Tôn Giả Mahā Moggallāna (Đại Mục Kiền Liên) Báo Hiếu Mẹ

  -  

*
*
(Rằm tháng 7 - đại lễ Vu Lan, tưởng niệm gương đại hiếu của tôn đưa Moggallāna (Mục Kiền Liên) đối với bà bầu trong chình họa khổ ngạ quỷ; yêu cầu phật tử theo truyền thống lịch sử Đại Thừa coi ngày chỏng tăng ra hạ (rằm tháng 7) là ngày báo hiếu bà bầu. Đấy là cả một cảm tình cao tay, trân trọng và thiêng liêng. Nhưng theo truyền thống lịch sử Theravādomain authority thì không có trường đoản cú Vu Lan, không tồn tại đại lễ Vu Lan. Nếu là câu chữ cùng ý nghĩa giống như – thì phải là sau ngày clỗi tăng Nam tông ra hạ, tức thị sau ngày 16 Tháng 9 ÂL, đúng mùa đại lễ Dâng Y Kaṭhina)

Tuy nhiên, về ghê Vu Lan đang được thông dụng rất rất đáng phàn nàn, vì chưng bao gồm đoạn nói sau: “Mục Liên khóc mập, xót xa tung lệ, tức tốc bạch Phật, kĩ càng trình diễn sự tình”. cũng có thể điều này chăng, tôn giả Mục Kiền Liên là bậc thượng thủ A-la-hán, vì sao lại khóc phệ, xót xa chảy lệ nlỗi kẻ dung phàm? Tích truyện tôn đưa Mục Kiền Liên theo Nam tông không tồn tại cthị xã mếu máo bi luỵ điều này đâu).

Bạn đang xem: Tôn giả mahā moggallāna (đại mục kiền liên) báo hiếu mẹ

 

Hôm cơ, vào sớm tinch sương, tôn giả Mahā Moggallāna mang lại đhình họa lễ đức Phật Lúc ngài sẽ đi gớm hành giữa vườn cây. Biết là có câu hỏi đặc trưng cần đức Phật nghỉ chân lại:

- Ông có việc gì, cứ nói đi?

- Về bài toán của bà mẹ đồ đệ, bạch Thế Tôn.

- Ừ, Như Lai biết khi bà mất, ông cùng clỗi tăng đệ tử đang có mặt đúng lúc để tụng tởm chụ nguyện. Nghe nói, ông sẽ có tác dụng lễ hỏa táng nhục thân bà cực kỳ góc cạnh, dị giản mà lại nghiêm túc. Vậy là tốt rồi. Người nam nhi của tương đương loại sa-môn chỉ rất có thể làm cho được như thế thôi.

- Vâng! Nhưng môn sinh biết là cấp thiết cứu vớt được bà mẹ. Mong đức Tôn Sư chỉ giáo.

Đức Phật phi vào hiên nhà, ngồi trên tấm nệm cỏ, rồi mẩu chuyện được thường xuyên.

- Ông cđọng nói đi!

Tôn mang Mahā Moggallāmãng cầu lựa chọn số ghế bắt buộc lẽ rồi thưa rằng:

- Đệ tử biết rõ về tội phước, nhân quả, nghiệp báo. Thulàm việc còn sanh tiền, ngần ngừ bao nhiêu lần, môn đệ đã có lần khulặng răn uống mẹ nên có đức tin chân chánh, bắt buộc kìm nén bớt cơn rét giận, bắt buộc tất cả tnóng lòng yêu quý fan và đồ gia dụng, bắt buộc rộng lòng trợ giúp kẻ ăn uống, người ngơi nghỉ, bà con, quyến ở trong... tuy nhiên hầu hết số đông hoài công ăn hại. Với trọng điểm điều đó, nghiệp điều đó phải chắc hẳn rằng bà vẫn sa vào tư con đường khổ rồi...

- Cụ thể bà thường xuyên chế tạo ra phần lớn nghiệp xấu ác thế nào, này Con Trai?

