Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật Đa

  -  

Tôi nghe như vậy này: Có một thời điểm đức Phật làm việc thành Xá-vệ, nơi sân vườn Kỳ Thọ Cấp Cô Độc, cùng những vị đại tỳ-kheo là 1 ndở người nhì trăm năm mươi vị.

Bạn đang xem: Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật Đa

Đến tiếng tbọn họ trai, đức Thế Tôn đắp y có chén bát vào thành Xá-vệ khất thực. Vào vào thành, theo trang bị tự khất thực rồi trlàm việc về tinc xá. Tchúng ta trai dứt, thu vén y chén, rửa thủ công, trải tòa ra ngồi.

Lúc ấy Trưởng lão Tu-bồ-đề từ số chỗ ngồi vào đại chúng đứng dậy, bày vai bắt buộc, quỳ gối cần, cung kính lẹo tay bạch Phật rằng: “Thế Tôn, thiệt ít có! Như Lai khéo hộ niệm những vị Bồ Tát, khéo dặn dò những vị Bồ Tát.

“Thế Tôn! Nếu có những kẻ nam bạn phái nữ lòng lành vạc trung tâm cầu đạo Vô Thượng Bồ-đề, yêu cầu trụ trọng tâm như thế nào? Hàng phục tâm như thế nào?

Phật dạy: “Lành thay! Lành thay! Tu-bồ-đề, đúng như ông vừa nói. Như Lai khéo hộ niệm những vị Bồ Tát, khéo dặn dò những vị Bồ Tát. Nay hãy lắng nghe, ta sẽ vày các ông cơ mà giảng tngày tiết.

“Nếu có kẻ phái mạnh bạn phái nữ lòng lành phát vai trung phong Bồ-đề, buộc phải trụ trung khu như vậy này, yêu cầu hàng phục chổ chính giữa như thế này.”

“Bạch Thế Tôn! Con nguyện được lắng nghe.”

Phật dạy Tu-bồ-đề: “Các vị Đại Bồ Tát phải thu phục trọng điểm như thế này: ‘Đối cùng với toàn bộ các loài chúng sanh: hoặc sinh trường đoản cú bào thai, hoặc sanh trường đoản cú trứng, hoặc sinh khu vực ẩm mốc, hoặc vị thay đổi sanh ra, hoặc gồm sắc đẹp, hoặc không có nhan sắc, hoặc có tưởng, hoặc siêu hạng, hoặc chẳng đề xuất tất cả tưởng chẳng phải siêu hạng, ta đông đảo độ đến nhập lệ Vô dư Niết-bàn. vì vậy diệt độ rất nhiều chúng sinh, nhưng lại thiệt không tồn tại chúng sinh nào được khử độ.’

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề, ví như Bồ Tát gồm các tướng mạo té, nhân, chúng sinh, tchúng ta giả, thì chẳng buộc phải là Bồ Tát.

“Lại nữa, Tu-bồ-đề! Bồ Tát theo đúng pháp, nên mang trung khu không khu vực trụ nhưng thao tác bố thí. Nghĩa là chẳng nên trụ khu vực hình nhan sắc nhưng mà ba thí, chẳng phải trụ chỗ âm thanh hao, mừi hương, hương vị, cảm giác, pháp tướng mạo mà cha thí.

“Tu-bồ-đề! Bồ Tát phải cha thí điều này kia, ko trụ vị trí tướng mạo.

“Vì sao vậy? Nếu Bồ Tát bố thí cùng với trọng tâm ko trụ tướng mạo, phước đức ấy bắt buộc suy lường.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ sao? Hư ko pmùi hương đông có thể suy lường được chăng?” “Bạch Thế Tôn, không thể được.”

“Tu-bồ-đề! Hư không những pmùi hương phái nam, tây, bắc, bốn phương prúc, phương thơm bên trên, phương thơm bên dưới hoàn toàn có thể suy lường được chăng?”

“Bạch Thế Tôn, không thể được.”

“Tu-bồ-đề! Bồ Tát ba thí cùng với vai trung phong không trụ tướng tá, phước đức cũng như vậy, quan trọng suy lường.

“Tu-bồ-đề! Bồ Tát nên làm trụ trung ương theo như cách đã chỉ dạy.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ sao? cũng có thể sử dụng thân tướng mạo nhưng thấy Nhỏng Lai chăng?”

“Bạch Thế Tôn, cần yếu được. Chẳng thể cần sử dụng thân tướng tá mà thấy Như Lai. “Vì sao vậy? Nhỏng Lai dạy rằng thân tướng thật chẳng đề xuất là thân tướng mạo.”

Phật dạy Tu-bồ-đề: “Phàm hầu hết gì gồm hình tướng mạo đông đảo là hư vọng. Nếu thấy các tướng mạo thiệt chẳng đề nghị tướng mạo Có nghĩa là thấy Như Lai.

Tu-bồ-đề bạch Phật: “Bạch Thế Tôn! Liệu tất cả chúng sinh như thế nào nghe lời tmáu dạy này được sanh lòng tin chân thật chăng?”

