PHAP NGU HOA THUONG HU VAN

  -  

*
*
Quý vị thường đến cầu thỉnh khai thị, khiến cho tôi cảm thấy rất hổ hang. Quý vị ngày ngày khổ nhọc, bổ cũi cuốc khu đất, san bởi khu đất đai, vác ngói mang gạch ốp. Tuy bận rộn tự sáng cho về tối, tuy nhiên không bao giờ quên mất tâm niệm tuhành, nhưng mà luôn luôn tinch tấn chú trọng vào đạo, thật khiến cho những người khác đề nghị cảm động. Hư Vân tôi khôn cùng hổ thẹn vì chẳng bao gồm đạo, chẳng tất cả đức, chẳng nói cách khác lời knhì thị cao vọng, chỉ lập lại lời dư vượt của tín đồ xưa, để đối đáp cùng khách hàng.

Bạn đang xem: Phap Ngu Hoa Thuong Hu Van

1/ Phương thơm pháp dụng công nhập đạo.

Phương pháp dụng công tu đạo không hề ít. Bây Giờ luận bàn tóm lược.

 

A/ Điều kiện tiên quyết của Việc tu đạo.

a/ Tngấm sâu lý nhân quả.

Người ước ao dụng công tu đạo, vấn đề đầu tiên là buộc phải tngấm sâu lý nhân quả. Nếu thiếu tín nhiệm nhân quả, thì có tác dụng phần lớn Việc hàm hồ. Chẳng hồ hết việctu đạo cực nhọc thành công mà lại ba con đường ác cũng không thể không có bản thân. Phật dạy:

- Muốn nắn biết nhân đời trước, đề nghị nhìn đời này mình thọ trái báo gì. Muốn biết quả đời tương lai, đề nghị coi đời này bản thân đã gieo nhân gì.

Phật lại bảo:

- Giả sử nghiệp tội đang tạo thành trong trăm nngu kiếp không tan, khi nhân dulặng mang lại, trái báo phải từ tbọn họ.

Kinh Lăng Nghiêm thuyết: "Nhân địa bất chân chánh thì phải chiêu trái báo cong vạy".

Trồng nhân thiện thì tác dụng lành. Tdragon nhân ác thì tác dụng xấu. Trồng dưa được dưa, tốt tdragon đậu thì được đậu. Đây là đạo lý tự nhiên. Đàm luận về lý nhân trái, tôi sẽ đơn cử nhì câu chuyện xưa để chứng tỏ.

Cthị xã đầu tiên là câu hỏi vua Lưu Ly khử chủng tộc họ Thích. Trước thời Phật Thích Ca, trong thành Ca Tỳ La Vệ có một làng xóm chuyên môn đánh cá. Trong xóm làng gồm một hồ lớn. khi ấy, tiết trời hạn hán, nước thô cạn. Tất cả cá Khủng bé dại đầy đủ bị dân xóm bắt nạp năng lượng hết, duy chỉ từ một con cá lớn số 1, ngay sát bị nắng thiêu bị tiêu diệt. Trong buôn bản gồm một tiểu đồng xưa nay chưa từng ăn uống giết thịt cá, nhưng lại trong thời gian ngày ấy lại giỡn đùa, rước cây cônđập bên trên đầu cá ba lần. Sau này, vào thời Phật Thích Ca Thành lập, tất cả vua Ba Tư Nặc cực kỳ tin cẩn sùng phụng Phật Pháp. Ông ta lấy bà bà xã vốn thuộc chiếc nô tỳ của họ Thích Ca. Bà ta hạ sanh được một thái tử, thương hiệu là Lưu Ly. Lúc bé dại, vua Lưu Ly thường xuyên làm việc thành Ca Tỳ La Vệ học hành. Ngày nọ, vày giỡn đùa, hoàng thái tử Lưu Ly trèo lên tòa ngồi của Phật, buộc phải bị tín đồ nằm trong chiếc dõi Thích Ca mắng chửi xua đuổi xuống. Do kia, ông taân oán hận trong thâm tâm. Đến Khi đăng quang vua, ông ta tức thời thống lãnhđại binh lấn chiếm thành Ca Tỳ La Vệ, tàn tiếp giáp hết dân bọn chúng trong thành. Khi kia, Phật bị nhức đầu kinh hoàng trong cha ngày tức khắc. Các đại đệ tửphần đa thỉnh Phật tìm kiếm bí quyết cứu giúp mẫu bọn họ Thích Ca, tuy thế Ngài bảo rằng định nghiệp cạnh tranh mà lại gửi nổi. Tôn giả Mục Kiền Liên dùng thần thông, bỏnăm trăm thân tộc chiếc họ Thích Ca vào trong bình bát rồi cất cánh lên hư không đểgiải cứu bọn họ. Sau khi đến vị trí không giống, định quăng quật họ xuống, nhưng mà Lúc Tôn Giả chú ý lại vào bình chén thì chỉ thấy toàn là ngày tiết. Clỗi đại môn đệ thỉnh hỏi Phật về nhân duim của bài toán này. Đức Phật tức tốc nói lại câu chuyện dânbuôn bản trong thành Ca Tỳ La Vệ ăn uống giết mổ cá thusinh sống xưa mà lại vua Lưu Ly là chi phí thân của con cá lớn nhất. Quân sĩ bầy tớ của ông ta vốn là mọi cá trong hồ nước thungơi nghỉ kiếp xưa. Dân chúng thuộc cái bọn họ Thích Ca bị vuaLưu Ly giết, vốn là dân buôn bản nạp năng lượng làm thịt cá vào lúc ấy. Tiền thân của đức Phật là đồng tử. Vì giỡn chơi, đánh bên trên đầu nhỏ cá lớn nhất yêu cầu bị quả báo dịch nhức đầu ba ngày. Định nghiệp thật khó trốn chạy. Năm trăm thântộc chúng ta Thích Ca, Tuy được tôn mang Mục Kiền Liên cứu thoát, tuy thế tánh mạng vẫn xua tan, không thể lẩn trốn. Sau này vua Lưu Ly bị đọa âm phủ. Oan oan tương báo, chẳng hứa ngày giờ. Nhân quả thực khiếp sợ.