- Thưa, thật là không ít, không nói xiết đâu! Thân khẩu ý gì cũng bất chánh, bất thiện nay cả. Trong đều dịp nghỉ lễ hội của đạo bà-la-môn, toàn bộ mái ấm gia đình chỉ nạp năng lượng ngũ cốc, rau xanh trái dẫu vậy những ngày không giống thì bà thẳng tay thịt đồ gia dụng, lựa chọn vật gì ngon cơ mà ăn thôi, sót lại bà quăng vứt. Lại còn giải ngân cho vay nặng nề lãi. Lại còn buôn một buôn bán nhị. Lại còn bòn rút ít của trần giới không từ bỏ nan bất cứ mưu mô lường gạt nào. Lại còn rít róng, keo kiết cùng với kẻ ăn, bạn ngơi nghỉ. Lại còn đâm thọc, ckhô cứng chua mồm lưỡi. Suốt đời chỉ biết thâu vào, không chịu mang lại đi dù một vá cơm trắng, một muỗng cháo, một tnóng áo, một xu, một cắc cho tất cả những người thuộc khổ, đói nghèo! Nói tóm lại, cả mười nghiệp ác bà mọi bám cả, lại không có tác dụng được một nghiệp thiện tại nào. Tâm xấkhối u ác của bà đã trở thành vậy tật, mà lại rất nổi bật độc nhất vô nhị vẫn là trung khu tmê say lam vô tận, vô đối, bạch Thế Tôn!

- Trong trường đúng theo của bà thì không người nào hoàn toàn có thể cứu giúp được đâu, này Con Trai!

- Vâng, môn sinh biết vậy. Nhưng mặt lòng vẫn phấp phỏng hình hình ảnh của chị em đang chịu nhọc hình đau buồn, không phải địa ngục thì cũng là ngạ quỷ thôi.

- Thế ông gồm đưa ra sinh thụ của chị em ông chưa?

- Hồi đêm, môn đồ đang sử dụng năng lực thần thông, tra cứu kiếm vị trí tái sinh của người mẹ. Đệ tử sẽ tìm kiếm khắp các cõi a-tu-la, súc sanh, ngạ quỷ, địa ngục... dẫu vậy ko thấy. Gần sáng, lúc rà soát địa điểm sát biên nhãi ranh các đại âm ti thì đệ tử tự dưng thấy mẹ sinh sống vào một khu vực ẩm thấp, đen tối, lạnh ngắt nhưng mà ko rõ thuộc chình ảnh giới làm sao. Tuy nhiên, quan tiếp giáp đến kỹ thì đấy không phải là địa ngục băng giá chỉ xuất xắc âm phủ viêm hỏa, vì băng giá chỉ hay viêm hỏa thì sẽ chịu cực hình gớm ghê rộng nhiều. Ở đây, tại địa điểm đấy, thân xác của chị em là một bộ khung khô, xanh mét, trông nlỗi đã trở nên nhịn ăn cả trăm năm, cả ngàn năm vậy đó.

- Chỗ của chị em ông được Hotline là cận biên âm ti, nó không bên trong chén bát rét giá băng, ko nằm trong bát đại viêm hỏa. Mẹ ông nửa ở trong địa ngục, nửa thuộc ngạ quỷ đề nghị ông đắn đo chình ảnh giới nào thì cũng cần. Thân chị em ông ốm nhỏ xíu nlỗi bộ xương thì tương tự ngạ quỷ, nhưng lại tại phần ẩm thấp, bất minh sát âm phủ hàn băng bắt buộc lạnh buốt, rét mướt buốt.

- Vâng, và đúng là vậy, bạch Thế Tôn! Tuy môn đệ biết chình ảnh âm ti hay chịu trái nghiệp khổ sở, buồn đau, bị thiêu, bị đốt, bị chặt, bị chém nhẹm... chẳng nhà hàng gì được. Cõi ngạ quỷ cũng vậy, đói khát cả trăm năm, đói khát cả ngàn năm để Chịu đựng quả báo, vẫn muốn ăn uống, mong mỏi uống cũng tợ như nuốt kim, nuốt lửa, nuốt mủ, nuốt ngày tiết nhưng thôi! Thế dẫu vậy, thấy chị em đói quá chịu đựng ko được, môn sinh sử dụng thần thông giúp mẹ chút ít cơm trắng, chút bánh; nhưng lần đầu tiên cơm bánh ấy trở thành than lửa, lần trang bị nhì thì cơm bánh ấy trở thành cục băng!

- Đúng là vậy rồi, này con trai! Sức mạnh của nghiệp ấy, năng lượng thần thông của ông cũng bất lực thôi.

- Đệ tử không cho là ra phương pháp gì góp chị em thoát khỏi chình ảnh khổ đó được, bạch Thế Tôn.


