Kinh lăng già tâm ấn

  -  
Có thể cài đặt áp dụng bên trên game android bằng cách clichồng vào đây
*

Lăng-già (Lanka) là tên núi, núi này bởi vì chế tạo châu Lăng-già bắt buộc đem thương hiệu châu nhưng Call tên núi. Núi nằm ở hải dương Nam là chỗ ngơi nghỉ của Dạ-xoa. Bởi vua Dạ-xoa thỉnh Phật ttiết pháp trên núi, đề nghị rước tên núi đánh tên khiếp.

Bạn đang xem: Kinh lăng già tâm ấn

Đại sĩ Táo Bá nói: “Kinc này nói bên trên núi Lăng-già sống trong biển lớn Nam. Nhỏng Lai nói kinh bên dưới núi, vua Dạ-xoa La-bà-na và Bồ-tát Ma-đế ngồi hoàng cung hoa đến thỉnh Như Lai vào núi thuyết pháp. Núi này cao vót quan sát xuống hải dương cả, thông thường xung quanh ko lối vào. Người được thần thông mới có thể lên được, để tiêu biểu vượt trội pháp môn tâm thuật, bạn ko tu không chứng bắt đầu hay lên được. Nhìn xuống biển lớn cả, nhằm tiêu biểu vượt trội biển cả trung tâm tkhô giòn tịnh, vày gió chình ảnh thổi, cần sóng thức nổi dậy. Người đạt được ngoại cảnh vốn ko thì hải dương vai trung phong từ im thin thít. Tâm chình ảnh phần nhiều yên thì câu hỏi gì cũng tách biệt, ví nlỗi biển cả cả im gió thì phương diện trời khía cạnh trăng cùng vạn vật dụng hiện hình ví dụ. Kinc này Phật bởi sản phẩm Bồ-tát nền tảng đang nhuần nhuyễn, ngay tắp lự nói chủng tử nghiệp thức là Như Lai tàng; khác với Nhị vượt bởi vì khử thức tiến cho ko tịch; cũng không giống với Bát-nhã bởi Bồ-tát quán không rồi ưng ý cái Không tăng win. Đây chỉ thẳng Thức thể bản tánh toàn chân, ngay thức thì thành trí dụng, nlỗi biển cả cơ yên gió thì ctranh tượng số đông hiện bày. Biển trọng điểm chẳng động thì gió cảnh chẳng khác. Chỉ người khéo phát âm được tánh chân, tức thời khu vực thức trở thành trí.” Táo Bá khôn xiết thâm nám hiểu tông thụ khiếp Lăng-già vậy.

Kinch này dịch lần thứ nhất vì ngài Cầu-na-bạt-đà-la (Gunabhadra) đời Lưu Tống (424-454), dịch thành bốn quyển nhằm thương hiệu là Lăng-già A-bạt-đà-la Bảo Kinc. Đến đời Nguyên Ngụy (500-516), ngài Bồ-đề-lưu-chi (Bodhiruci) dịch thành mười quyển tên là Nhập Lăng-già. Đời Đường thời Võ Tắc Thiên (684-705), ngài Thật-xoa-nan-đà (Sikshànanda) cùng rất ông Phục Lễ v.v… dịch thành bảy quyển tên là Đại Thừa Nhập Lăng-già.

Bản dịch đời Đường khôn cùng dễ dàng và đơn giản, ko bởi bạn dạng dịch đời Tống không hề nhỏ sâu. Cho nên từ xưa tới nay đa số bên nghiên cứu và phân tích hầu hết những theo phiên bản dịch ban đầu (đời Tống).