Chuyện thiết bị nhì là việc tổ Bá Trượng cứu vãn độ nhỏ hồ ly tinh. Ngày nọ, sau khi tổ Bá Trượng giảng ghê kết thúc, rất nhiều tín đồ số đông giải tán, dẫu vậy chỉ từ lại một ông lão chưa Chịu đựng ra về. Tổ Bá Trượng thấy vậy lập tức hỏi nguyên do. Ông lão tức khắc đáp:

- Con chẳng đề xuất là người, mà vốn là yêu quái. Đời trước đã từng có lần tuhành ở vị trí phía trên. Ngày nọ, bao gồm người hỏi con rằng bậc tu bổ hành (liễu ngộ) còn bị lạc vào nhân trái hay không ? Lúc ấy con đáp là ko lạc vàonhân trái. Nhân vày câu vấn đáp đó mà bị đọa lạc làm thân hồ ly trảiqua năm trăm năm, ko giải pháp làm sao giải thoát được. Nay thỉnh Hòa Thượng từ bỏ bi knhị thị chỉ dạy.

Tổ Bá Trượng bảo:

- Nay ông hãy hỏi lại ta câu kia đi.

- Thỉnh vấn Hòa Thượng. Người tu hành lâu năm bao gồm bị lạc vào nhân quả hay không ?

- Không lầm nhân trái.

Nghe lời này ông lão ngay tức khắc đại ngộ, bèn lễ bái cảm tạ:

- Nhờ lời dạy của Hòa Thượng, ni con đang bay được thân yêu quái. Con vốn sinh sống trong hang đá sau núi. Xin thỉnh Hòa Thượng mai sau làm lễ theo phương thức mai táng một vị tăng.

Qua ngày tiếp theo, tổ Bá Trượng ra hang sau núi, thấy xác bị tiêu diệt của một nhỏ hồ ly tinh, đề xuất ngay lập tức làm cho lễ mai táng giống như một vị tăng.

Chúng ta biết đến nhị câu chuyện này, biết rõ nhân quả thực kinh hãi. Tuy vẫn thành Phật rồi tuy nhiên cần thiết miễn quả báo chống mặt. Báo ứng chẳng sai chạy một chút nào. Định nghiệp thiệt khó khăn trốn bay. Vì vậy, vào phần đa thời chúng ta đề nghị đề xuất cẩn thận, chớ chế tác nhân xấu.

b/ Nghiêm trì giới cơ chế.

