Có Buồn Không, Nếu Mai Anh Chết


*

Vô chổ chính giữa là không tồn tại trung ương pnhân từ não, trung tâm phân biệt. Vô trọng tâm là bạn dạng tánh của trọng tâm là tánh Không.


mà hơn nữa, “vô tâm” của vua không hẳn là một trong những cuộc sống ở chỗ cô tịch vắng ngắt, xa lánh trần gian. Sự “sống đời” của vua là 1 cuộc sống luôn luôn chuyển động do bạn khác: Phúc tuệ bao gồm no, chỉn new hơi cần tín đồ thực biết Dựng cầu đò, giồi chiền đức tháp, nước ngoài trang nghiêm sự tướng tá hãy tu Săn uống tin vui xả, nhuyễn trường đoản cú bi, nội tự trên khiếp lòng hằng phát âm. (Hội trang bị tám)

Đạo là gốc rễ cho gần như vận động nghỉ ngơi đời, cùng các hoạt động sinh sống đời chính là Đạo. Đây là “Tại đời vui Đạo” của vua Trần Nhân Tông