Những câu chuyện về gia đình

     

Gia đình là vùng trở về của ký ức, là bến đỗ neo giữ lại yêu thương của đời người. Đọc mấy mẩu truyện nđính dưới đây, chắc hẳn rằng bạn sẽ biết trân quý tổ nóng của bản thân hơn. 

Câu cthị trấn thiết bị nhất

Cha quăng quật nó từ bỏ thời gian nó còn bắt đầu đỏ hỏn. Mẹ với ngoại nuôi nó to lên trong túng thiếu. Anh chị em rau củ cháo nuôi nhau, bữa no bữa đói. Nhưng trong nước đôi mắt vẫn đang còn cả nụ cười, trong đau khổ vẫn có giây phút niềm hạnh phúc. Mấy năm tiếp theo, ngoại mất. Từ độ ấy, đêm làm sao nó cũng khóc cằn cặt. Mẹ ôm nó vào lòng, nước đôi mắt lăn dài, đặt tay lên ngực trái, nói: “Ngoại vẫn tại chỗ này mà! Ngoại gồm đi đâu đâu!”. Thế là nó nín. 

Mấy năm sau nữa, rồi bà mẹ nó cũng theo nước ngoài nhưng mà đi… Trong lễ tang, dì nó khóc mãi. Nó lại ngay sát, rung lắc lắc tay dì, để trên ngực trái: “Mẹ vẫn tại đây mà! Mẹ tất cả đi đâu đâu!”. Nó dỗ mãi nhưng dì chẳng nín, lại còn ôm nó khóc lớn hơn… 

Câu cthị xã đồ vật hai

Cha luôn luôn ước ao Tặng Ngay mẹ một cái vòng cđộ ẩm thạch. Tay người mẹ White nuột, treo vòng khôn cùng đẹp. Nhưng mỗi lúc cha định cài đặt, mẹ lại can. Mẹ bảo: “Để tiền ấy mua giấy tờ đến tụi nhỏ”. Bao nhiêu năm vừa qua đi, bàn tay mẹ đang sạm đen, cnhì sạn vị sương gió cuộc sống. Bao nhiêu năm qua đi, bà bầu tôi cũng trưởng thành cả, rồi lập gia đình, rồi sinh nhỏ. Bao nhiêu năm ấy, bà bầu vẫn chưa bao giờ đeo vòng cđộ ẩm thạch.

Ngày sinch nhật chị em, chúng tôi tải tặng bà một mẫu vòng đẹp tuyệt vời nhất. Mẹ vui lắm, cứ mỉm cười mãi. Bà chứa kỹ ở bên trong tủ, chỉ thi phảng phất mới với ra ngắm nghía một lát. Tôi hỏi: “Sao bà mẹ không đeo?”. Mẹ nheo đôi mắt cười: “Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ việc quan sát cũng thấy vui”. Chị em tôi chẳng ai bảo ai, lặng lẽ đưa ánh mắt nhau cơ mà nghẹn ngào lệ. 

*
Trải qua bao sương gió tay mẹ giờ đây dường như không đeo được vòng cẩm thạch nữa. (Ảnh minc họa: youtube.com)

Câu cthị xã trang bị ba

Mẹ gồm 7 bạn con, chị nghèo độc nhất vô nhị. Chồng chị mất sớm, con hãy còn tuổi nạp năng lượng tuổi nghịch. Hai fan chỉ từ biết nương tựa sát vào nhau nhưng mà sinh sống. Lễ thượng thọ 70 tuổi của người mẹ, cả nhà xúm xít đàm luận. Người nói nên chọn lựa nhà hàng này, người bảo yêu cầu thuê từng nào mâm, fan lại lên danh sách khách mời. Thật ầm ĩ. Thật vui. Mẹ cười tủm tỉm. Lúc ấy, chị lặng lẽ đến mặt bà mẹ, rỉ tai vào tai bà: “Mẹ ơi, người mẹ thèm ăn món gì để con nấu ăn mang đến mẹ?”. 

Tiệc thượng tbọn họ chưa tung, mẹ đã đòi về sớm.