- Ông không tồn tại gì yêu cầu bồn chồn bên lòng nữa. Ông vẫn làm cho hết nhiệm vụ cùng trách nát nhiệm của một fan con hiếu rồi. khi bà còn sinh sống, ông vẫn search biện pháp năm lần bảy lửa khuyến giáo chị em trngơi nghỉ về đường tức thì nẻo chánh, có tác dụng lành lánh dữ rồi. Lúc bà mất đi, ông tụng ghê chụ nguyện, ông lo hỏa táng kỹ càng, với cũng đã tra cứu cách cứu giúp chị em thoát khỏi khổ thiết bị, mặc dù bất lực. Trong khi, suốt gần tứ mươi năm sống đời phạm hạnh thiêng liêng và gương mẫu, ông sẽ cứu độ đến lần khần bao nhiêu dạ-xoa, rồng, ttách, tín đồ những cõi. Chính công đức ấy, sức khỏe chiến hạ trí, chiến hạ hạnh ấy đang gánh một trong những phần nghiệp đến mẹ ông, vẫn đưa đường bà mang đến bảy đời tiếp theo nữa đấy, này bé trai!

- Như vậy môn đệ không biết cho tới.

- Đấy thuộc về trí của bậc Toàn Giác. Nhờ trí của bậc Toàn Giác, Như Lai còn hiểu được, chị em của ông cũng hoàn toàn có thể gồm phương pháp cứu độ được.

Xem thêm:

- Đệ tử xin lắng tai.

Đức Phật bỗng nhiên chú ý ra vườn cửa, đưa tay có một ngọn lá xanh bị sâu đục trước khoảng đôi mắt.

- Ông tất cả thấy cái lá bị sâu đục tê chăng?

- Đệ tử có thấy.

- Chiếc lá ấy sẽ xanh, ông test dùng năng lực trung tâm tạo cho loại lá ấy rubi được không?

- Thưa được!

Rồi tôn đưa chỉ cần đưa trung bình góc nhìn, chăm bẵm một sát-mãng cầu, cái lá sẽ xanh tức xung khắc thành màu kim cương úa.

Đức Phật thảnh thơi nói:

- Năng lực của trọng tâm nhưng mà làm cho lá xanh thành lá đá quý là cthị xã nhỏ tuổi, quá nhỏ dại. Nlỗi Lai còn lưu giữ, không phải ông mà lại là đồ đệ của ông, tỳ-khưu Piṇḍolabhāradvāja vẫn hút ít dính tảng đá bự, khổng lồ cao hơn nữa cả cái nhà cất cánh xung quanh thành Vương Xá cha vòng để mang dòng bát gỗ lũ hương đỏ rực của ông tỷ phú... cái năng lượng ấy lớn hơn chứ, Con Trai?

- Đúng vậy, quả vậy! Đệ tử chỉ cần nhà hiếp tâm vào định tứ đọng thiền hậu, xuống cận hành, khởi tưởng, trú tưởng, làm cho kiên cố tưởng thì rất có thể nhấc bổng cả núi Tu Di, bạch Thế Tôn!

- Ừ, đúng vậy! Nlỗi Lai thấu hiểu năng lực chổ chính giữa của ông còn tối thượng không dừng lại ở đó nhiều.

- Nhưng năng lượng thần thông ấy, môn đệ cũng cần thiết cứu giúp chị em, bạch Thế Tôn.

- Tại sao? Tại sao ko cứu giúp được, ông có biết không?

- Thưa, năng lực ấy có thể đưa hoá được đồ vật chất nhưng lại chẳng thể chuyển hoá được nghiệp!

- Đúng vậy! Thế thì vật gì rất có thể đưa hoá được nghiệp?

- Ví như đức Thế Tôn bảo, công đức tu trì tkhô hanh tịnh của đệ tử rất có thể gánh 1 phần nghiệp của mẹ?