Đối với công tích tu đạo, việc đầu tiên là đề nghị trì giới. Giới là cội của đạo Bồ Đề vô thượng. Do giới nhưng mà sanh định. Do định nhưng mà phạt huệ. Nếu không trì giới nhưng mà mong mỏi tu hành thì bắt buộc được. Kinc Lăng Nghiêm kể tới bài toán đức Phật rnạp năng lượng đề cập họ về bốn hạnh tkhô hanh tịnh. Chẳng trì giới mà lại ý muốn tu chánh định thì cần thiết như thế nào ra khỏi nai lưng lao. Lại nữa, dầu bây chừ có phát sanh trí huệ giỏi thiền khô định, nhưng lại vẫn bị lạc vào ma quỷ nước ngoài đạo. Vì vậy, hiểu rõ Việc trì giới siêu quan trọng đặc biệt. Ngườitrì giới luôn được chư long thần cỗ vũ, ác quỷ ngoại đạo kính phục nể hại. Người phá giới thì quỶ điện thoại tư vấn là người cướp, yêu cầu chúng thường xuyên đi theo xóa vết chân bọn họ.

Xưa kia, khu vực cạnh vương thành của nước Kế Tân, gồm một ngôi già lam. Gần đó gồm một bé dragon độc, thường chỉ ra sợ fan địa phương thơm. Thế đề xuất, năm trăm vị A La Hán vào chùa kia đúng theo lại nhau, dùng lực thiền khô định nhằm xua bé dragon độc này đi, tuy nhiên không thể được. Sau này, bao gồm một vị tăng chưa từng biết đến thiền lành định, mà chỉ nói cùng với nhỏ rồng độc câu:

- Nầy Hiền Thiện nay ! Xin hãy ra khỏi khu vực này.

Nghe thay, Long độc lập tức cất cánh đi địa điểm khác. Chúng tăng A La Hán hỏi vị tăng kia rằng cần sử dụng thần thông gì mà đuổi được Long độc. Vị tăng kia đáp:

- Tôi băn khoăn cần sử dụng thần lực thiền hậu định, tuy vậy chỉ chân chánh trì giới cẩn mật. Hộ trì giới khinch cũng như giới trọng.

Chúng ta hãy quan tâm đến xem, lực tnhân từ định của năm trăm vị A La Hán, quan trọng sánh bằng một vị tăng nghiêm thủ giới quy định.

Có tín đồ bảo rằng Lục Tổ hay dạy:

- Tâm bình thì nhọc tập gì trì giới. Tâm hạnh chất trực thì nên gì tsi tthánh thiện ?

Tôi xin hỏi rằng quý khách đã đoạt mang lại trọng tâm bình và chất trực không ? Nếu tất cả một cô hằng nga thân hồng lõa thể ôm chầm lấy mình, quý khách tất cả rượu cồn trọng tâm không ? Nếu tất cả tín đồ vô cớ thoá mạ tiến công đập, quý khách có sanh trung ương săn năn không ? Quý vị rất có thể ko sinh trọng tâm tách biệt oán thù thân thiết ghét,thị phi mình fan ko ? Thuần thục làm cho được như vậy thì mới nên to lớn giờ đồng hồ. Bằng trở lại, chớ nói lời trống rỗng.

c/ Tín tâm bền vững.

Muốn nắn dụng công tu đạo, trước tiên bắt buộc bao gồm tín vai trung phong vững chắc. Niềm tin là chị em của toàn bộ công đức. Dẫu là vấn đề gì, trường hợp không có tín trung ương thì có tác dụng cấp thiết xong. Chúng ta nếu muốn thoát ra khỏi sanh tử, thì buộc phải cần phải có tín chổ chính giữa bền vững. Phật nói rằng chúng sinh bên trên cõi khu đất đều có đức tướng trí huệ của Như Lai. Chỉ do vọng tưởng chấp trước, cần cần yếu bệnh đắc. Vì chũm, Phật new tmáu bao pháp môn không đúng biệt, nhằm đối trị trọng điểm bệnh của chúng sanh. Chúng ta đề xuất tin tưởng rằng lời Phật dạy dỗ ko khi nào là hỏng ngữ trống rỗng tuếch. Phải tin tưởng rằng chúng sinh những có thể thành Phật. Tại sao chúng ta chưa tồn tại thể thành Phật ? Do vị bọn họ không y theo pháp mà lại cố chí hạ bằng tay thủ công phu. Ví nlỗi tuy biết rằng hạt đậu nành hoàn toàn có thể tạo nên sự đậu hủ, tuy nhiên giả dụ chẳng làm thì hạt đậu nành cần yếu trở thành đậu hủ. Thế phải, đề nghị có tác dụng phải khởi tạo. Nếu quăng quật thạch cao không ổn lượng thì không thể thành đậu hủ. Nếu quả thật pháp mà thổi nấu chín, lọc cặn bả, rồi vứt thạch cao đúng phân lượng, thì quyết định sẽ thành đậu hủ. Tu đạo cũng như thay. Nếu chẳng dụng công sức vững chắc tốt đúng pháp thì không thể thành Phật. Nếu tu hành đúng thật giáo pháp mà ko thối thất cùng không ăn năn hận, thì ra quyết định vẫn thành Phật. Vì vậy, yêu cầu cần tin cẩn thâm nám sâu rằng họ vẫn thành Phật, rồi y theo giáopháp của Phật dạy dỗ cơ mà tu hành, thì ra quyết định sẽ thành Phật.