Phật bảo Tu-bồ-đề: “Chớ đề nghị nói thế! Nhỏng Lai khử độ rồi, năm trăm năm tiếp theo sẽ có những người tu phước giữ lại theo giới giải pháp, đối với lời thuyết dạy dỗ này thường sanh tin tưởng, nhận là chân thực. Nên biết những người này chẳng nên chỉ ngơi nghỉ địa điểm một, nhị, cha, bốn, năm… đức Phật gieo tLong căn uống lành, cơ mà thiệt sẽ sống khu vực vô vàn ndở người vạn đức Phật gieo trồng căn lành. nghe lời thuyết dạy dỗ này, cho dù duy nhất niệm cũng sinh lòng tin trong sạch.

“Tu-bồ-đề! Nlỗi Lai tất sẽ thấy biết rất nhiều bọn chúng sinh ấy được vô lượng phước đức. Vì sao vậy? Những chúng sanh ấy không sinh khởi lại các tướng tá bổ, nhân, bọn chúng sinh, thọ mang, ko khởi pháp tướng mạo, cũng ko khởi trái phép tướng.

“Vì sao vậy? Những bọn chúng sinh ấy ví như vai trung phong chấp giữ tướng mạo, tức mắc vào ngã, nhân, chúng sanh, tbọn họ mang. Nếu giữ rước pháp tướng tá tức mắc vào ngã, nhân, chúng sinh, tbọn họ trả.

“Vì sao vậy? Nếu giữ lại mang bất hợp pháp tướng tá, tức mắc vào ngã, nhân, bọn chúng sanh, tbọn họ mang.

“Vì cầm, chẳng đề nghị chấp giữ đem pháp, cũng chẳng cần chấp giữ lại mang bất hợp pháp.

“Do chỗ nghĩa này, Nlỗi Lai thường nói: Các vị tỳ-kheo nên tìm hiểu, pháp Phật thuyết dạy nlỗi cái btrần qua sông. Pháp còn yêu cầu xả quăng quật, huống chi đầy đủ gì chẳng phải pháp?

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? Nhỏng Lai giành được pháp Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác chăng? Nhỏng Lai có vị trí tmáu pháp chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Theo nhỏng khu vực con phát âm nghĩa Phật vẫn dạy dỗ, không tồn tại pháp xác định Gọi là Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, cũng không có pháp xác định nào Nlỗi Lai có thể ttiết.

“Vì sao vậy? Chỗ ttiết pháp của Như Lai thảy hầu như quan yếu chấp giữ lại rước, quan trọng nói ra, chẳng phải là pháp, cũng chẳng yêu cầu bất hợp pháp.

“Vì sao vậy? Tất cả các bậc thánh nhân hậu đông đảo cần sử dụng pháp vô vi, nhưng gồm khu vực không nên biệt nhau.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ sao? Nếu tất cả người dùng bảy món báu đầy trong cõi tam thiên đại thiên trái đất cơ mà ba thí, được phước đức nhiều chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, không hề ít. Vì sao vậy? Phước đức, thật chẳng phải là tánh phước đức, buộc phải Nlỗi Lai nói là nhiều phước đức.”

“Nếu lại sở hữu tín đồ tchúng ta trì chỉ tư câu kệ vào kinh này, bởi vì người không giống nhưng giảng nói, phước này hơn hẳn phước cha thí cơ.

“Vì sao vậy? Hết thảy chỏng Phật và giáo pháp Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác của những ngài những từ bỏ chỗ kinh này mà ra.

“Tu-bồ-đề! Vì vậy cơ mà nói rằng: pháp Phật tức chẳng đề xuất là pháp Phật.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? Vị Tu-đà-hoàn đã có được khởi niệm: Ta được trái Tu-đà-trả chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, không thể được. Vì sao vậy? Tu-đà-trả call là nhập vào dòng, tuy nhiên thật không tồn tại khu vực nhập. Chẳng nhập vào hình nhan sắc, âm thanh hao, mùi thơm, vị, cảm hứng, pháp tướng mạo, phải bắt đầu gọi là Tu-đà-trả.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Vị Tư-đà-hàm dành được khởi niệm: Ta được trái Tư-đà-hàm chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, chẳng được. Vì sao vậy? Tư-đà-hàm Hotline là 1 trong những lần quay trở về, mà lại thật không tồn tại quay trở lại, bắt buộc mới hotline là Tư-đà-hàm.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Vị A-na-hàm đã đạt được khởi niệm: Ta được trái A-na-hàm chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, chẳng được. Vì sao vậy? A-na-hàm hotline là ko quay trở về, tuy thế thật chẳng đề xuất là không trở lại, phải mới Call là A-na-hàm.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Vị A-la-hán giành được khởi niệm: Ta được đạo A-la-hán chăng?

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, chẳng được. Vì sao vậy? Thật không có pháp hotline là A-la-hán. Thế Tôn! Nếu vị A-la-hán khởi niệm rằng: Ta được đạo A-la-hán, Có nghĩa là vướng mắc vào bửa, nhân, chúng sinh, tchúng ta giả.

“Thế Tôn! Phật dạy rằng nhỏ được phxay Tam-muội Vô tách, cao siêu tuyệt nhất trong loài người, là bậc A-la-hán cao cả nhất vẫn lìa quăng quật tmê man dục. Con chẳng khởi niệm này: Ta là bậc A-la-hán lìa quăng quật tmê say dục.

