Tự điển

     

Thánh Nhân cầu trung ương chẳng cầu phật, phàm nhân cầu phật chẳng cầu tâm.

Bạn đang xem: Tự điển

Chẳng biết bổn định vai trung phong, học tập pháp vô ích


Hoa khai kiến Phật, ngộ vô sinh nhẫn

*
*

Thảy toàn bộ những pháp cơ mà Phật Đà đã tmáu 49 năm, mục đích trong số ấy đó là giúp đỡ cho những người đời rất có thể mở ra trí tuệ chén nhã của từ tánh, từ đó new hoàn toàn có thể tách khổ được vui, đưa phàm thành thánh, làm một vị Vô Vi Đạo Nhân tiêu diêu trường đoản cú trên. Pháp môn niệm phật dĩ nhiên cũng không nước ngoài lệ. Tông chỉ của niệm phật cũng tại đoạn “ tịnh ” trọng điểm, “ định ” trọng điểm, sau cùng lại đạt mang lại chình họa giới knhị ngộ hội chứng trái. Do vậy nói, niệm phật trọng ngơi nghỉ niệm Tâm, chẳng ở vị trí vào miệng đang niệm bao nhiêu giờ phật hiệu. Nếu niệm phật chỉ cần gồm miệng cơ mà chẳng gồm Tâm, mang lại dù cho là kiệt mức độ khan giọng, một ngày tụng vài vạn tiếng phật hiệu, dụng công phu một giải pháp miên miên mật mật ( tỉ mỉ, kĩ càng ), luyện đến gió thổi chẳng nhập, mưa đánh chẳng ướt thì vẫn luôn là chẳng có chút lợi ích gì, chẳng liên quan gì cùng với việc vãng sinh.

Cái Call là “ niệm phật niệm trung ương ” nghĩa là hy vọng chúng ta nhờ vào một câu phật hiệu có thể thời gian nào cũng Gọi tỉnh mẫu “ bổn giác ” của từ bỏ tánh chúng ta, chớ gồm bị chình họa giới của nước ngoài trần làm cho ô nhiễm và độc hại cơ mà dẫn tới việc trọng tâm tùy cảnh chuyển ( chổ chính giữa chuyển đổi theo ngoại cảnh ), khởi hoặc tạo ra nghiệp. Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn Đại Sư bảo rằng : “ chẳng nhận ra bổn vai trung phong thì học pháp vô ích ”. Rời ngoài một niệm trung ương tánh này thì tu hành chẳng được ích lợi to.

Niệm phật chính là nên buông xuống vạn duim, thiệt thà chăm trung khu niệm phật, niệm niệm lấy phật làm duim, học tập trung ương hoài từ bi, bình đẳng, thanh hao tịnh của phật, có thể niệm đến một niệm chẳng sinh, pháp hỉ tràn đầy, thì công phu đang thành phiến ( thành một kăn năn tịnh niệm ) rồi.

Niệm phật tức là tu hành, nương vào Việc niệm một câu phật hiệu để khắc phục phần lớn pthánh thiện óc tạp niệm trong trái tim bản thân, bảo quản một niệm giác tánh này ngay trong lúc ấy. Những pháp lành cơ mà bình thường vẫn tu nlỗi bố thí trì giới, đoạn ác tu thiện tại, phần lớn thứ này phần đông là tu phước, ý ở trong phần tiêu trừ nghiệp chướng, tích đủ vật dụng công đức, lũy tích tư lương (資糧) vãng sinh, cũng tức là nói rằng rất nhiều máy này phần nhiều là pháp phương tiện, mục tiêu đó là yêu cầu lên planer vãng sanh tĩnh thổ. Nếu nhỏng phước báo tu chẳng đủ những thì bên trên đạo người tình đề tức có chướng ngại. Do đó Phật nghỉ ngơi trong “ Quán Vô Lượng Tchúng ta Phật ” knhị thị bọn họ đề xuất tu “ tịnh nghiệp tam phước ”, mục đích chính là ở đoạn khuyên bảo hướng dẫn fan đời bọn họ phải ghi nhận tu thiện tại đoạn ác, ba thí, trì giới, phân phát trọng tâm tình nhân đề, phát âm tin nhân trái, đọc tụng đại thừa. Nên hiểu được tịnh nghiệp tam phước là tịnh nghiệp chánh nhân vãng sinh của chỏng phật bố đời. Nếu fan học tịnh nghiệp chẳng tu tam phước tức quan yếu vãng snước anh độ an nhàn tây phương thơm.