Thiền khô sư Vĩnh Gia bảo:

- Chứng thiệt tướng mạo, ko nhân pháp. Trong khoảng gần kề na, ngay tắp lự khử nghiệp A Tỳ. Nếu cần sử dụng lời vọng ngữ dối chúng sanh, thì từ bỏ chiêu nghiệp giảm lưỡi hằng sa kiếp.

Xem thêm: “ Oán Tăng Hội Khổ - Nhân Sinh Quan Phật Giáo

Tnhân từ Sư vày lòng trường đoản cú bi, ao ước kẻ hậu lai gồm tín trung tâm vững chắc, đề nghị phân phát thệ nguyện to lớn như thế.

d/ Quyết định hành trì một pháp môn.

Có tín chổ chính giữa đầy đủ rồi, thì phải chọn lựa ra một pháp môn nhằm tu trì. Không thể sáng qua nước Tần, tối lại đến nước Slàm việc. Niệm Phật cũng rất được. Trì chụ cũng xuất xắc. Tmê mệt thiền lành cũng xuất sắc. Nói phổ biến, điều quan trọng là buộc phải quyết chọn 1 pháp môn, rồi áp dụng hết kĩ năng nhưng mà tu tập, mãi sau ko thối thất giỏi ăn năn hận. Hôm ni không thành công, cơ mà ngày maisẽ tiến hành. Năm nay không thành công, nhưng lại năm tiếp theo sẽ thành. Đời nay chưa thành tích, nhưng mà đời sau sẽ thành. Ngài Quy Sơn bảo:

- Đời đời còn nếu không tăn năn đưa thì quả vị Phật chắc chắn là sẽ sở hữu kỳ.

Có nhiều người dân không chăm chú vấn đề đó. Hôm ni nghe thiện tại trí thức này bảo niệm Phật rất hấp dẫn, lập tức đi niệm Phật nhị ngày lập tức. Kế đến, nghe vị thiện nay trí thức khác bảo tsay đắm thiền đức rất tốt, thì tức thời ngồi thiền hậu thêm haingày nữa. Đùa giỡn mặt đông, lại giỡn chọc ghẹo bên tây. Đùa giỡn cả đời cho tới chết. Mãi giỡn chơi khinh nhờn, tất cả uổng đời tu lắm không !

e/ Phương pháp tmê mệt tnhân từ.

Pháp môn dụng công tuy nhiều, nhưng chư Phật Tổ phần nhiều sử dụng pháp môn vi diệu vô thượng này. Trong pháp hội Lăng Nghiêm, Phật bảo Bồ Tát Văn uống Thù chọn lựa pháp môn viên thông. Đại sĩ Văn Thù liền chọn pháp môn Nhĩ Cnạp năng lượng Viên Thông của Bồ Tát Quán Âm làm bậc nhất.

Chúng ta nghe lại trường đoản cú tánh của chính bản thân mình. Đó chính là tham tnhân hậu. Trong tnhân từ đường, nay tôi bắt buộc giảng về pháp môn tmê mệt thiền lành.

g/ Người ngồi tnhân từ phải biết.

Khi làm cho gần như các bước hàng ngày, nên luôn hướng vai trung phong vào đạo. Nếu được như thế, thì nơi nào lại chưa hẳn là đạo tràng ? Lúc dụng công, không nên chấp trước tnhân từ mặt đường này nọ. Chẳng yêu cầu ngồi bắt đầu gọi là tnhân hậu. Hotline thiền lành đường xuất xắc tọa thiền, bất vượt chỉ lập ra vày cphía sâu trí huệ cạn của họ vào đời mạt pháp.

