KINH ĐẠI BI TÂM ĐÀ LA NI PDF

  -  

Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát Quảng Ðại Viên Mãn Vô Ngại Ðại Bi Tâm Ðà La Ni KinhHán dịch: Ðường, Tây Thiên Trúc, Sa Môn Già Phạm Ðạt Ma Thiển giảng: Vạn Phật Thánh Thành, Hòa Thượng Tulặng Hóa.

Bạn đang xem: Kinh đại bi tâm đà la ni pdf

Tựa của Kinch là “Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm Bồ Tát Vô Ngại Ðại Bi Tâm Ðà-La-Ni Kinch.” Trong phần giải thích tựa tởm (Tổng yêu thích danh đề), lần trước đang giải thích “Thiên Thủ Thiên Nhãn Quán Thế Âm” ni lý giải phần còn lại của tựa ghê, có nghĩa là “Bồ Tát Vô Ngại Ðại Tâm Ðà La Ni Kinh.”Bồ Ðề Hải

Kinch Văn:Âm: PHỤC BẠCH PHẬT NGÔN: “THẾ TÔN! NHƯỢC CHƯ NHÂN THIÊN TỤNG TRÌ ĐẠI BI TÂM CHÚ GIẢ, ĐẮC THẬP. NGŨ CHỦNG THIỆN SANH, BẤT THỌ THẬP NGŨ CHỦNG ÁC TỬ DÃ.”Nghĩa: Ngài lại bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu các mặt hàng ttách, bạn tụng trì Đại Bi Tâm Chú, thì sẽ được mười lăm nhiều loại thiện nay sanh với không phải chịu đựng mười lăm nhiều loại ác tử.”

Lược Giảng:Ngài—Quán Thế Âm Bồ-tát—lại bạch Phật rằng: “Bạch Đức Thế Tôn! Nếu những sản phẩm trời, bạn tụng trì Đại Bi Tâm Chụ, thì sẽ được mười lăm một số loại thiện nay sinh.” “Thiện sanh” Có nghĩa là sự sinch sinh sống giỏi lành.Nếu loài người ngơi nghỉ người đời hoặc chỏng thiên làm việc cõi ttránh có thể học ở trong với cần mẫn tbọn họ trì Kinch Đại Bi Tâm Đà-La-Ni cùng Chú Đại Bi, thì bọn họ sẽ tiến hành mười lăm bài toán tốt lành; “với không hẳn chịu đựng mười lăm loại ác tử.” “Ác tử” là những cái bị tiêu diệt tức tưởi bởi khủng hoảng rủi ro, bất trắc. Nếu quý vị tâm thành trì tụng Chú Đại Bi thì vẫn tránh khỏi mười lăm một số loại “ác tử.”

Kinc Văn:Âm: “KỲ ÁC TỬ GIẢ:NHẤT GIẢ, BẤT LINH KỲ CƠ NGẠ KHỐN KHỔ TỬ;NHỊ GIẢ, BẤT VI GIÀ CẤM TRƯỢNG SỞ TỬ;TAM GIẢ, BẤT VI OÁN GIA THÙ ĐỐI TỬ;TỨ GIẢ, BẤT VI QUÂN TRẬN TƯƠNG SÁT TỬ;NGŨ GIẢ, BẤT VI HỔ LANG ÁC THÚ TÀN HẠI TỬ;LỤC GIẢ, BẤT VI ĐỘC XÀ NGOAN YẾT SỞ TRÚNG TỬ;THẤT GIẢ, BẤT VI THUỶ HỎA PHẦN PHIÊU TỬ;BÁT GIẢ, BẤT VI ĐỘC DƯỢC SỞ TRÚNG TỬ;CỬU GIẢ, BẤT VI CỔ ĐỘC HẠI TỬ;THẬP.. GIẢ, BẤT VI CUỒNG LOẠN THẤT NIỆM TỬ;THẬP NHẤT GIẢ, BẤT VI SƠN THỌ NHAI NGẠN ĐỌA LẠC TỬ;THẬP NHỊ GIẢ, BẤT VI ÁC NHÂN YẾM MỴ TỬ;THẬP TAM GIẢ, BẤT VI TÀ THẦN ÁC QUỶ ĐẮC TIỆN TỬ;THẬPhường. TỨ GIẢ, BẤT VI ÁC BỆNH TRIỀN THÂN TỬ;THẬPhường NGŨ GIẢ, BẤT VI PHI PHẬN TỰ HẠI TỬ.”