“Bạch Thế Tôn! Nếu con khởi niệm: Ta được đạo A-la-hán, Thế Tôn tất chẳng nói: Tu-bồ-đề thương yêu hạnh A-lan-mãng cầu. Vì nhỏ đây thật ko vướng mắc tại phần làm cho, yêu cầu mới nói rằng: Tu-bồ-đề thương mến hạnh A-lan-na.”

Phật hỏi Tu-bồ-đề: “Ý ông nghĩ sao? Nhỏng Lai hồi trước sinh hoạt địa điểm Phật Nhiên Đăng tất cả địa điểm được pháp chăng?”

“Bạch Thế Tôn, chẳng có. Như Lai sống vị trí Phật Nhiên Đăng thiệt không có chỗ được pháp.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Bồ Tát có trang nghiêm cõi Phật chăng?”

“Bạch Thế Tôn, chẳng tất cả. Vì sao vậy? Việc nghiêm túc cõi Phật kia, thiệt chẳng cần trang nghiêm, Điện thoại tư vấn là nghiêm túc.”

“Tu-bồ-đề! Vì vậy cơ mà các vị đại Bồ Tát đề xuất sinh trọng điểm tkhô nóng tịnh như thế này: Chẳng nên trụ chỗ hình dung nhan mà lại sinh trung ương, chẳng nên trụ chỗ âm thanh, hương thơm, hương vị, xúc cảm, pháp tướng mạo nhưng sanh trung ương. Nên ở chỗ ko vị trí trụ mà lại sanh trọng tâm.

“Tu-bồ-đề! Nlỗi người cơ tất cả thân nghe đâu núi chúa Tu-di. Ý ông nghĩ về sao? Thân ấy là phệ chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, rất cao. Vì sao vậy? Phật tngày tiết chẳng đề xuất thân, Hotline là thân Khủng.”

“Tu-bồ-đề! Nhỏng trong sông Hằng tất cả từng nào là mèo, từng hạt lại là 1 trong những sông Hằng. Ý ông nghĩ sao? Số mèo trong toàn bộ gần như sông Hằng ấy là những chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, không ít. Chỉ số sông Hằng như thế còn nhiều ko nhắc xiết, huống bỏ ra là mèo Một trong những con sông ấy!”

“Tu-bồ-đề! Nay ta cần sử dụng lời chân thật bảo mang đến ông biết. Nhỏng gồm có kẻ phái mạnh người con gái lòng lành, cần sử dụng bảy món báu đầy vào cõi tam thiên đại thiên thế giới nhiều bằng số cat của rất nhiều sông Hằng ấy sở hữu ra tía thí, được phước các chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, không ít.”

Phật dạy Tu-bồ-đề: “Nếu bao hàm kẻ phái mạnh bạn con gái lòng lành, tchúng ta trì mặc dù chỉ bốn câu kệ vào tởm này, bởi vì người không giống giảng nói, phước đức này hơn hết phước đức ba thí cơ.

“Lại nữa, Tu-bồ-đề! Theo như ghê này mà thuyết dạy dỗ, cho đến chỉ tứ câu kệ, nên tìm hiểu là địa điểm ấy không còn thảy trần thế, trời, người, a-tu-la đầy đủ đề xuất cúng có thể tháp miếu Phật. Huống bỏ ra tất cả bạn lấy rất là cơ mà tchúng ta trì, gọi tụng. Tu-bồ-đề! Nên biết là bạn này thành tựu được pháp cao thâm hàng đầu ít có.

“Nếu kinh khủng này sinh sống tại chỗ nào, tức như có Phật hoặc bậc môn sinh cao tay đáng yêu sống kia.”

Lúc ấy Tu-bồ-đề bạch Phật rằng: “Bạch Thế Tôn! Kinch này Hotline thương hiệu là gì? Chúng nhỏ đề nghị vâng giữ như vậy nào?”

Phật dạy dỗ Tu-bồ-đề: “Kinh này Điện thoại tư vấn tên là Kyên ổn Cang Bát-nhã Ba-la-mật. Nên theo như thương hiệu gớm mà vâng duy trì. Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Phật tngày tiết Bát-nhã Ba-la-mật tức chẳng đề nghị Bát-nhã Ba-la-mật.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? Nlỗi Lai gồm khu vực thuyết pháp chăng?”

Tu-bồ-đề bạch Phật: “Bạch Thế Tôn, Nhỏng Lai không có khu vực thuyết pháp.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Số vi nai lưng trong tam thiên đại thiên thế giới có nhiều chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, rất nhiều.”

“Tu-bồ-đề! Những vi è ấy, Nlỗi Lai tngày tiết chẳng nên vi è, điện thoại tư vấn là vi nai lưng. Nhỏng Lai tngày tiết nhân loại chẳng bắt buộc quả đât, call là thế giới.

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Có thể cần sử dụng ba mươi nhị tướng tá để xem Nhỏng Lai chăng?”

“Bạch Thế Tôn, cấp thiết được. Chẳng thể cần sử dụng tía mươi hai tướng giúp xem Nlỗi Lai. Vì sao vậy? Nlỗi Lai tmáu tía mươi nhì tướng tức chẳng buộc phải tướng tá, call là cha mươi nhị tướng tá.

“Tu-bồ-đề! Nếu có những kẻ phái nam fan thiếu nữ lòng lành, dùng thân mạng nhiều nhỏng số mèo sông Hằng để ba thí. Lại bao gồm tín đồ tchúng ta trì gớm này, cho tới chỉ bốn câu kệ, bởi vì bạn khác giảng nói, phước ấy không hề ít.”

