Nhớ và quên

     

Long Xuyên. Mùa mưa ban đầu lép lại….Ai kia nói vu vơ rằng “Người tuyệt mỉm cười là người mang các chổ chính giữa sự”. Phải chăng đằng sau niềm vui là góc khuất của niềm vui cùng phần đa nốt trầm bi lụy lặng lẽ?

*

Mỗi con bạn đều phải sở hữu riêng rẽ cho mình một trong những phận. Niềm vui, hạnh phúc, đoàn viên xuất xắc chia ly gần như được sắp tới bày bởi 2 tự “Định mệnh”. Lúc chuyến xe vẫn mãi lăn lâu năm qua hầu hết con phố thẳng tắp, tôi vô thức nhận biết mình còn đã im vị trên bến đỗ của thời hạn.

Bạn đang xem: Nhớ và quên

Sự đối lập như một lẽ từ nhiên: nắng với mưa, ngày và đêm, rồi… nhớ và quên. Chính mẫu lẽ thoải mái và tự nhiên ấy cho dù trường tồn tại phần đối nghịch tuy vậy kề ngay cạnh nhau, lệ thuộc nhau cùng nặng nề cơ mà chia giảm. Vậy thì sẽ không còn phân tách cắt. Nhưng lại ko thuận lợi nhằm chọn lựa một trong các nhị.

Xem thêm: Những Bài Giảng “Để Đời” Của Thầy Thích Thiện Thuận Thuyết Giảng Hay Nhất

Khoảng bí quyết nhị bờ “quên – nhớ” vừa xa xôi vừa mung lung. Cho dẫu có dằn lòng với 1 cảm xúc hằn vào trái tim và cố kỉnh thoa đi một hình ảnh tự khắc vào lý trí thì cũng chỉ là việc tung hoành trong khổ sở cùng tuyệt vọng. Đến sau cuối, ko còn gì khác khác rộng là 1 trong những nỗi buồn xa xôi vô vọng.

Xem thêm: Những Câu Danh Ngôn Bất Hủ, 40 Danh Ngôn Bất Hủ Cần Bỏ Túi Trước Khi Vào Đời

Giá cơ mà trí nhớ của nhỏ bạn hoàn toàn có thể dùng tẩy để xóa đi nlỗi một vệt bút chì thì cuộc sống đã giản đối kháng rộng những nhỉ? Giá nhưng mà tất cả phần đa là phần đa hồi ức rất đẹp. Giá mà đầy đủ thiết bị hầu như là hiện hữu của niềm vui thì xuất xắc biết mấy! Giả định thì toàn bộ chỉ cần mang định thôi. Cuộc sinh sống hàng ngày trôi qua là 1 câu chuyện nhằm đề cập nhớ. Và bọn họ đâu gồm quyền chọn lựa được tính năng này mất dòng tê giảm trí nhớ vấn đề này nhớ điều cơ. Dù vô tình giỏi hữu ý thì chúng ta vẫn nhớ, nhớ hết tất cả phần đa trang bị. Chính điều ấy thúc đẩy con người ta mong mỏi gạt bỏ. Quên đi gần như niềm đau, quên phần lớn điều không vui, gạt bỏ vượt khứ đọng bi hùng ám ảnh theo hướng dài năm mon. Quên không còn mọi sản phẩm công nghệ từ đầy đủ điều nhỏ tuổi nhặt: bị té xe, bị quở quang, bị hiểu lầm,.. rồi cả đầy đủ cthị xã nặng nề cơ mà quên được vào cuộc đời nlỗi mối tình đầu sâu đậm ví dụ điển hình.

Tâm trạng tôi bây giờ lạ lắm, chỉ cần một chiếc đụng vơi thôi là nước đôi mắt đã tuôn ra mà lại không vơi lại. Quên làm thế nào Lúc cứ đắm mình vào chiếc rã của nỗi nhớ? Quên làm sao khi quá phát âm chưa phải một ngày một tuần dăm bữa nửa mon là lốt thương trong lòng lành lại được?

Một bài học kinh nghiệm new bắt đầu như một thử thách và đầy khó khăn: “Mình nên quên”. Cảm giác vắng tanh đi một điều gì thân mật mới khó tính làm sao. Bắt đầu từ lúc này, cũng chính là con đường đó, góc phố kia, dẫu vậy tôi nên đi một mình; đề nghị bận bịu từ Lúc đón bình minh mang đến hoàng hôn nhằm che mang lại đầy khoảng trống quá lớn ai đó để lại. Cho mặc dù tôi gồm nuốm vờ trẻ trung và tràn trề sức khỏe nlỗi mình đã làm cho được rồi thì thốt nhiên dấn ta rằng “Mình vẫn chưa lúc nào quên”. Sâu thoáy vào sự cầm gạt bỏ ấy là 1 niềm nhớ dai dẳng. Đã cố gắng con quay lưng chạy thật xa khỏi nỗi lưu giữ mà lại một phút ít chùn lại thì nỗi ghi nhớ đang đuổi theo kịp cho tận ngay lập tức theo người.

Có vẻ nlỗi mình tuyệt vọng? Không đề xuất. Vì duy chỉ gồm tình thương thiệt sự mới làm bạn ta khó quên. Tôi ơi! Hãy mỉm mỉm cười đi, vị một tình thân đẹp nhất mà mình đã suôn sẻ dành được trong đời. Mỉm cười đi, nhằm bước tiếp, đi tới với từ biệt nỗi nhức trong ngày hôm qua rồi sống trẻ trung và tràn trề sức khỏe, niềm hạnh phúc đến hôm nay. Nhé!


Chuyên mục: Phật Giáo