Nghĩa: “Các các loại ác tử đó là:Một là không xẩy ra bị tiêu diệt vì đói khát, khốn khổ;Hai là không biến thành chết vì chưng gông, tù, đòn roi;Ba là không trở nên chết do oan gia thù nghịch;Bốn là không biến thành chết do mặt trận tương tàn;Năm là không biến thành chết vày cọp, sói, ác thú tàn hại;Sáu là không xẩy ra chết bởi trúng độc rắn, rết, trườn cạp;Bảy là không biến thành bị tiêu diệt vày nước cuốn, lửa thiêu; Tám là không bị bị tiêu diệt vì trúng yêu cầu độc dược;Chín là không bị bị tiêu diệt vị cổ độc tác hại;Mười là không trở nên bị tiêu diệt vì chưng cuồng loạn, mất trí;Mười một là không bị chết bởi vì núi llàm việc, cây xẻ, vách đá sụp;Mười nhì là không bị bị tiêu diệt vày kẻ ác thư ếm;Mười cha là không xẩy ra bị tiêu diệt bởi tà thần, ác quỉ thừa cơ làm cho hại;Mười tư là không biến thành bị tiêu diệt vị ác bệnh triền thân;Mười lăm là không bị bị tiêu diệt vì chưng từ bỏ gần kề, tự tận.”

Lược Giảng:Quán Thế Âm Bồ-tát bạch với Đức Phật: “Các các loại ác tử kia là: Một là không bị bị tiêu diệt do đói khát, khốn khổ.” Loại “ác tử” (cái chết xấu) trước tiên là “chết vị đói khát, khốn khổ.” Nếu khách hàng tụng trì Chú Đại Bi thì sẽ không lúc nào bị đói khát, không được đầy đủ. “Đói khát” Tức là không có cơm trắng ăn đồ uống, đề nghị chịu đựng đói chịu khát cơ mà chết. “Khốn khổ” Tức là khôn xiết vất vả âu sầu, không được vui phấn khởi thong thả. Con tín đồ có thể bị chết vì chưng đói, vì lạnh lẽo, hoặc vị bần cùng khốn khó; tuy nhiên nếu như thực tình trì tụng Chú Đại Bi thì chúng ta đã chưa hẳn lâm vào cảnh những thực trạng đó.“Hai là không bị bị tiêu diệt vị gông, tù nhân, đòn roi.” Loại “ác tử” vật dụng nhì là “chết bởi vì gông, tù nhân, đòn roi.”“Gông” là vật dụng hình cố kỉnh đeo nghỉ ngơi cổ tội nhân. Ở Mỹ quốc do dự tất cả sản phẩm công nghệ hình vắt này không, chứ sống nước China thì thời trước bạn ta thường xuyên tròng rã cái gông vào cổ của kẻ phi pháp, rồi bắt đi diễu qua những đường phố mang đến phần lớn người đa số nhìn thấy.Nếu quý vị rất có thể thực lòng trì tụng Chú Đại Bi thì sẽ không biến thành bị tiêu diệt vì chưng đề nghị có gông xiềng quá nhiều ngày hoặc vày cầm tù buồn bã, cùng cũng không xẩy ra đánh đùa tới gãy tay gãy chân, âu sầu vượt mà lại chết.

“Ba là không xẩy ra chết vị oan gia thù nghịch.” Loại “ác tử” vật dụng bố là “chết do oan gia thù nghịch.” Trên thế gian này, chúng ta phần đông ai cũng có “oan gia tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh.” “Oan gia” (kẻ tất cả oán thù thù) có nghĩa là kẻ chỉ có thù hận, oán ghét, chứ đọng không tồn tại thiện tại dulặng với quý vị.Những kẻ cứ đọng sở hữu lòng thù hận cũng khá đáng buồn, vị tâm tư nguyện vọng bọn họ luôn luôn trĩu nặng nề một nỗi căm uất, cấp thiết nào giải phóng được. Nói bình thường, chúng ta bị bao trùm bởi một thiết bị oán khí u ám và sống vào sự thù ghét, hằn học—tôi thù anh, anh hận tôi. Chữ “thù” này cũng đồng nghĩa với chữ “cừu,” Có nghĩa là chán ghét, thù hận. Người ta thường vì chưng phần nhiều Việc ko ưng ý mà sinh ra hằn thù, chống đối cho nhau.