Bấy tiếng, Tu-bồ-đề nghe tngày tiết gớm này, phát âm sâu nghĩa trúc, cảm hễ mang đến rơi lệ, bạch Phật rằng: “Thật ít có nỗ lực, Thế Tôn! Phật thuyết bom tấn này khôn xiết chuyên sâu, bé trường đoản cú trước tới lúc này dẫu được huệ nhãn nhưng lại trước đó chưa từng được nghe gớm như thế.

“Bạch Thế Tôn! Nếu có tín đồ cũng được nghe tởm này, đem lòng tin tưởng trong trắng, liền khởi sinh tướng sống động. Nên biết là tín đồ ấy chiến thắng được công đức cao cả số 1 không nhiều tất cả.

“Bạch Thế Tôn! Tướng sống động ấy Có nghĩa là chẳng đề xuất tướng, cần Nlỗi Lai Call là tướng mạo chân thực.

“Thế Tôn! Nay nhỏ được nghe kinh khủng này, tin hiểu tchúng ta trì chẳng mang đưa ra làm nặng nề. Nhưng trường hợp năm trăm năm sau nữa, có chúng sinh nào được nghe tởm này, tin phát âm tbọn họ trì, bạn ấy quả là hàng đầu không nhiều có. Vì sao vậy? Người ấy không tồn tại các tướng vấp ngã, nhân, chúng sanh, tchúng ta đưa.

“Vì sao vậy? Tướng té chẳng yêu cầu là tướng; tướng tá nhân, bọn chúng sanh, tbọn họ trả cũng chẳng phải tướng. Vì sao vậy? Lìa không còn thảy những tướng Gọi là chư Phật.”

Phật bảo Tu-bồ-đề: “Đúng vậy, đúng vậy! Nếu tất cả người được nghe gớm này nhưng chẳng thấy đáng sợ hoảng loạn, nên tìm hiểu tín đồ ấy cực kì không nhiều tất cả.

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Nlỗi Lai dạy rằng số 1 Ba-la-mật, tức chẳng đề nghị hàng đầu Ba-la-mật, Call là hàng đầu Ba-la-mật.

“Tu-bồ-đề! Nhẫn nhục Ba-la-mật, Nhỏng Lai nói là chẳng buộc phải nhẫn nhục Ba-la-mật.

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Như ta xưa cơ bị vua Ca-lỵ cắt xẻo thân thể từng phần. Lúc bấy giờ, ta không có các tướng mạo bửa, nhân, chúng sanh, tbọn họ mang. Vì sao vậy? Trong lúc ta bị giảm xẻo từng phần thân thể, trường hợp tất cả các tướng tá bổ, nhân, chúng sinh, tbọn họ trả, vớ đề nghị sinh lòng săn năn.”

“Tu-bồ-đề! Lại ghi nhớ mang lại thừa khđọng năm trăm đời trước, ta có tác dụng một vị tiên nhẫn nhục. Lúc ấy ta cũng không tồn tại những tướng ngã, nhân, chúng sanh, tbọn họ giả.

“Bởi vậy, Tu-bồ-đề, Bồ Tát buộc phải lìa hết thảy những tướng tá mà lại phát trọng tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Chẳng đề nghị trụ khu vực hình nhan sắc sinh vai trung phong, chẳng cần trụ khu vực âm thanh khô, hương thơm, mùi vị, cảm hứng, pháp tướng sanh tâm. Nên sanh trung tâm không có chỗ trụ. Nếu trung khu bao gồm chỗ trụ tức là chẳng trụ.

“Vì cố, Phật dạy dỗ những vị Bồ Tát chẳng buộc phải trụ chổ chính giữa địa điểm hình sắc mà lại cha thí. Tu-bồ-đề! Bồ Tát bởi lợi ích đến toàn bộ bọn chúng sanh nên bố thí những điều đó.

“Như Lai dạy rằng hết thảy những tướng tức chẳng buộc phải tướng. Lại dạy rằng hết thảy chúng sanh tức chẳng phải chúng sanh.

“Tu-bồ-đề! Lời nói của đấng Nhỏng Lai là chân chánh, quả thật, như nghĩa, ko hư dối, không không nên khác.

“Tu-bồ-đề! Nlỗi Lai tất cả chỗ được pháp, pháp ấy không thực sự, không hỏng.

“Tu-bồ-đề! Nếu Bồ Tát trụ vai trung phong nơi pháp thao tác làm việc tía thí, cũng tương tự tín đồ vào vị trí tối, không thể bắt gặp.

“Nếu Bồ Tát chẳng trụ trung tâm khu vực pháp làm việc tía thí, nhỏng người dân có đôi mắt, Lúc ánh sáng phương diện ttránh chiếu soi thấy đầy đủ các màu sắc.

“Tu-bồ-đề! Về sau nếu có những kẻ nam tín đồ thanh nữ lòng lành, hay xuất xắc tchúng ta trì đọc tụng tởm này, Nlỗi Lai dùng trí huệ Phật thấy biết những người này gần như được thành quả vô lượng vô bờ công đức.