Kinc A Di Đà rằng : " Này Xá-lợi-phất, không nên nhận định rằng tất cả chút xíu nhơn duim phước đức căn uống lành mà được sanh về nước cơ đâu. "

Mục đích của việc niệm phật là ở đoạn vãng sanh quả đât tây phương thơm cực lạc, “ hoa khai kiến phật, ngộ vô sinh nhẫn ”. Thế nhưng mà bọn họ có bao giờ hiểu rõ rằng : mẫu gọi là “ con kiến phật ” là nhìn thấy “ Phật tánh ntạo thơ ” của từ bỏ tánh bọn họ, chđọng chẳng đề nghị là bắt gặp “ Tha ” Phật ( phật không giống ) làm việc bên phía ngoài. Cũng y hệt như “ Kyên Cang Kinc ” sẽ nói : “ Nếu dựa sắc đẹp thấy ta, dựa âm tkhô nóng cầu ta, là người hành tà đạo, cấp thiết thấy Nhỏng Lai ”. Nếu tưởng rằng thấy Phật tức rất có thể ngộ được “ Vô Sanh ”, vậy thì là “ tâm ngoài cầu phật, tánh phía bên ngoài cầu pháp ”, ngược lại đã đi ngược tránh “ Đạo ” rồi. Nếu gặp mặt phật thiệt sự hoàn toàn có thể giải bay, ngộ vô sanh nhẫn, vậy thì Khi xưa thị đưa Thiện nay Tinh tỳ-kheo của Phật vì chưng sao vẫn đọa ác đạo Chịu đựng khổ ? Đề Bà Đạt Đa, fan bằng hữu bọn họ của Phật vì chưng sao cũng đọa sống âm ti chịu đựng khổ ? Có thể thấy rằng, chạm chán Phật là nhìn thấy phật tánh ngây thơ của từ tánh, chứ đọng chẳng nên là phật không giống.

Còn hoa, thứ nhưng mà chỉ cho là hoa sen. Hoa sen là 1 các loại ví dụ dùng để ví với sen Tâm của bọn họ. Bởi vì chưng hoa sen mọc ra tự bùn đất mà chẳng truyền nhiễm, là hoa quân tử. Lại nữa, nền tảng gốc rễ của hoa sen sinc trưởng nghỉ ngơi vào bùn đất, bùn đất đại biểu mang lại 3 mặt đường ác, còn thân của chính nó sinh trưởng ở vào nước; nước đại biểu đến 3 mặt đường thiện tại, hoa sen nnghỉ ngơi ngơi nghỉ xung quanh nước bảo hộ đã khôn xiết vượt ngũ trọc ác chũm của lục phàm pháp giới , vẫn vào quả đât tươi mát của Nhất chân pháp giới. Tâm của bạn tu hành chúng ta y như hoa sen vậy, ở lục trần cơ mà chẳng truyền nhiễm, thanh hao thanh hao tịnh tịnh, chẳng bởi vì ngũ dục nhưng rượu cồn. Một niệm chổ chính giữa tkhô nóng tịnh này chẳng gồm sự nhiễm trước thì sẽ sinh hoạt vào tịnh độ.

*

Tu pháp môn niệm phật, giả dụ có thể tinch tiến bàn đạo, vào câu hỏi nghe tởm niệm phật, đùng một phát đã khế ngộ “ tín đồ niệm phật là ai ”, “ tín đồ có thể nghe có thể nói là ai ”. Một niệm tâm này rõ cụ thể ràng, chẳng bị đầy đủ chình họa duyên ngoại trần làm cho mê hoặc thì là đã thấy bổn định trung khu “ từ bỏ tánh ” của họ, đang ngộ được “ vô sanh ”. Vô sanh Có nghĩa là Vô Niệm, bao gồm niệm Có nghĩa là có sanh khử, sanh diệt đó là nghiệp chướng phiền khô não.