“Bốn là không xẩy ra bị tiêu diệt bởi trận mạc tương tàn.” Loại “ác tử” trang bị bốn là “chết vì chưng chiến trường tương tàn.” Những người có trì tụng Thần Chú Đại Bi thì cho dù đề nghị ra mặt trận pk cùng với địch quân, cũng không xẩy ra bị tiêu diệt bởi thương hiệu cất cánh đạn lạc.Cho đề xuất, nếu quý khách như thế nào tất cả trách nhiệm giảng dạy lính tráng thì nên dạy dỗ cho bọn họ trì niệm Chú Đại Bi, nhằm đến khi giao chiến chúng ta không biến thành trúng đạn nhưng tử tmùi hương. Thế tuy thế, nếu như quý khách dùng Chụ Đại Bi để huấn luyện và giảng dạy bầy tớ đi gây chiến, thì tuy không bị tử chiến, tuy vậy cũng quan trọng tiến công thắng được! Đó là do Bồ-tát không thích thế giới tạo khởi cuộc chiến tranh, chỉm giết thịt cho nhau.“Năm là không biến thành bị tiêu diệt vị cọp, sói, mãnh thú tàn sợ.” Loại “ác tử” vật dụng năm là “chết vì bị cọp, sói, mãnh thú tàn sợ hãi.” Nếu quý khách trì tụng Chụ Đại Bi thì đã không biến thành cọp beo, chó sói, hoặc phần nhiều trúc dữ không giống cắm chết tuyệt tàn sợ.“Sáu là không biến thành bị tiêu diệt bởi vì trúng độc rắn, rết, bò cạp.” Loại “ác tử” vật dụng sáu là “bị tiêu diệt bởi bị trúng độc của rắn, rết, bò cạp.” Rắn, rết (một một số loại rắn thân màu Đen tuyền) với trườn cạp đều có nọc độc; fan như thế nào chẳng may trúng nên nọc độc của chúng thì đành khoanh tay chịu đựng bị tiêu diệt, vô phương thơm cứu vớt trị. Tuy nhiên, trường hợp khách hàng trì tụng Chú Đại Bi thì sẽ không trở nên nọc của cbất lương trùng kia làm cho hại đến tánh mạng.“Bảy là không bị chết bởi vì nước cuốn, lửa thiêu.” Loại “ác tử” vật dụng bảy là “bị tiêu diệt vì chưng bị nước cuốn, lửa thiêu.” Người trì tụng Crúc Đại Bi thì “xuống nước ko chìm, vào lửa không cháy.” Thế làm sao là “xuống nước không chìm, vào lửa không cháy”? Trước phía trên tôi có đề cập mang đến khách hàng nghe một công án về sự việc này, song vẫn có nhiều bạn chưa được nghe, vậy lúc này tôi nói lại một đợt nữa.Thusinh hoạt trước, gồm một Đạo-sĩ nọ chăm tu luyện công phu “xuất huyền nhập tẫn.” Công phu “xuất huyền nhập tẫn” là gì? Người luyện được công tích này thì hoàn toàn có thể để cho một hình nhân nho nhỏ tuổi xuất ra tự đỉnh đầu của chính bản thân mình để đi trên đây đi đó, và rồi vẫn hoàn toàn có thể trngơi nghỉ về nhtràn lên xác thân lại như cũ. Hình nhân xuất ra gọi là “xuất huyền,” trsinh hoạt về lại cùng với nhục thân hotline là “nhập tẫn.”Vị Đạo-sĩ “xuất huyền nhập tẫn” này thường đi khắp nơi nhằm tsay mê vấn, giao lưu và học hỏi. Một hôm, ông đi ngang qua một ngôi ca tòng nhỏ dại, vào chùa chỉ bao gồm một thầy Tỳ-kheo già và một chụ Sa-di còn nhỏ dại tuổi ở kia tu hành. Bấy giờ đồng hồ ttách cũng vừa sập buổi tối, ông bèn vào cvào hùa xin tá túc qua đêm.Đến khuya hôm ấy, vị Đạo-sĩ ngồi tĩnh tọa, cần sử dụng lao động “xuất huyền” mà lại xuất ra bên ngoài dạo chơi. Ông tới thăm Japan, rồi quý phái Đức, sang Úc… Tuy rất nhiều chỗ đó toàn là người ngoại quốc với ông cũng chẳng gọi được ngôn từ của họ, tuy nhiên ông vẫn mong viếng thăm các danh lam thắng cảnh mang đến thỏa lòng hiếu kỳ. Ông cứ đọng thảnh thơi dạo bước mọi kia trên đây, nhàn rỗi chiêm ngưỡng và ngắm nhìn những kỳ quan của nhân loại. Rất hoàn toàn có thể là ông cũng có mang lại Hoa Kỳ với ngắm nghía cầu Kim Môn (Golden Gate Bridge): “Ồ! Cầu Klặng Môn bao gồm phong cách xây dựng rất đẹp thiệt, trái là một trong dự án công trình vĩ đại!”; rồi mải mê nhìn ngắm mang lại bỏ quên cthị xã trsống về.Sáng nhanh chóng bữa sau, dịp ăn điểm trọng tâm, vị Tỳ-kheo già bảo crúc Sa-di: “Con hãy vào mời ông khách hàng ngủ trọ ngày qua ra sử dụng điểm tâm!”Chú Sa-di đến chống giành riêng cho