“Tu-bồ-đề! Nếu bao gồm kẻ nam giới bạn nữ lòng lành, vừa ban đầu ngày dùng thân mạng những nlỗi cát sông Hằng mà tía thí, cho thân ngày lại dùng thân mạng những như mèo sông Hằng nhưng mà ba thí, đến cuối ngày cũng lại sử dụng thân mạng các như cát sông Hằng mà tía thí. Cứ đọng những điều đó trong vô lượng trăm ndở người ức kiếp, cần sử dụng thân mạng mà lại cha thí. Nếu bao gồm người nghe bom tấn này, vào tin tưởng theo chẳng nghịch, được phước nhiều hơn thế cả phần lớn người dùng thân mạng mà cha thí kia. Huống đưa ra là xào nấu, tchúng ta trì, hiểu tụng, bởi bạn giảng giải!

“Tu-bồ-đề! Nói tóm lại một lời quan trọng nhất: Kinc này còn có vô lượng vô biên công đức, quan trọng suy lường. Nhỏng Lai vì chưng người phạt trung tâm Đại vượt mà lại tngày tiết dạy, bởi fan phát trung ương Tối tối cao cơ mà ttiết dạy. Nếu bao gồm fan thường giỏi tbọn họ trì, hiểu tụng, rộng do fan khác nhưng mà ttiết giảng, Nhỏng Lai tất đang thấy biết những người dân này phần đông được thành công công đức vô lượng vô biên cần thiết suy lường. Những bạn những điều đó hoàn toàn có thể đảm trách cáng đáng đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác của Như Lai.

Xem thêm: Xây Chùa Tô Tượng Đúc Chuông ” Gieo Phước Báu, Xây Chùa Tô Tượng Đúc Chuông

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Nếu kẻ ưa pháp nhỏ dại, vướng mắc vào phần đa loài kiến giải: vấp ngã, nhân, bọn chúng sinh, tbọn họ mang, tức cần thiết tbọn họ trì phát âm tụng, do fan không giống nhưng mà giảng giải khiếp này.

“Tu-bồ-đề! Bất cứ đọng nơi nào tất cả kinh này, hết thảy thế gian, các hàng trời, tín đồ, a-tu-la những cần cúng nhịn nhường. Nên biết nơi ấy Tức là tháp Phật, yêu cầu kính cẩn đi xung quanh lễ bái, sử dụng những sản phẩm công nghệ hương thơm hoa rải lên nơi ấy.

“Lại nữa, Tu-bồ-đề! Những kẻ nam người chị em lòng lành, thọ trì phát âm tụng khiếp này, trường hợp bị người khác khinch chê, thì bạn trì kinh ấy dù rằng đời trước vẫn chế tác nghiệp ác đúng ra buộc phải đọa vào các mặt đường dữ, ni nhân bị fan khinch chê, nghiệp ác đời trước tức tốc phá hủy, được thành công quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Tu-bồ-đề! Ta ghi nhớ thungơi nghỉ thừa khứ đọng vô lượng a-tăng-kỳ kiếp trước Phật Nhiên Đăng, ta đã được gặp mặt tám trăm bốn ndại dột vạn ức na-do-tha đức Phật, và các kính cẩn phụng sự không chút ít tội lỗi. Nếu bao gồm tín đồ đời mạt pháp sau này thường tchúng ta trì tụng đọc tởm này, fan ấy được công đức đối với công đức cúng dường clỗi Phật của ta vượt hơn bội phần, trăm phần ta chẳng theo kịp một, nđần vạn ức phần, cho đến tính toán, thí dụ cũng cần yếu theo kịp.

“Tu-bồ-đề! Những kẻ phái mạnh người bạn nữ lòng lành vào đời mạt pháp thọ trì hiểu tụng gớm này được nhiều công đức, giả dụ ta nói ra không thiếu sẽ có được fan nghe qua sanh trung tâm điên cuồng, nghi ngờ chẳng tin.

“Tu-bồ-đề! Nên hiểu được, nghĩa tởm này không thể nghĩ bàn, trái báo cũng không thể suy nghĩ bàn.”

Bấy tiếng, ngài Tu-bồ-đề bạch Phật rằng: “Bạch Thế Tôn! Những kẻ phái nam fan thiếu nữ lòng lành phát trung ương Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, phải trụ trọng điểm như vậy nào? Hàng phục trung khu như vậy nào?

Phật dạy Tu-bồ-đề: “Những kẻ nam bạn thiếu phụ lòng lành phạt trọng điểm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, yêu cầu khởi trung khu như vậy này: ‘Ta đề xuất khử độ không còn thảy bọn chúng sanh; khử độ hết thảy chúng sinh, cơ mà thật không có bọn chúng sanh nào diệt độ.’

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Nếu Bồ Tát bao gồm các tướng té, nhân, chúng sinh, tchúng ta mang, tức chưa phải Bồ Tát.

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Thật không có pháp vạc trọng tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ sao? Nlỗi Lai tại đoạn Phật Nhiên Đăng đạt được pháp Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác chăng?”

“Bạch Thế Tôn, chẳng có. Nhỏng bé gọi theo nghĩa Phật thuyết, Nlỗi Lai nghỉ ngơi vị trí Phật Nhiên Đăng hồi đó không có được pháp Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.”