( Lục Tổ Pháp Bảo Đàn Kinch, phẩm Bát Nhã máy hai rằng :

“ Nếu thấy toàn bộ pháp chổ chính giữa không lây truyền trước call là Vô Niệm, sử dụng thì mọi vị trí, cũng chẳng dính mắc sinh hoạt mọi địa điểm, hễ sạch mát được bổn vai trung phong, khiến lục thức ra cửa ngõ lục căn, đối với lục trằn nhưng mà chẳng nhiễm chẳng trước, đi lại tự do, vận dụng vô hổ thẹn Tức là BÁT NHÃ TAM MUỘI, từ bỏ trên giải thoát, Hotline là hạnh Vô Niệm. Chứ chẳng bắt buộc nhỏng tín đồ lầm tưởng cho rằng trăm điều chẳng suy nghĩ, chỉ mang đến niệm xuất xắc, ấy là pháp trói buộc, Có nghĩa là biên kiến. Thiện nay trí thức, kẻ ngộ pháp Vô Niệm thông đạt vạn pháp, ngộ pháp Vô Niệm thấy được chình họa giới chỏng Phật, ngộ pháp Vô Niệm được cho vị thế Phật. ” )

Nên hiểu được phàm phu phàm là khởi một niệm thì lâm vào tình thế vào mười pháp giới. Tâm sinh tsay đắm Sảnh say đắm mạn thì sinh hoạt trong ba con đường ác; nếu chổ chính giữa sinh ngũ giới thập thiện tại thì ở vào ba mặt đường thiện; một niệm trọng tâm ví như tu lục độ bố la mật vậy nên pháp giới của người thương tát. Một niệm trung ương này chẳng nghĩ thiện, chẳng nghĩ về ác, tâm tkhô cứng tịnh đồng đẳng, chẳng sanh cũng chẳng khử, tức cái Điện thoại tư vấn là ngộ “ vô sinh nhẫn ”.

Giả sử như một niệm trung khu này chẳng thanh khô tịnh, cơ hội nào thì cũng nghĩ về vượt khđọng, vị lai, hiện nay tại; một niệm trung khu này ví như niệm niệm trôi qua, phan duyên chẳng ngưng thì phiền hậu não cũng chẳng ngưng, cũng chính vì thừa khứ sẽ là quá khứ đọng, đang qua đi rồi, nghĩ lại đa số vấn đề của thừa khđọng đang cảm thấy đau buồn, vì vậy nhưng chẳng nỡ hồi tưởng lại đều tình chình ảnh từng trải vẫn qua, chỉ là vô duyên ổn vô cớ tăng thêm một số trong những phần nhiều tuyệt vọng và chán nản thuyệt vọng sầu bi nhưng thôi.

Tương lai thì biến đổi vô thường xuyên, phương ngôn bảo rằng : “ chiến lược theo chẳng kịp cùng với những thay đổi ”, vì vậy cũng cấp thiết theo xua đuổi, suy nghĩ không ít chỉ có vô duim không có căn cứ tăng lên hầu hết phiền lành não bất nghĩa nhưng mà thôi. Ngay tới mức hiện nay cũng cấp thiết nghĩ, cũng chính vì nói hiện tại lại thành thừa khứ rồi, đã và đang thành siêu hạng. Quan trọng tuyệt nhất là buộc phải nắm bắt mang một niệm chổ chính giữa tkhô nóng tịnh này “ ngay trong lúc ấy ”, cần thực tiễn thật xuất sắc nhưng mà qua, chớ gồm uổng phí tổn thời hạn một phương pháp vô ích; loại nên làm cho thì nên đi làm, chớ có lừng khừng chẳng quyết, từ bây giờ dịp nọ, Hay những trọng điểm được mất vượt nặng nề ( nlỗi là khi không đắc được thì sợ hãi đắc chẳng được, đắc được rồi lại sợ hãi không đủ ), vô duim vô cớ đã làm lãng phí đi sinh mệnh bảo quý.

Chúng ta buộc phải hiểu đúng bản chất, hễ khởi chổ chính giữa, hễ động niệm tức nằm trong sinh diệt, thì chẳng đề nghị là Vô Sanh. Do kia chớ có suy nghĩ về quá khứ đọng, vị lai, hiện nay, chỉ việc nắm bắt lấy chiếc “ ngay trong lúc ấy ” nlắp ngủi tạm bợ hiện nay bao gồm, thiệt xuất sắc cơ mà tu thiện đoạn ác, trì giới ba thí, lưu giữ đem một niệm tâm này vào sự từ bi bình đẳng tkhô hanh tịnh, Có nghĩa là ý nghĩa của câu hỏi niệm “ phật ”, niệm “ giác ngộ ”. Nên biết rằng một niệm tâm thanh hao tịnh bình đẳng này, chẳng tất cả tạp niệm, vẫn ngơi nghỉ trong chánh định đó là Vô Sanh, thì hiện tại tức sẽ ngơi nghỉ vào nhân loại tây pmùi hương cực lạc của nhất crộng pháp giới, ngay khi ấy thì đang đi vào Đạo của người tình đề niết bàn. Đấy đó là hàm nghĩa thật sự của việc niệm phật niệm tâm.