vị Đạo-sĩ thì thấy ông sẽ ngồi yên… bất động: “Ồ! Ông ấy ngồi mà lại viên tịch rồi!” Thế là chú hớt hãi chạy đi báo mang lại vị Tỳ-kheo hay: “Sư-phụ ơi! Ông khách xin tá túc về tối qua vẫn viên tịch rồi!”Vị Tỳ-kheo gấp vã vào coi thì thấy quả tình vị Đạo-sĩ đã chết rồi. Thật ra, kia bởi vì trong những khi “xuất huyền” thì nhục thân của ông Đạo-sĩ nọ không hề hô hấp, nhưng mà tyên ổn mạch cũng kết thúc đập, buộc phải triệu chứng khi ấy trông chẳng không giống gì một xác bị tiêu diệt vậy.Vị Tỳ-kheo già bảo: “Ồ! Ông ấy tắt hơi rồi! Thôi thì bọn họ hãy làm cho lễ hỏa táng cho ông ấy vậy.” Và chẳng mấy chốc thì nhục thân của vị Đạo-sĩ đã trở thành một đụn tro tàn!Bấy tiếng, vị Đạo-sĩ sau khi “xuất huyền”ø đi phượt thỏa ưng ý rồi (mà lại không tốn chi phí sở hữu vé đồ vật bay!), bèn tính cthị trấn trở về nhằm “nhập tẫn.” Trlàm việc về, mới tuyệt nhục thân của bản thân mình không còn ở chỗ cũ nữa, ông hốt hoảng lùng tìm khắp địa điểm song vẫn không tìm kiếm ra. Thế là về tối mang lại, ông ngay lập tức tới ngôi cvào hùa nhỏ dại nọ quát tháo hỏi om sòm: “Các bạn đem dòng “nhà” của ta đi đâu? Hãy trả “nhà” lại mang lại ta!” (“nhà” là ám chỉ nhục thân của ông.)Vị Tỳ-kheo già cùng crúc Sa-di nghe thấy thì kinh ngạc chú ý nhau: “Ai thế? Ai nói gì đấy?” Bởi vì chưng Tuy cũng chính là người tu hành, tuy vậy bọn họ chưa xuất hiện được Ngũ Nhãn, Lục Thông; bởi ko, bọn họ hoàn toàn có thể nhìn thấy cùng hiểu được vị khách hàng hôm nọ đã trsinh hoạt về. Chính bởi vì chỉ nghe tất cả ngôn ngữ chứ không hề thấy dáng vẻ người yêu cầu cả nhì thầy trò các nhận định rằng chính là ác quỷ cho quấy phá: “Ồ, đó hẳn là hồn ma của ông khách hôm nọ trở về đòi công ty chứ gì?!”Hôm trước tiên thì tối đến “hồn ma” của vị Đạo-sĩ bắt đầu tới ca tòng để đòi đơn vị, tuy thế qua ngày sau thì ttránh vừa nhọ mặt người tối là ông đang đi đến rồi. Và kể từ kia, hôm như thế nào ông cũng đến, có lúc trong cả thân buổi ngày cơ mà ông cũng đến kêu réo đòi nhà. Trong khoảng tầm rộng một mon, ngày làm sao ông cũng mang đến cvào hùa nằng nặc đòi bên như vậy, làm cho lão Tỳ-kheo cùng chụ Sa-di sanh lòng sợ hãi hãi: “Chậc, vào cvào hùa tất cả ma thật rồi! Thế này thì e rằng chúng ta cần lánh đi địa điểm không giống mà lại thôi; quan trọng làm sao ở chỗ này được nữa!” Thế là họ quyết định vứt ca tòng mà đi.Chiều hôm đó, nhị thầy trò sẽ sẵn sàng nhằm ngày mai dọn đi, thì tất cả một bên Sư mang đến xin tá túc. Bấy giờ, vị Tỳ-kheo già bảo crúc Sa-di: “Con hãy thưa cùng với ông ấy rằng họ hiện nay không cho khách ngủ trọ nữa! Lần trước vẫn xảy ra cthị trấn băn khoăn quá rồi!”Crúc Sa-di thưa lại cùng với vị Sư new đến: “Xin Thầy hãy mang lại vị trí khác tá túc. Chùa bọn chúng bé hiện nay không cho ngủ trọ nữa ạ.”Vị Sư nọ gạn hỏi: “Nhà ca tòng hiện nay quán triệt ngủ trọ nữa ư? Nhỏng cố có nghĩa là trước đây thì chùa vẫn cho khách hàng ngủ trọ! Vậy thì tại sao hiện nay lại cấm đoán nữa? Chú có thể đến ta biết nguyên nhân chăng?”Crúc Sa-di bèn nói lể sự tình: “Bởi vị trước kìa bao gồm một ông khách xin tá túc và rồi viên tịch trên đây. Chúng con sẽ hỏa thiêu nhục thân của ông ấy, hiện giờ ngày như thế nào hồn ma của ông ấy cũng mang lại đòi bên. Cho đề xuất ni nhà ca dua không đủ can đảm cho khách hàng ngủ trọ nữa; vả lại, ca tòng chúng bé cũng sắp đến dọn đi địa điểm không giống rồi.”Vị Sư nọ gật gù: “Ồ, té ra là