Ngồi tthánh thiện phải biết cách điều dưỡng thân tâm mang đến giỏi. Lúc ko biếtgiải pháp điều dưỡng, nếu ít thì có khả năng sẽ bị mắc bệnh, còn nếu như các thì bị gặp machướng. Thật nuối tiếc lắm cố gắng ! Trong tthánh thiện đường, lúc tọa hương (ngồi thiền) hay hành hương thơm (đi hành thiền) đề nghị chủ tâm địa điểm vấn đề điều chăm sóc rạm trọng tâm. Pmùi hương pháp điều chăm sóc rạm trung khu có khá nhiều. Nay solo lược bànluận.

Lúc xếp bằng, phải ngồi thẳng tín đồ một giải pháp tự nhiên và thoải mái. Không buộc phải khởitrọng điểm tác ý, gửi đẩy eo lưng nghiêng hẳn theo phía đằng trước. Nếu làm như vậy, thì đang khiến cho khí hỏa bốc lên. Kết trái, sau khoản thời gian ngồi thiền hậu, nước đôi mắt tung chứa chan, mũi miệng thsống khì, ẩm thực ăn uống mất mùi vị, thậm chí là rất có thể bị ói mửa ra tiết. Lại nữa, tránh việc đẩy eo lưng nghiêng hẳn về phía đằng sau, hoặc rụtvai rút đầu, bởi sẽ dễ dàng bị lạc vào hôn trầm. Lúc bị hôn trầm, yêu cầu mở đôi mắt to lớn ra, kéo thẳng eo sườn lưng lại, nới rộng dây sườn lưng, lung lay rượu cồn che thân nhtrằn dịu thì hôn trầm đang tự biến mất.

Nếu dụng công quá gấp rút, thân trung tâm vẫn cảm xúc phiền khô muộn không ẩm mốc. khi đó cần xả vứt muôn duyên, trong cả công huân cũng xả bỏ. Nghĩ ngơi chừng nửa cây nhang, rồi vừa cảm thấy dễ chịu thoải mái, ngay tức thì liên tiếp đề khởi công phu. trái lại thì ngày tháng tích lũy, khiến cho tánh biến thành cục súc dễ giận, thậm chí gặp ma chình họa tức khắc vạc điên loạn.

Ngồi tnhân từ mang lại thời điểm được tí chút tbọn họ dụng, thì chình ảnh giới chỉ ra không ít, đề cập cần yếu không còn. Điều cần thiết là quý khách chớ chấp truớc vào chúng, thì chúng tất yêu tạo nên chướng ngại vật cho bạn. Người nỗ lực tục bao gồm câu: "Thấy thú vật tuy thế cấm đoán là kỳ tai quái, thì thú vật tự tiêu tán".

Tuy thấy yêu thương ma quỶ quái ác đến quấy nhiễu chọc phá, cơ mà khách hàng chớ màng chú ý mang lại chúng, hoặc chớ sợ hãi. mặc khi thấy Phật Thích Ca mang lại cần sử dụng tay xoa đầu tbọn họ cam kết, quý khách cũng chớ để ý mang lại, tốt khởi vai trung phong vui mừng.

Kinc Lăng Nghiêm nói: "Nếu ko khởi trọng điểm thánh, tức Call là chình ảnh giới lành. Nếu khởi tâm thánh giải, tức lạc vào loài tà kiến".

 

B/ Hạ thủ công phu.

a/ Phải thừa nhận rõ công ty khách.

Hạ bằng tay thủ công phu thế nào ? Trong pháp hội Lăng Nghiêm, tôn trả Kiều Trần Như tất cả nói đến hai chữ "Khách Trần", đó đó là vị trí sơ trọng tâm hạthủ dụng công của bọn họ. Tôn Giả nói:

- Ví như du khách nương ở lữ quán, hoặc ngủ hoặc nhà hàng ăn uống. Ăn uống ngủ ngủ ngừng ngay tức khắc thu xếp tư trang, tiếp tục đựng bước, ko nhàn rỗi sống lại. Nếu thật là người sở hữu thì trường đoản cú không tới đi. Suy nghĩ như thế, ko trụ là khách, trụ lại call là chủ nhân. Lại nữa, ví nhỏng sau trận mưa phương diện ttránh mọc lên, ánh sáng chiếu soi mọi lỗi ko, thấy rõ tướng của bụi bặm bụi bờ. Bụi bặm tánh vốn dao động. Hư ko tánh vốn tịch tĩnh an nhiên. Lắng ứ đọng tịch tĩnh Điện thoại tư vấn là hỏng ko. Dao cồn Gọi là bụi bờ, khách hàng trằn.