Xem thêm: Phật Giáo Nam Tông Ăn Mặn ? Tu Sĩ Phật Giáo Nam Tông Ăn Chay Hay Mặn

Thời vua Lương Võ Đế, Đại sư Đạt-ma đi đường thủy mang đến Nước Trung Hoa rồi lịch sự nước Ngụy, nghỉ ngơi tại ca dua Thiếu Lâm chín năm ngồi xoay phương diện vào vách. Sau Ngài truyền pháp mang lại Tổ Huệ Khả nói: “Xđọng này chỉ có tư quyển kinh Lăng-già rất có thể cần sử dụng ấn vai trung phong, trọn trao cho ngươi.” Từ phía trên ghê Lăng-già bèn thành đồ gia dụng kín đáo trong Tông môn (Thiền hậu tông). Thiền khô đưa thời hiện nay đã bỏ qua mất (khiếp Lăng-già) cho đến suốt đời trước đó chưa từng gisinh sống ra xem, thiệt đáng bi ai thay! Về đội Nghĩa học (học kinh), chỉ tất cả đầu niên hiệu Hồng Võ (1368) tất cả ông Tông Lặc, Nlỗi Khỉ vâng chiếu tầm thường nhau sớ. Đến cuối niên hiệu Vạn Lịch (1620) tất cả ngài Đức Tkhô nóng chữ ký. Đến khoảng tầm thân niên hiệu Sùng Trinc (1628-1643) bao gồm ngài Trí Húc nghĩa sớ. Ngoài số đông sớ giải trên, không thể thấy nơi nào khác.

Tổ Đạt-ma thường bảo rằng: “Kinch này sau năm trăm năm biến đổi môn học tập danh tướng.” Xét kỹ lời nói này càng thêm thấp thỏm. Tổ nói tông của ta thất truyền đâu phải chỉ bởi vì người hay Việc như thế nào khác!

Hàm Thị tôi, trường đoản cú niên hiệu Thuận Trị nhằm mục tiêu năm Tân Sửu (1661), trước thì Hoa Thủ thị tịch, năm tiếp theo Đại Nhật liên tiếp tạ cố gắng. Hai năm vừa qua lạc trúc nhân sinh đối với tôi đã không còn sạch mát. Tôi bèn rút lui về làm việc núi Lôi Phong, quanh quẩn quanh vào am tnhãi, nương chí đời trước, thuộc đáp mọi thắc mắc của thiền lành gia, dùng để từ bỏ vui, không dám chỉ dạy tín đồ. Chỉ suy nghĩ đến đạo pháp nảy mầm lộn lạo, nói rằng loài kiến tánh mà đồng cùng với thần ngã; một con phố thấu bay (tu thiền) nhưng mà không khác cùng với minh sơ. Nhỏng câu “chẳng từ sanh, chẳng đề nghị chẳng sanh”, lời Thánh nói vẫn không thiếu thốn, nhưng mà tất cả tín đồ chẳng đạt lý duyên khởi, rút cục lâm vào hoàn cảnh chưng ko, không lo nghĩ hủy hoại Phật pháp. Xét ra vị bọn họ mắc kẹt trên danh tướng tá, phải công cùng tội chẳng đồng vậy.

Xem thêm: Tương Lai Ghpgvntn Sau Khi Hòa Thượng Thích Thiện Tâm (1948, Chúc Mừng Nhân Dịp Đại Lễ Phật Đản

Kinh này chỉ trực tiếp chủng tử nghiệp thức là Nlỗi Lai tàng, thiệt bao gồm mê ngộ. Chẳng nạm, thì mang thức lưu crúc làm cho Tự tâm, trở lại thành lỗi trọng tâm sinh thức. Trong lời sớ giải rạm thiết cụ thể, chỉ trước dẫn ra cho gồm huyết mạch. Có dẫn khiếp luận chỉ lấy khu vực ngay sát là nhập lý để phát minh cho nhau. Đến tựa như những lời nói của thiền hậu gia cốt ở trong phần an toàn giữ lại bản thân. Phàm tthánh thiện gia sử dụng tất cả lời để tháo chốt. Còn kinh điển cốt dẫn tín đồ trlàm việc về không lời. Chính do chỗ bàn sâu cần không trường đoản cú phá dẹp, luống cần sử dụng lời nhằm giảm đứt, đâu ngoài lẫn lộn chân thuyên ổn (lời nói bày chân lý). Lầm lẫn danh ngôn yêu cầu chữ “Ô” chữ “Yên” thành chữ “Mã”. Thiền lành bệnh thời ni là vì chân mang khôn phân. Tổ của ta thuở đầu lập không lời, cùng truyền tứ quyển kinh, vẫn âm thầm bày hàm ý vậy. Hàm Thị tôi xin vớ từ đầu đến chân đời sau cần làm theo ý chỉ của đấng Đại Từ đang chỉ dạy dỗ.