như thế! Không sao, ta rất có thể trị được ác quỷ. Ta bao gồm cách khiến cho nhỏ ma đó đề xuất chịu đầu sản phẩm, tòng phục.”Nghe vị Sư nói như thế thì chụ Sa-di mừng thầm reo lên: “Thế thì nhằm nhỏ vào thưa lại với Sư-phụ, coi Sư-prúc định liệu ra sao!” Nói xong lời, crúc hớn hnghỉ ngơi chạy về liêu phòng bạch cùng vị Tỳ-kheo: “Bạch Sư-phụ! Ông Sư bắt đầu đến ấy bảo rằng rất có thể trị được ngũ quỷ. Ông ấy mong muốn ngủ trọ một đêm, chẳng tốt Sư-phụ bao gồm thích hợp chăng?”Vị Tỳ-kheo đáp cùng với vẻ đắn đo: “Ậy! Ông ta nói trị được quỷ dữ là nói gạt nhỏ đấy! Chúng ta là bạn xuất gia nhưng mà phần nhiều không trị được quỷ dữ, ông ấy cũng như họ thôi, thì làm sao nhưng trị được chúng? Mà thôi, bất luận gồm trị được hay là không thì chúng ta cũng cứ khiến cho ông ấy tá túc một tối rồi hẵng hay!” Chủ ý của vị Tỳ-kheo là cứ demo coi sao—vị Sư nọ nếu trị được nhỏ ma này thì xuất sắc, cơ mà dẫu không trị nổi nó thì cũng không sao, đằng làm sao ông ta cũng chỉ sống nhờ bao gồm một đêm! Và nỗ lực là vị Sư nọ được mời sinh hoạt lại ca dua.Bấy giờ đồng hồ, vị Sư nọ hỏi nhị thầy trò: “Chẳng tuyệt ông khách nọ bị tiêu diệt ngơi nghỉ chống nào? Bây giờ đồng hồ ông ta đòi trả bên, rứa thì ông ta chỗ nào chui ra mà đòi nhà?”Vị Tỳ-kheo đáp: “Ông ấy sinh sống trên liêu chống phía tây. Ông ấy cho hôm trước thì hôm sau viên tịch; và cũng trường đoản cú kia ban đầu có ma quỷ mang lại đòi công ty. Hễ khía cạnh trời vừa lặn là ông ấy lại đến; theo Thầy thì họ bắt buộc làm những gì bây giờ?”Vị Sư nói: “Dễ thôi! Xin Sư-phụ hãy chuẩn bị mang lại tôi một chậu thau nước thật to, mặt khác đốt một đống lửa vào phòng của tớ. Sư-phụ hãy làm theo lời tôi dặn đi, rồi đâu đang vào đấy thôi!”Tối hôm đó, trái nhiên gồm giờ đồng hồ kêu réo: “Bớ những người, các bạn lấy cái nhà đất của ta đi đâu? Hãy trả bên lại mang đến ta, mau lên!”Lúc ấy, công ty Sư biết trị quỷ mới đựng giờ đồng hồ hỏi: “Nhà của ông ư? Nhà của ông ngơi nghỉ trong chậu thau nước ấy, ông vào trong này mà tìm!” Thế là vị Đạo-sĩ lập tức nhảy vào chậu nước, loay hoay search kiếm, rồi nói: “Không có!”Vị Sư nọ mặc nhiên hỏi lại: “Không bao gồm à? Thế thì yêu cầu ở trong đụn lửa đằng kia đấy thôi, ông mau cho đó tra cứu thử xem!” Ông Đạo-sĩ lại nhẩy vào đống lửa, chạy vô chạy ra sạo sục một thời điểm lâu, rồi bế tắc la lên: “Cũng ko có! Nhà của ta không có vào lô lửa này!”Bấy giờ vị Sư mới lừ đừ hỏi: “Này ‘ông Thượng Tọa’! Ông bây giờ xuđường nước không chìm, vào lửa ko cháy; nuốm thì ông còn kiếm tìm ‘nhà’ để gia công gì nữa?!” Nghe nói như thế, vị Đạo-sĩ đột nhiên knhị ngộ: “Ừ nhỉ!” Và trường đoản cú đó, ngôi cvào hùa nhỏ tuổi được lặng ổn định, không xẩy ra ác quỷ quấy rầy và hành hạ nữa, với vị Tỳ-kheo già cùng chụ Sa-di cũng không phải dọn đi nơi khác.Trên đây là một nguy cơ tiềm ẩn của vấn đề thực hiện công trạng “xuất huyền nhập tẫn.” Tuy là rất có thể vui chơi khắp khu vực tùy đam mê, nhưng nếu không chạm chán được fan thông hiểu hoặc tất cả tay nghề về công tích này, rủi ro bị kẻ khác thiêu mất xác thân của chính mình, thì vẫn không hề “nhà” nhưng mà trsinh hoạt về nữa!