Khách trằn tức là bụi bờ, dụ cho vọng tưởng. Hư ko Tức là chủ, dụmang lại từ bỏ tánh. Thường trụ chính là người sở hữu, vốn không phải như lữ khách hàng khi đến thời gian đi. Chủ nhân dụ mang lại từ bỏ tánh thường trụ, vốn ko tùy thuộc vào vọng tưởng nhưng đột nhiên sinh tự dưng diệt. Vì vậy bảo rằng nếu như vô vai trung phong địa điểm muôn đồ, thì sợ hãi gì muôn thứ quấy phá làm trở xấu hổ mình.

Chất è, tức bụi bặm tự giao động, vốn làm chướng ngại vật lỗi ko tịchtĩnh vô trước. Ví nhỏng vọng tưởng, vốn từ sinh khử tuy thế ko ngăn uống trinh nữ từ bỏ tánh vô trước, nhỏng như bất tỉnh. Thế đề xuất nói rằng một niệm khôngsinh, muôn pháp chẳng lỗi.

Trong phía trên chữ "Khách" là nghĩa thô, còn chữ "Trần" là nghĩa vi tế. Người sơ phát trung ương tu đạo, trước tiên cần bắt buộc dấn thức nhị chữ "Chủ" và "Khách" thì không thể bị vọng tưởng trói buộc lôi cuốn. Tiến thêm 1 bước nữa là cần làm rõ nhị chữ "Không" cùng "Trần" thì vọng tưởng chẳng thể có tác dụng trsinh hoạt hổ thẹn. Vì nuốm nói rằng nhận rõ thì không thể là oán thù. Nếu lãnh hội ví dụ được như thế thì công phu tu đạo đã từng đi vượt nữa mặt đường rồi.

b/ Thoại đầu thuộc nghi tình.

Lịch đại Tổ Sư luôn chỉ thẳng vào chổ chính giữa, giúp xem tánh thành Phật. Nhỏng pháp "An Tâm" của Đạt Ma Tổ Sư giỏi "Luận Kiến Tánh" của Lục Tổ; điều trọng yếu là nên chấp nhận lãnh hội, nhưng ko bắt buộc khán thoại đầu. Tâm tín đồ hiện tại đời không y hệt như trung ương tín đồ xưa, chẳng thể quyết trung tâm giẫm khu đất, chỉ đùa giỡn khinch lờn; ai ai cũng lo đếm châu báu cho kẻ không giống, rồilại cho rằng phần nhiều châu báu đó là của bản thân. Vì cố chỏng Tổ sư, từng vị đa số xuất thủ nhãn, lập ra tông môn pháp thức, nhỏng pháp khán thoại đầu, để khiến người học đạo biết phương pháp tu hành.

Thoại đầu có nhiều, nlỗi "Muôn pháp quy về một. Một quy về khu vực nào?" "Bản lai diện mục của chúng ta trước khi được cha mẹ sanh ra sao ?", v.v... Tuy nhiên, câu "niệm Phật là ai" là rộng rãi nhất.

Xem thêm: Phần Kết Luận Và Kiến Nghị, Cách Viết Kết Luận Và Kiến Nghị

Tại sao Điện thoại tư vấn thoại đầu ? Thoại là lời nói. "Đầu" là đầu tiên; Có nghĩa là trung ương niệm tkhô nóng tịnh sẵn gồm, trước lúc khởi vọng niệm rồi phát ra khẩu ca. Tâm niệm trước khi khởi câu "A Di Đà Phật", được hotline là thoại đầu. Một niệm chưa sinh, điện thoại tư vấn là thoại đầu. Niệm đang sanh rồi thì Điện thoại tư vấn là thoại đuôi. Niệm không sinh điện thoại tư vấn là ko sanh, ko trạo cử, ko hôn trầm, ko đắm trước vào chình ảnh tịnh, không lạc vào trầm không, xuất xắc cũng Điện thoại tư vấn làkhông diệt. Thời thời tự khắc xung khắc, luôn luôn luôn luôn độc nhất niệm, luân phiên lại làm phản hấp thụ vào cái "ko sanh ko diệt", nên gọi là khán thoại đầu, tốt chiếu nạm thoại đầu.