Phật nói: “Đúng vậy, đúng vậy! Tu-bồ-đề, thật không tồn tại pháp Như Lai được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Tu-bồ-đề! Nếu nhỏng có pháp Nhỏng Lai được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, Phật Nhiên Đăng hẳn đã không tbọn họ ký mang đến ta: Ông trong tương lai đã thành Phật hiệu Thích-ca Mâu-ni.

“Vì thật không tồn tại pháp được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, cần Phật Nhiên Đăng bắt đầu tbọn họ ký mang lại ta rằng: Ông về sau sẽ thành Phật, hiệu là Thích-ca Mâu-ni.

“Vì sao vậy? Nói Nlỗi Lai đó, Có nghĩa là nghĩa nlỗi của các pháp.

“Nếu gồm fan nói: Như Lai được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Tu-bồ-đề! Thật không có pháp Phật được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Tu-bồ-đề! Nhỏng Lai có vị trí được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Trong chỗ ấy không thực sự, không hư.

“Vì cụ, Như Lai dạy rằng: Hết thảy các pháp hồ hết là Phật pháp.

“Tu-bồ-đề! Nói là không còn thảy những pháp, tức chẳng cần pháp, chính vì thế Gọi là hết thảy các pháp.

“Tu-bồ-đề! Ví nhỏng thân bạn dài bự.”

Tu-bồ-đề nói: “Bạch Thế Tôn, Như Lai nói rằng thân fan dài phệ tức chẳng yêu cầu là thân lớn, Gọi là thân to.”

“Tu-bồ-đề! Bồ Tát cũng lại điều này. Nếu nói rằng: Ta đang độ đến vô lượng chúng sanh, tức chẳng call là Bồ Tát.

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Thật không có pháp Call là Bồ Tát. Vì ráng Phật tmáu không còn thảy những pháp phần lớn không tồn tại những tướng ngã, nhân, chúng sanh, thọ mang.

“Tu-bồ-đề! Nếu Bồ Tát nói rằng: ‘Ta đang có tác dụng chỉnh tề cõi Phật’, điều đó chẳng call là Bồ Tát. Vì sao vậy? Như Lai dạy dỗ rằng, trang nghiêm cõi Phật tức chẳng cần chỉnh tề, Điện thoại tư vấn là trang nghiêm.

“Tu-bồ-đề! Nếu Bồ Tát am tường pháp vô vấp ngã, Nhỏng Lai hotline đó thiệt là Bồ Tát.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ sao? Như Lai có nhục nhãn chăng?”

“Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Nhỏng Lai bao gồm nhục nhãn.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Nhỏng Lai bao gồm thiên nhãn chăng?”

“Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Nlỗi Lai bao gồm thiên nhãn.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Nlỗi Lai bao gồm huệ nhãn chăng?”

“Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Nlỗi Lai gồm huệ nhãn.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? Như Lai gồm pháp nhãn chăng?”

“Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Như Lai tất cả pháp nhãn.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? Nhỏng Lai bao gồm Phật nhãn chăng?”

“Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Như Lai tất cả Phật nhãn.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Trong sông Hằng tất cả cát, Phật nói đó là cat chăng?”

“Bạch Thế Tôn, đúng vậy. Nhỏng Lai nói đó là mèo.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? Nhỏng trong một dòng sông Hằng có từng nào cat, lại sở hữu số sông Hằng cũng các nlỗi số cat ấy, lại sở hữu số cõi Phật các nhỏng số cat vào toàn bộ số đông con sông Hằng đó, những điều đó là những chăng?”

“Bạch Thế Tôn, không ít.”

Phật bảo Tu-bồ-đề: “Hết thảy chúng sinh trong các cõi Phật nhiều những điều đó, nếu như khởi chổ chính giữa Để ý đến, Nlỗi Lai những biết. Vì sao vậy? Nhỏng Lai dạy rằng, các vai trung phong hầu hết là không hẳn trung ương, nên được gọi là trung ương.

“Vì sao như thế? Tu-bồ-đề! Tâm vượt khứ đọng chẳng thể thâu tóm. Tâm bây chừ cần yếu thâu tóm. Tâm vị lai không thể thâu tóm.

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Nếu bao gồm người tiêu dùng bảy món báu đầy trong cõi tam thiên đại thiên nhân loại để tía thí. Do nhân duyên ấy, được phước nhiều chăng?”

“Bạch Thế Tôn, trái đúng điều đó. Người ấy do nhân duim cha thí, được phước tương đối nhiều.”

“Tu-bồ-đề! Nếu phước đức gồm thật, Nhỏng Lai chẳng nói là được rất nhiều phước đức. Vì phước đức là ko, đề nghị Nlỗi Lai nói là được rất nhiều phước đức.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? Có thể đem dung nhan thân không thiếu thấy chính là Phật chăng?”

“Bạch Thế Tôn, chẳng được. Chẳng buộc phải lấy dung nhan thân khá đầy đủ thấy là Nlỗi Lai. Vì sao vậy? Như Lai dạy dỗ rằng, dung nhan thân tương đối đầy đủ tức chẳng nên sắc đẹp thân không thiếu thốn, Gọi là dung nhan thân không thiếu.”

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ về sao? cũng có thể dùng các tướng khá đầy đủ thấy là Nlỗi Lai chăng?”