“Tám là không bị bị tiêu diệt vày trúng buộc phải độc dược.” Loại “ác tử” vật dụng tám là “bị tiêu diệt bởi vì trúng buộc phải độc dược.”Thulàm việc trước, Tổ Bồ Đề Đạt Ma đã có lần ăn thức ăn uống có trộn thuốc độc, với Lúc Ngài ói ra lại thì các thức ấy đông đảo biến thành rắn cả—kia là do hầu như kẻ đố kỵ Ngài đang trộn nọc rắn vào thức ăn uống nhằm đầu độc Ngài; tuy nhiên dựa vào Ngài trì tụng Chú Đại Bi đề nghị không bị bị tiêu diệt do thuốc độc. Ngài bị đầu độc mang lại sáu lần; sau cuối Ngài tự nghĩ: “Cần gì nhưng cần vấn đề như thế nhỉ? Ta chỉ có tác dụng cho tất cả những người khác thêm sanh ác trung tâm nhưng mà thôi!” Và nạm là Tổ Sư Bồ Đề Đạt Ma bèn vờ vịt bị trúng độc mà lại chết, chứ đọng sự thật thì Ngài không hẳn chết vì độc dược; vị sao? Vì Ngài có trì tụng Chụ Đại Bi!“Chín là không xẩy ra chết do cổ độc tác hại.” Loại “ác tử” thiết bị chín là “chết bởi bị cổ độc tác hại.” Ở Nam Dương, Singapore, Malaysia, VN, Xứ sở nụ cười Thái Lan, với luôn luôn cả làm việc tỉnh giấc Quảng-đông (Trung Hoa), người ta bao gồm luyện được những loại thuốc độc cực mạnh mẽ và cực kỳ lợi hại, điện thoại tư vấn là “cổ độc.” Có không hề ít các loại “cổ độc”1 ; tất cả nhiều loại chỉ việc nạp năng lượng một chút ít xíu nhưng mà Lúc vào mang đến bụng thì nó lại phình lớn ra, khiến cho nàn nhân bị trướng bụng nhưng mà chết. Tuy nhiên, nếu quý vị chân thành trì tụng Crúc Đại Bi thì không tồn tại độc chất nào rất có thể hại được khách hàng.“Mười là không trở nên chết bởi điên cuồng, mất trí.” Loại “ác tử” sản phẩm mười là “bị tiêu diệt vì chưng bị cuồng loạn, mất trí.” Người trì tụng Chú Đại Bi thì không biến thành chết vị điên loạn mê loạn, hoặc vày chất xám ko được thức giấc táo bị cắn.“Mười một là không xẩy ra chết bởi núi lsinh hoạt, cây xẻ, vách đá sụp.” Loại “ác tử” đồ vật mười một là “chết bởi núi llàm việc, cây bổ, vách đá sụp.” Những bạn siêng trung ương trì tụng Chú Đại Bi thì không xẩy ra những cây to xẻ xuống đtrần chết, không biến thành đá từ bỏ trên núi lnạp năng lượng xuống đnai lưng bị tiêu diệt, và cũng không bị tường thành đổ sập xuống đè cổ bị tiêu diệt.“Mười hai là không xẩy ra bị tiêu diệt vày kẻ ác tlỗi ếm.” Loại “ác tử” vật dụng mười nhị là “bị tiêu diệt vị bị kẻ ác thỏng ếm.” Có nhiều kẻ sử dụng “ác chú” để trù ếm, khiến cho cho tất cả những người ta ở mộng thấy phần đông điều lo sợ, hoặc sử dụng tà thuật nhằm “thư” cho tất cả những người ta bị tiêu diệt.“Kẻ ác thỏng ếm” tức là kẻ ác ấy bao gồm “tà chú” buộc phải hoàn toàn có thể lặng lẽ ám sợ người khác; tựa như như ngôi trường hòa hợp cô bé Ma Đăng Già cần sử dụng tà chú của phái nước ngoài đạo “hoàng phát” (tóc vàng) nhằm bắt cóc Tôn-giả A-Nan vậy. Tà chú có thể tạo cho lao động trí óc fan ta trsinh sống cần mê muội, không hề tri giác, cũng không hề sáng suốt để thống trị chủ yếu mình nữa; cho nên vì vậy bị kẻ sử dụng crúc kiềm chế, không đúng sử một cách thuận lợi.“Mười bố là không biến thành bị tiêu diệt vày tà thần, ác quỷ quá cơ có tác dụng sợ.” Loại “ác tử” trang bị mười tía là “chết vì chưng tà thần, hung quỷ vượt cơ làm cho sợ hãi.” Quý vị trì tụng Crúc Đại Bi thì tà thần, hung quỷ không tồn tại thời cơ hãm sợ hoặc giết thịt bị tiêu diệt quý vị.“Mười tứ là không biến thành chết bởi ác căn bệnh triền thân.” Loại “ác tử” thiết bị mười bốn là “bị tiêu diệt vì ác bệnh triền thân.” Người trì tụng Crúc Đại Bi thì không xẩy ra mắc phải “ác căn bệnh.” “Ác bệnh” Có nghĩa là các loại bệnh dịch trầm trọng, ngặt nghèo, nlỗi dịch tê bại, không nhúc nhắc được, hoặc những bệnh nan y khác. Cancer (ung thư) cũng ở trong một số loại “ác bệnh” vậy.

