Mật tông thiên đình: tà pháp hay chánh pháp?

  -  

Con thấy cần phải tu tập thôi. Nhưng thật sự chưa biết tu cái gì và tu như thế nào.

Bạn đang xem: Mật tông thiên đình: tà pháp hay chánh pháp?

Lang thang trên internet ở một diễn đàn vào một ngày nọ con có nhận được một tin nhắn của một member đại loại nói: con có duyên với trời phật thánh thần, nên tu mật tông và cho con địa chỉ yahoo liên hệ để hướng dẫn làm lễ "điểm đạo"

Vì bản tính hiếu kỳ con cũng đã liên lạc là có trao đổi nhưng chưa làm lễ gì hết và con bảo rằng: đây là vấn đề lớn để con suy nghĩ.

Con cũng đã tìm hiểu thì hình như đạo này là mật tông thiên đình. Bản thân thấy cũng hay nhưng có phần "may rủi". Mà bản thân con trách nhiệm gia đình còn nặng nề, chưa dám "chơi" mạo hiểm.

Vậy con xin mạn phép các thầy cho con lời khuyên có nên theo và làm lễ "điểm đạo" này hay không.

Nếu không thì nên tu cái gì và phương pháp tu từng bước ra sao?

Con cám ơn trước các thầy và các bạn rất nhiều.

Tibu:

Điểm đạo là một động tác rất là xa lạ trong Đạo Phật. Đọc nguyên cuốn sách Đức Phật và Phật Pháp lại không thấy nói đến chuyện này.

Thực tế, tibu có thấy là sau khi được Điểm Đạo thì những người này tự có những cử động tay chân như bắt ấn, có khi lại phát ra những âm thanh kèm theo những cử động toàn thân như là nhảy múa, ca hát... những chuyện này khi người này không thích tập nữa thì thôi: Tất cả đều ngưng. Nhưng khi nghĩ tới chuyện tập tiếp thì toàn thân lại cử động và chuyện ca hát, nhảy múa, đánh võ,... lại xảy ra.

Khi bị như vậy thì đôi lúc, người tập cũng hiểu là bài tập sắp hết, và quả nhiên là sau đó thì ngừng. Nhưng hễ tác ý là muốn tập tiếp thì lại tiếp tục như thường.

Khi được hỏi là tại sao mà làm như vậy thì hầu hết đều trả lời là:

Không Biết Tại Sao. Cứ thả lỏng là thân thể tự cử động, miệng tự ca hát những âm thanh lạ và rất là mạnh. Hoặc có khi là tụng kinh gõ chuông bằng cái cáng! Và gõ không theo từng âm thanh (như trong chùa) mà cứ gõ liên tục theo vận tốc rất là nhanh, trong khi miệng thì tụng một ngôn ngữ rất là lạ. Và bài này được gọi là "Tâm Kinh" (không phải là Bát Nhã Tâm Kinh). Nhưng người này đọc thì lại khác người kia, không thấy hai người đọc giống nhau bao giờ. Người yếu bóng vía khi nghe đọc thì bị nhức đầu vô cùng...

Xem thêm: Cần Những Giải Pháp Bạo Lưc Học Đường

Khi hỏi thì người tập được yêu cầu là quay về một hướng nào đó và đọc câu cầu nguyện như vầy như kia, sau đó là chắp tay lại và đưa lên khỏi đầu và thả lỏng thân thể ra và thân thể tự động cử động!

Hoặc là đứng trước bàn thờ Tổ và cầu nguyện như vầy, như kia, hoặc là đọc câu thần chú này... Hoặc là thầy đứng đằng sau để đọc chú hộ trì. Hoặc là có khi thầy cho nhai những hột gì đó có vị cay cay... Hoặc là đôi khi lại cho uống bùa...

Kết quả:

Tất nhiên cũng có người bị cục cựa liền, và cũng có khi lại có những người tuy là đã làm đủ thứ như trên nhưng cũng chả có chuyện gì xảy ra: Có nghĩa là người này không bị gì cả! Vẫn đứng im như thường và chẳng thấy hoặc là cảm nhận gì cả!

Những người này được gọi là cứng bóng vía và phương pháp này không làm gì được. Và coi như là tà đạo và loại trừ khỏi môn phái.

Tibu lăn lộn như vậy thì thấy cũng đã nhiều, nhưng cũng như mọi người khác: Tibu chẳng hiểu gì cả!

Cho tới khi tu hành lên Tứ Thiền Hữu Sắc thì tibu mới thấy lại được chuyện gì thật sự đã xảy ra!

Một khi đã thấy thì chuyện thành ra đơn giản:

Nghi thức này nọ chỉ có một công dụng độc nhất là:Đục thủng hào quangvà tạo thành một đường để những chúng sanh sau đây có thể nhập vào thân thể của nạn nhân này:

1. Dỏm nhất là Điện Thần Nhân, với biểu hiện là đánh võ, vẽ bùa, đọc thần chú, không có chuyện thuyết pháp, làm thơ.

2. Một số Quỷ Thần với biệt tài: Đánh võ, viết Bùa, cho Ngải, chữa bệnh, châm cứu... Nhưng cũng không có khả năng thuyết pháp.

3. Hay nhất là Tha Hóa Tự Tại: Loại này không có chuyên khoa nhất định, có thể tự xưng là Quan Thế Âm, Ngay cả Phật A Di Đà... Có khả năng làm thơ, thuyết pháp, đọc "Tâm Chú", chữa bệnh, châm cứu, đánh võ, và đánh lộn tay đôi với người bị quỷ nhập.

Một số lý luận theo kinh sách Đạo Phật về chuyện này:

1. Tự thắp đuốc lên mà đi:

Đây là lời nói cuối cùng của Đức Phật Thích Ca trước khi nhập Niết Bàn.

Ngài đã nói rõ ràng như trên mà sao còn có chuyện nhập vào xuất ra là tại sao?

Sở dĩ còn là tại vì có hai quan niệm rõ ràng về Tâm Linh:

1.1. Quan niệm Á Đông: Không có chuyện nhập vào xuất ra, mà chỉ có chuyện người này đã làm được thì người kia cũng làm được. Họ quan niệm rằng: Những người có khả năng trên chỉ là người lên đồng.

Xem thêm:

1.2. Quan niệm Âu Châu: Hễ mà người nào tự dưng mà có những hành động khó hiểu như tibu đã trình bày sơ lược ở trên, thì đều được coi là thánh hết...

2. Để ý chỗ này:

2.1. Chính mình đi học, chính mình đi làm có bằng cấp hẳn hoi như là Bác Sĩ, Kỹ Sư,... Mà theo quan niệm của Đạo Phật, Ngài lại cho đó là Vô Minh!

2.2. Thì thử hỏi những câu thuyết pháp, những thế võ, những bài thuốc từ Thiêng Liêng đưa cho lại hoàn toàn không phải do công lao học hỏi tu hành mà ra! Mà chỉ là kết quả của cách nhập vào xuất ra thì Ngài gọi là gì?

Vô Minh to tổ bố!

Hay là càng Vô Minh hơn nữa!

Và dĩ nhiên dùng cái Vô Minh nặng nề này mà tu học thì chừng nào mới Minh được?

"Đọc cho kỹ, suy nghĩ cho kỹ, hỏi cho kỹ và làm cho thật là kỹ thì may ra mới tới đích được." Tibu