- Chính xác! Đức Phật đồng ý rồi nói tiếp - Nếu nhỏng dồn tụ, huân tụ năng lực tu trì tkhô cứng tịnh của trăm vị, ndở người vị, hai nlẩn thẩn vị... để chụ nguyện, thì với sức mạnh ấy có thể giúp mẹ ông thoát khỏi khổ đồ gia dụng đấy, Con Trai! Nay mùa an cư cũng sắp mãn, Tăng bọn chúng bây chừ sinh hoạt Kỳ Viên với sinh sống Lộc Mẫu gồm mang lại cha nngớ ngẩn vị. Nếu bà con quyến ở trong của ông, có công dụng đặt chén cúng nhường nhịn đến cha nngốc vị trong ngày lễ Kaṭhina; sau khi clỗi tăng thọ dấn rồi, chúng ta đã crúc nguyện quả phước thanh khô tịnh mang đến mang lại bà. Do nhờ đồ vật thí tkhô nóng tịnh, bởi vì nhờ vào thân khẩu ý tkhô nóng tịnh của ông và bà con quyến trực thuộc, vày dựa vào công đức tu trì thanh khô tịnh của cha ngàn tỳ-khưu thánh phàm tăng sau bố tháng an cư - một mực bà mẹ ông sẽ tiến hành khôn xiết thoát, này Con Trai!

Nghe đến đây, tôn trả Mahā Moggallāna hoan tin vui đến tận chân tsinh hoạt kẽ tóc, quỳ sụp xuống mặt chân tình Đạo Sư.

Thế rồi, tôn mang trình diễn sự việc với bà bé quyến ở trong, nội nước ngoài phía 2 bên gia tộc vốn siêu nhiều có; với họ sẽ hùn góp ngân khoản, bán buôn cả mười mấy dòng xe lương thực, thực phđộ ẩm những nhiều loại, tổ chức một cuộc cúng nhịn nhường lớn mang lại clỗi tăng nhì ngôi đại trường đoản cú trong thời gian ngày mãn hạ. Đại thí nhà Visākhā, ông trưởng đưa đái Cấp Cô Độc, đức vua Pāsenadi, cư sĩ Citta cùng một trong những đại phú gia, doanh nhân khác vào tởm thành, nghe vậy, bọn họ hoan hỷ hùn góp mấy nđần tnóng y cùng bát thuộc đồ dùng dụng phụ tùy liên hệ đến cuộc lễ góp thêm phần long trọng, tin vui mãn.

Và quả thật sự thấy biết của bậc Toàn Giác, nhờ công năng tkhô hanh tịnh của Tăng, dựa vào mạnh mẽ và tự tin của phước báu đưa đường, mẹ tôn đưa Mahā Moggallāmãng cầu được sinh thiên, có tác dụng thuộc hạ tùy tùng Tđọng đại thiên vương vãi. Vị trưởng lão như thế nào có chiến hạ trí đông đảo hiểu rõ, thấy rõ như thế.

Sau cuộc lễ, tại giảng mặt đường Lộc Mẫu, cận sự nhị hàng ngồi đầy quánh, tôn đưa Sāriputta nắm đức Phật đề cập lại nhân cùng quả đến đại bọn chúng nghe. Tôn trả còn lý giải thêm rằng, trong cuộc lễ Kaṭhina hằng năm, sau mùa chỏng tăng mãn hạ; bất cứ ai ý muốn hồi phía phước báu đến cha mẹ, mang lại bà bé quyến nằm trong nhiều đời phần nhiều hoàn toàn có thể tổ chức triển khai đặt bát, trai Tăng, hay cúng nhường tứ đọng sự trên các tịnh xá, tu viện Tăng hoặc Ni. Nếu thí chủ cúng nhịn nhường cùng với trung tâm tkhô cứng tịnh, fan tbọn họ nhấn là Tăng ni có giới lao lý tkhô hanh tịnh thì hiệu quả vẫn may mắn nguyện.

Cuối buổi giảng, tôn mang Sāriputta còn cho thấy thêm rằng, một hội chúng khả dĩ thay mặt mang lại Tăng là bốn vị tỳ-khưu tuyệt tứ vị tỳ-khưu-ni trnghỉ ngơi lên, các hơn vậy thì càng tốt; trường hợp duy nhất hoặc hai vị thì cần yếu Call là thay mặt đại diện mang lại Tăng được, năng lực phước báu sẽ giảm đi.

Xem thêm: Kịch Bản Hoạt Cảnh Mục Kiền Liên Cứu Mẹ, Sự Tích Ngày Lễ Vu Lan Báo Hiếu

Nguim do tôn trả Mahā Moggallāmãng cầu là tín đồ đầu tiên nhờ vào đức Phật chỉ bày biện pháp tổ chức đặt chén cúng nhường tứ sự mang lại Tăng nhằm chú nguyện cho bà mẹ trong dịp nghỉ lễ Kaṭhina mãn mùa định cư – cần sau đây, lúc nói tới tôn đưa, người nào cũng nêu gương ngài là bậc đại hiếu.