Xem thêm: Thơ Phật Giáo 4 Câu Hay ❤️️ Về Tình Yêu, Cuộc Sống, Top 20 Bài Thơ Hay Về Phật Giáo

Tại Hồng-kông gồm một vị Hòa Thượng khôn cùng danh tiếng tên là Định Tây, ông mắc bệnh dịch cancer và sau hơn một năm thì chết bởi vì “ác bệnh” này. Tôi có niềm tin rằng ông ta ko chân tình tin cẩn sống Chú Đại Bi! Tuy rằng ông bảo bạn ta tu hành tuy vậy chính phiên bản thân ông lại chẳng mấy để ý dụng công tu tập, do đó new mắc cancer.Tôi bảo đến quý vị biết, ông ta là bạn vô cùng háo danh, sống Hồng-kông chuyên môn “tải danh chuốc tiếng”! Ông rêu rao thuộc khắp cả Hồng-kông rằng Pháp Sư Độ Luân là đồ đệ của ông ta! Thật là hoang đường! Hoàn toàn không tồn tại cthị trấn đó! Tôi cùng với ông ta đề nghị nói là chẳng thân quen biết, chẳng xúc tiến gì với nhau cả, thậm chí còn sinh hoạt bí quyết xa nhau cả mấy ndại dột dặm đường!Lúc tôi còn ngơi nghỉ Đông Bắc thì ông ta hoàn toàn lần khần gì về tôi cả. Chỉ có sau thời điểm tôi đến Hồng-kông thì số bạn tín ngưỡng tôi vô cùng phần đông, ông bèn nói với tất cả fan rằng tôi là đồ đệ của ông! Bởi không hề ít fan tin tưởng tôi, vậy trường hợp ông ta là sư phụ của tôi thì dĩ nhiên là ai nấy đã càng thành kính ông ta hơn nữa; tương tự như nhỏng ngôi trường vừa lòng một vị Pháp Sư nọ nói Hư Vân Lão Hòa Thượng là môn đệ của y vậy!Lúc tôi làm việc Hồng-kông, bao gồm một fan chúng ta Trương nọ mắc bệnh cancer mà lại sáu vị bác bỏ sĩ danh tiếng là cao minch duy nhất của Hồng-kông thời ấy số đông chẩn đoán thù về bệnh lý của anh ý ta rằng: “Nội vào một trăm ngày chắc chắn là sẽ bị tiêu diệt, thiết yếu nào sống nổi!”Họ Trương này quy y với tôi vào trong ngày 18 tháng 5 âm lịch, và sau lễ quy y thì tôi tất cả khuyên anh ta bắt buộc phát chổ chính giữa có tác dụng chút câu hỏi công đức. Tôi nói: “Nếu anh Chịu đựng làm vừa lòng lời tôi dặn thì tôi bảo vệ rằng không hẳn chỉ nội vào một trăm ngày, nhưng mà quanh đó một trăm ngày, anh vẫn chưa hẳn chết! Nhưng, phải đừng quên tuân theo phương pháp tôi vẫn bảo!” Tức là buộc phải có tác dụng gì?Nhân vị lúc bấy giờ tín đồ xuống tóc trường đoản cú Đại-lục (Trung Quốc) tỵ nàn lịch sự Hồng-kông rất nhiều, có mang đến ba, tư nđần độn vị, cơ mà phần lớn phần đông bị thiếu thốn đủ đường về phần nhiều mặt; tôi bèn khuim chúng ta Trương rằng: “Anh bắt buộc phạt trung tâm cúng dường mỗi vị xuống tóc nhị mươi đồng và một súc vải Hoa-kỳ (một súc vải vóc rất có thể may được cho tới mấy cỗ đồ). Nếu anh có thể làm cho như vậy để kết thiện tại dulặng cùng với số đông vị xuống tóc này, tôi đảm bảo an toàn rằng anh đã chưa phải chết!”Họ Trương ngay thức thì phát nguyện, hứa đang y lời. Anh ta còn nói là giả dụ trong vòng một trăm ngày cơ mà anh ta ko bị tiêu diệt, thì vẫn tía thí mang lại tôi nhì trăm ndại dột Mỹ klặng. Anh ta là một trong những fan khôn xiết phú quý sinh hoạt Hồng-kông, tài sản gồm mang đến bạc tỷ; tuy vậy đều là vì làm ăn uống bất chánh cơ mà dành được.Đến kỳ hạn một trăm ngày mà chưng sĩ vẫn chẩn định, chúng ta Trương trái nhiên vẫn không bị tiêu diệt. Trong thời gian này, vị Hòa Thượng bị cancer cơ mà tôi nói ban nãy (bấy tiếng không bị cancer), gồm giúp chúng ta Trương lạy sám ân hận. Lạy sám gì? Lạy Dược Sư Sám, mỗi tuần từng lạy Sám Dược Sư. Thấy vẫn quá một trăm ngày mà người ta Trương vẫn chưa chết, vị Hòa Thượng nọ bèn nhắc lể với anh ta rằng chính là dựa vào công đức bái sám của mình!Thật ra, chỉ vày họ Trương là người phong lưu, chứ nếu là người không tồn tại tiền thì ông Hòa Thượng nọ nhất quyết chẳng chịu bái sám cho! Và chung cục là bọn họ Trương nọ, cùng với tôi thì chẳng thực hiện lời hứa; còn vị Hòa Thượng nọ thì đã