Bạn đang xem: Những câu chuyện về gia đình


Xem thêm: Chùa Cổ Nhất Hà Nội - Danh Sách Chùa Tại Hà Nội


Xem thêm: Năng Lực Giải Thoát Nhiệm Màu Của Câu Niệm Phật A Di Đà Cảm Ứng


Bà mệt. Ai cũng không đồng ý, tặc lưỡi: “Sao bà bầu ko ăn gì?”. Tiệc rã, ai về bên nấy. Mọi tín đồ vào kiếm tìm bà mẹ, thấy bà ngồi bên dưới bếp nhàn ăn cơm trắng với sơn canh chua lá me và đĩa bống kho tiêu. Mâm cơm bao gồm tay chị làm. 

Câu chuyện lắp thêm tư

Cô giáo cho tất cả lớp coi bức ảnh chụp một mái ấm gia đình. Có một cậu bé màu sắc domain authority khác với mọi tín đồ. Một chúng ta nam giới đứng dậy: “Thưa cô, cậu ấy là nhỏ nuôi buộc phải không ạ?”. Cô khẽ mỉm cười: “Tại sao nhỏ biết?”. Quý Khách phái nam phủ nhận, tiu nghỉu ngồi xuống. Một cô bé xẻn lẻn thưa: “Thưa cô, nhỏ biết không hề ít về con nuôi ạ!”. Có giờ căn vặn hỏi nghỉ ngơi dưới lớp: “Thế nhỏ nuôi là gì?”. Cô bé xíu đứng trực tiếp dậy, ưỡn ngực, vẻ khía cạnh tươi thức giấc, hai bím tóc thời điểm nhấp lên xuống, thời gian rung lắc, dõng dạc nói: “Con nuôi tức là mình to lên từ trong thâm tâm người mẹ chứ đọng không hẳn tự trong bụng!”. 

Câu cthị trấn vật dụng năm 

Chồng tôi ra đời đang vào trại tphải chăng mồ côi. Trừ tiếng khóc thời gian lọt lòng, anh không hề khóc thêm một lần nào nữa. Năm trăng tròn tuổi, cuối cùng anh cũng tìm kiếm được bà bầu của chính mình. Nhưng nhì người mẹ con vẫn ko được sum vầy cùng cả nhà. Một lần tiếp nữa, mẹ anh lại đành cân hận vứt con. Anh lẳng yên ổn ra đi, ko rơi một giọt nước mắt. Năm 40 tuổi, một lần anh vô tình gọi được bên trên đưa tin kiếm tìm con của người mẹ mình. Anh bật khóc. Tôi hỏi vì sao khóc. Anh nói: “Tội nghiệp bà bầu, 40 năm qua chắc chắn rằng bà bầu còn khổ trung tâm hơn anh”. 

*
Anh biết trong 40 năm vừa qua mẹ khổ trung ương rộng anh. (Hình ảnh minh họa: forbes.com)

***

Tôi còn ghi nhớ lời của một bài hát khôn cùng nổi tiếng của Phương thơm Thảo – Ngọc Lễ, hát rằng: “hộ gia đình mái ấm gia đình. Ôm ấp đông đảo ngày thơ. Cho ta bao đáng nhớ mếm mộ. mái ấm gia đình. Vương vấn bước chân ta đi. Ấm áp trái tyên tảo về”. Hai chữ mái ấm gia đình lắm thiêng liêng ấy mấy ai thấu hiểu? lúc còn bé bỏng, ai ai cũng ước muốn sớm trưởng thành và cứng cáp, tự do cất cánh dancing đến những chân ttránh lạ bằng đôi cánh của riêng mình. Nhưng những khi bị sóng gió cuộc đời tiến công vấp ngã, ta chỉ mong sao được trsinh sống về trong tầm tay yêu thương thương thơm của mẹ, của thân phụ. 

Nhà thơ thời Đường, Hạ Tri Chương, vào một bài xích thơ nổi tiếng nhất của bản thân đang viết:

Thiếu đái ly gia, lão đại hồiHương âm vô cải, mấn mao tồi

Nghĩa là: Lúc nhỏ dại xa đơn vị, thời điểm già trở lại viếng thăm. Giọng quê không thay đổi, chỉ tất cả tóc đã điểm bạc. 

Đời bạn nhỏng cái sông cuộn tan, nước trôi qua cầu ko lưu giữ được. Trong cái đời phụ bạc, vào loàn thế thị phi, chỉ tất cả mái ấm gia đình new là tua dây níu giữ lại tình thương, lòng trắc ẩn của bé người. 


Chuyên mục: Phật Giáo