“Bạch Thế Tôn, chẳng được. Chẳng phải cần sử dụng các tướng tá rất đầy đủ thấy là Như Lai. Vì sao vậy? Như Lai dạy rằng, những tướng tá không thiếu thốn tức chẳng cần rất đầy đủ, gọi là các tướng tá không thiếu.”

“Tu-bồ-đề! Ông chớ nhận định rằng Nhỏng Lai gồm ý nghĩ về này: ‘Ta đang sẵn có vị trí thuyết pháp.’ Chớ suy nghĩ như vậy. Vì sao vậy? Nếu có fan nói Như Lai bao gồm khu vực tngày tiết pháp, tức là bỏ báng Phật, cần yếu phát âm được khu vực ta tmáu dạy dỗ.

“Tu-bồ-đề! Người thuyết pháp, chẳng pháp làm sao có thể ttiết, gọi là tmáu pháp.”

Bấy giờ đồng hồ, ngài Huệ Mạng Tu-bồ-đề bạch Phật: “Thế Tôn! Liệu bao gồm chúng sanh làm sao sinh sống đời vị lai nghe tngày tiết pháp này sinh tín nhiệm theo chăng?”

Phật dạy: “Tu-bồ-đề! Đó chẳng cần là bọn chúng sinh, chẳng yêu cầu ko là bọn chúng sanh.

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Chúng sinh đó Như Lai dạy dỗ rằng chẳng yêu cầu chúng sinh, Call là chúng sanh.”

Tu-bồ-đề bạch Phật: “Bạch Thế Tôn! Phật được pháp Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác là không tồn tại địa điểm được sao?”

Phật dạy: “Đúng vậy, đúng vậy! Tu-bồ-đề! Ta so với quả Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, chẳng có đem 1 phần nhỏ dại pháp hoàn toàn có thể được, nên gọi là Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Lại nữa, Tu-bồ-đề! Pháp này đồng đẳng không có cao tốt, call tên là Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Trừ quăng quật các tướng mạo ngã, nhân, chúng sanh, tchúng ta mang mà tu hết thảy pháp lành, tức thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Tu-bồ-đề! Chỗ nói là pháp lành, Nlỗi Lai dạy rằng chẳng phải pháp lành, Hotline là pháp lành.

“Tu-bồ-đề! Như trong tam thiên đại thiên quả đât gồm những núi chúa Tu-di, có người tiêu dùng bảy món báu hội tụ các như các núi ấy mà tía thí. Lại tất cả bạn rước tởm Bát-nhã Ba-la-mật này, thậm chí là chỉ tư câu kệ, thọ trì, gọi tụng, vì bạn không giống giảng nói. Phước đức của bạn ba thí, so với những người trì khiếp thật trăm phần chẳng tị nạnh được một, trăm nđần vạn ức phần, cho đến tính toán, ví dụ cũng cần yếu theo kịp được.

“Tu-bồ-đề! Ý ông suy nghĩ sao? Các ông chớ nhận định rằng Như Lai tất cả ý nghĩ về này: ‘Ta đã độ chúng sinh.

“Tu-bồ-đề! Chớ nghĩ về như vậy. Vì sao vậy? Thật không có bọn chúng sanh làm sao được Nhỏng Lai độ. Nếu gồm chúng sanh được Nhỏng Lai độ, Nlỗi Lai vớ có các tướng tá bửa, nhân, chúng sinh, tchúng ta giả.

“Tu-bồ-đề! Nhỏng Lai dạy rằng gồm xẻ tức chẳng buộc phải bao gồm ngã, nhưng mà phàm phu cho là tất cả xẻ.

“Tu-bồ-đề! Phàm phu, Nhỏng Lai dạy dỗ rằng chẳng bắt buộc phàm phu.

“Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ sao? cũng có thể lấy tía mươi nhì tướng tá cơ mà tiệm sẽ là Nlỗi Lai chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Đúng vậy, đúng vậy. Lấy ba mươi nhị tướng tá cơ mà tiệm, sẽ là Nhỏng Lai.”

Phật bảo Tu-bồ-đề: “Nếu mang cha mươi nhị tướng nhưng cửa hàng chính là Nhỏng Lai, vậy Chuyển Luân Thánh Vương tức là Nlỗi Lai.”

Tu-bồ-đề bạch Phật: “Bạch Thế Tôn! Theo như chỗ con hiểu nghĩa Phật tmáu dạy dỗ, chẳng phải rước cha mươi nhì tướng mạo cơ mà tiệm chính là Như Lai.”

Bấy tiếng, đức Thế Tôn liền nói kệ rằng:

“Nếu sử dụng sắc thấy Ta,

Dùng âm tkhô nóng cầu Ta.

Là tín đồ theo tà giáo,

Chẳng thể thấy Nhỏng Lai.”

“Tu-bồ-đề! Nếu ông khởi ý suy nghĩ rằng: Nlỗi Lai chẳng cần sử dụng các tướng tá tương đối đầy đủ mà lại được thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Tu-bồ-đề! Chớ suy nghĩ như thế. Chớ cho rằng Nlỗi Lai chẳng dùng các tướng mạo đầy đủ nhưng được thành Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Tu-bồ-đề! Nếu ông khởi ý nghĩ về rằng: ‘Người phân phát trọng tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác thuyết giảng tướng đoạn khử của những pháp.’ Chớ nghĩ về như vậy. Vì sao vậy? Người phạt trung tâm Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, so với pháp chẳng ttiết tướng tá đoạn diệt.