bao gồm công bái sám buộc phải được khuyến mãi ngay đến năm ngàn VNĐ. Vị Hòa Thượng đó còn nói cùng với bọn họ Trương: “Năm ngàn đồng này là tổn phí tổn định hành lễ bái sám, nhờ vào công đức bái sám này nhưng mà anh ngoài đề xuất chết đấy!”Người họ Trương này chính là Trương Ngọc Giai. Sau kia, bọn họ Trương sinh sống thêm được tám năm nữa. Vào mon giêng năm ấy, nhân dịp đầu năm mới, tôi nói với mọi người rằng: “Năm ni, trường hợp Trương Ngọc Giai gồm chạm chán đề xuất chuyện gì nhưng đến khẩn cầu tôi, thì mặc dầu anh ta có quỳ trước cửa ngõ đến cha năm đi nữa, tôi cũng chẳng ngó ngàng tới!”Bởi tôi chờ đón sẽ tám năm rồi nhưng mà anh ta vẫn chưa chịu đựng tiến hành lời nguyện. Tôi bắt buộc coi đó nlỗi món nợ, bắt buộc đi đòi: “Anh chưa bị tiêu diệt, chũm thì yêu cầu đưa tôi nhì trăm nlẩn thẩn Mỹ kim!” Tôi ko làm cho như thế được, cho nên vì vậy tôi chỉ tuyên bố: “Tôi chờ sẽ tám năm rồi nhưng mà anh ta vẫn ko phạt tâm; vậy bước đầu trường đoản cú lúc này trở đi, nếu như có bất cứ chuyện gì xẩy ra đến Trương Ngọc Giai, tôi phần đông lừng chừng đến!”Sau Lúc tôi tulặng ba như vậy không được bao lâu, Trương Ngọc Giai bịnh nặng nề quay trở lại với rơi vào cảnh triệu chứng nguy kịch. Họ Trương bèn bảo người bên mang lại search tôi, mà lại bao nhiêu lần tôi gần như từ chối không gặp, thậm chí ko mở cửa mang đến chúng ta vào nữa: “Các tín đồ mang đến tra cứu tôi, tuy nhiên tôi không muốn tiếp những người!” Đây là 1 việc mà số đông những người dân xuất gia sống Hồng-kông chẳng mấy ai làm cho được! Người giàu có như thế mang lại thăm mà hơn nữa ko chịu đựng tiếp, cấm đoán chạm mặt mặt, thì thật là… bắt buộc phát âm nổi!!! Cho cần tôi bị rất nhiều tín đồ phê bình: “Thật là không am tường Phật Pháp gì cả! Người ta tới xin gặp gỡ nhưng mà cứ ko chịu đựng mang lại gặp!”Có một đợt, chúng ta Trương cho tất cả những người đem đến khuyến mãi tôi hai trăm đồng, tôi đổ tiền ra ngoài cửa trả lại đến y. Do kia, những người xuất gia ở chỗ vị Hòa Thượng nọ số đông bất bình và chỉ trích tôi: “Ông ta chưa phải là người xuất gia! Người ta cúng nhường nhịn cơ mà không Chịu đựng nhận, lại còn ném nhẹm trả lại nữa; tại sao ông ta lại quá choắt mang đến thế? Thật là chưa biết điều chút nào!”Khoảng chừng cha mon sau thì Trương Ngọc Giai chết vị hội chứng cancer. Chẳng bao thọ sau thì vị Hòa Thượng nọ cũng bị cancer, bấy giờ gồm ai bái sám mang đến ông ta thì ông cũng ko ngoài bệnh dịch được. Ông ta rất có thể bái sám cho những người không giống được ngoài bệnh; gắng nhưng hiện nay toàn bộ Hòa Thượng sinh hoạt Hồng-kông phần đa bái sám, niệm Phật mang đến ông ta, thì lại không linch nghiệm, căn bệnh ông ta vẫn ko thuyên giảm. Sau đó khoảng hơn một năm thì ông “Sư-phú mang mạo” của tôi tạ vắt. Đó cũng chính là “chết bởi vì ác căn bệnh triền thân” vậy.“Mười lăm là không xẩy ra bị tiêu diệt vì chưng từ sát, tự vẫn.” Loại “ác tử” lắp thêm mười lăm là “bị tiêu diệt vị từ bỏ sát, tự sát.”“Tự gần kề, từ tử” (phi phận từ hại) Có nghĩa là từ bỏ đi tìm chết choc cho bạn bằng phương pháp uống dung dịch độc, treo cổ, nhảy đầm xuống giếng, lao xuống biển… hoặc nhiều cách thức khác, vị chủ yếu bản thân không còn ước ao sống nữa. Người trì tụng Chú Đại Bi thì ko bao giờ từ bỏ hủy hoại đời bản thân.

Xem thêm: Xin Quẻ Xăm Hạ Hạ N - Xin Xăm Ra Xăm Hạ Hạ

1 Tương truyền, người Miêu bạn Dao bắt một trăm con côn trùng nhỏ độc cho vào trong chiếc bát rồi che lại để khoác cho chúng nạp năng lượng làm thịt lẫn nhau; nhỏ sau cuối còn sống sót Call là “cổ,” rước làm cho thuốc độc bỏ cho tất cả những người thì hoàn toàn có thể khiến cho những người hóa mê cuồng.