“Tu-bồ-đề! Nếu Bồ Tát dùng bảy báu đầy giữa những quả đât các nhỏng cat sông Hằng mang ra ba thí. Lại có fan hiểu biết không còn thảy các pháp là vô bửa đề nghị thắng lợi được hạnh nhẫn nhục. Công đức của tín đồ này quá hơn vị Bồ Tát làm việc bố thí.

“Vì sao vậy? Tu-bồ-đề! Là vị các vị Bồ Tát chẳng tchúng ta nhận phước đức.”

Tu-bồ-đề bạch Phật: “Bạch Thế Tôn! Thế nào là Bồ Tát chẳng tchúng ta dấn phước đức?”

“Tu-bồ-đề! Bồ Tát gồm thao tác phước đức gần như chẳng cần tham mê trước, đề nghị nói là chẳng tbọn họ nhận phước đức.

“Tu-bồ-đề! Nếu gồm bạn nói: ‘Nhỏng Lai tất cả đến, hoặc gồm đi, hoặc gồm ngồi, hoặc tất cả nằm.’ Người ấy thật chẳng đọc nghĩa ta thuyết dạy dỗ. Vì sao vậy? Nlỗi Lai kia, chẳng tự đâu mà đến, cũng chẳng trở về đâu, nên được gọi là Như Lai.

“Tu-bồ-đề! Nếu gồm có kẻ phái nam người thiếu phụ lòng lành, mang cả cõi tam thiên đại thiên quả đât ép nát thành vi è cổ. Ý ông suy nghĩ sao? Số vi è ấy là nhiều chăng?”

Tu-bồ-đề thưa: “Bạch Thế Tôn, không ít. Vì sao vậy? Nếu đầy đủ vi è này là thật tất cả, Phật tất chẳng nói là vi nai lưng. Vì sao nhỏng thế? Phật dạy dỗ rằng các vi trằn, tức chẳng phải vi nai lưng, điện thoại tư vấn là vi è.

“Thế Tôn! Chỗ Nlỗi Lai nói tam thiên đại thiên trái đất, tức chẳng buộc phải trái đất, điện thoại tư vấn là trái đất.

“Vì sao vậy? Nếu nhân loại là tất cả thật, tức là một tướng mạo cấu kết. Như Lai dạy rằng một tướng tá liên minh tức chẳng nên một tướng tá câu kết, call là một trong tướng tá đoàn kết.”

“Tu-bồ-đề! Một tướng cấu kết Có nghĩa là thiết yếu thổ lộ. Chỉ do kẻ phàm phu tđê mê chấp nơi sự việc.

“Tu-bồ-đề! Nếu có fan bảo rằng Phật tmáu dạy phần đông con kiến giải té, nhân, bọn chúng sinh, tchúng ta đưa. Tu-bồ-đề! Ý ông nghĩ sao? Người ấy tất cả hiểu được nghĩa ta tngày tiết dạy chăng?”

“Bạch Thế Tôn, tín đồ ấy chẳng gọi được nghĩa Nhỏng Lai tmáu dạy. Vì sao vậy? Thế Tôn dạy rằng các kiến giải ngã, nhân, chúng sanh, tchúng ta trả, chẳng yêu cầu là gần như loài kiến giải té, nhân, bọn chúng sanh, tchúng ta mang, Điện thoại tư vấn là gần như kiến giải xẻ, nhân, chúng sinh, tbọn họ giả.”

“Tu-bồ-đề! Người phạt trung khu Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, so với không còn thảy những pháp, đề xuất thấy biết như thế này, tin hiểu như vậy này, chẳng sinh khởi pháp tướng mạo.

“Tu-bồ-đề! Chỗ nói là pháp tướng kia, Nhỏng Lai dạy dỗ rằng chẳng đề xuất pháp tướng tá, Điện thoại tư vấn là pháp tướng.

“Tu-bồ-đề! Nếu có người dùng bảy món báu đầy khắp trong vô số nhiều a-tăng-kỳ trái đất nhưng mà ba thí. Lại bao gồm kẻ phái mạnh người cô bé lòng lành phạt trọng tâm Bồ-đề, duy trì tuân theo gớm này, thậm chí còn chỉ tư câu kệ, thọ trì đọc tụng, bởi tín đồ diễn giả, phước đức này hơn phước cha thí cơ.

“Thế như thế nào là do tín đồ diễn thuyết? Chẳng chấp giữ địa điểm tướng, nlỗi nhỏng chẳng động. Vì sao vậy?

“Hết thảy pháp hữu vi,

Như mộng ảo, bọt nước,

Nhỏng sương sa, năng lượng điện chớp.

Xem thêm: Tổng Hợp 15+ Hinh Phật A Di Đà Tiếp Dẫn 3D Chất Lượng Cao Đẹp Nhất 2021

Nên tiệm cạnh bên những điều đó.”

Phật tmáu khiếp này rồi, Trưởng lão Tu-bồ-đề thuộc những vị tỳ-kheo, tỳ-kheo ni, ưu-bà-tắc, ưu-bà-di, không còn thảy thế gian, trời, người, a-tu-la nghe Phật thuyết dạy dỗ số đông rất là hoan tin vui, tin nhấn, vâng tuân theo.