Người niệm phật sau khi nghe khiếp nghe pháp, so với những người bình thường thì càng rất có thể nghiên cứu sự khổ nhiều vui không nhiều, mọi phiền khô não tương đối nhiều cùng lúc phạt sinh, phần đa âu sầu chẳng biện pháp nào chịu được nổi của sa bà ngũ trược ác cụ này, vì thế phần đông chịu phạt nguyện cầu sanh trái đất tây phương rất lạc, đùng một phát phần nhiều đã sản sinc sự ghét bỏ với xa bí quyết chẳng biện pháp làm sao hình dung đối với vớ toàn bộ cơ thể, bài toán, trang bị của trái đất sa bà này, làm bạn, thao tác chắc là mọi đang trở thành chướng ngại, vào giây lát thì vẫn cảm thấy không hợp với, cần yếu đam mê ứng với loại xóm hội này. Không học tập Phật vẫn còn đỡ, sau thời điểm học tập phật rồi ngược lại đang trở thành bạn quái dị !

Những tín đồ học tịnh độ thông thường hồ hết nhận định rằng vãng sinh cho quả đât tây phương rất lạc thì hoàn toàn có thể trải nghiệm được đầy đủ trang bị phần đông pháp lạc, giống hệt như kinh văn uống sẽ nói : quà ròng làm cho khu đất, bao gồm ao bảy báu, nước tám công đức, Ðáy ao toàn trải cát bởi kim cương. Thềm con đường tư phía vị những lắp thêm đá quý, bạc, lưu giữ ly, pha lê thích hợp thành, thông thường sẽ có các loài chim màu sắc kỳ lạ, như Bạch Hạc, Khổng Tước, Anh Võ, Xá-lợi, Ca-lăng-tần-già, Cộng Mạng. Những sản phẩm chyên ổn này, đêm ngày sáu thời, hót báo cáo hòa nhã, gió nhẹ lay hễ những hàng cây báu với những lưới báu, phạt ra âm thanh huyền ảo, hệt như trăm nghìn thứ âm thanh đồng trỗi một lượt, Chúng sinh sinh sống cõi ấy, cđọng hằng ngày nhanh chóng, hay sử dụng đãi y, đựng những hoa đẹp nhất, mang cúng nhường mười vạn ức Phật nghỉ ngơi phương không giống, vừa mang lại giờ ăn uống, trsinh sống về nước bản thân, nạp năng lượng cơm trắng, khiếp hành…khoái lạc cực kì.

Xem thêm: Những Kiểu Tình Yêu Đau Khổ, Mà Con Gái Biết Là Dại Dột Nhưng Cứ Đâm Đầu Vào

Thế nhưng, bọn họ so với sự “ khổ vui ” mà vào ghê phật đang nói thì lại khổng đọc một cách vô cùng cụ thể : Khổ và vui là đối nhau ( >người thương đề giác pháp lạc, niết bàn tịch tịnh lạc ”. Đã khế ngộ một niệm vai trung phong này, hoàn toàn có thể đạt cho tịch tịnh vô vi mới là niềm vui thiệt. Thứ nụ cười tịch tịnh của nhân tình đề niết bàn này new là pháp lạc thật sự nhưng mà Tiên Phật Bồ Tát trải nghiệm. Cái mà lại Clỗi Phật của mười phương đang tu đang hội chứng phần đông chẳng tách trung khu ý trung nhân đề, trung tâm niết bàn, sống thiền khô tông mà lại nói, tức điện thoại tư vấn là “ minch chổ chính giữa con kiến tánh, loài kiến tánh thành phật ”; “ thường tịch quang quẻ tịnh độ ” mà tịnh thổ tông sẽ nói vẫn chính là loại trung khu tình nhân đề, trung khu nát bàn “ ngay lúc ấy ” của chúng ta; mật tông nói “ tức thân tức phật ”, tức thân cũng là chỉ một niệm chổ chính giữa này của chúng ta ngay khi ấy. Nhận hiểu rằng một niệm vai trung phong này rồi, dụng công ở một niệm trung khu này thì nhân tình đề, niết bàn đã hiển thị trước đôi mắt. Ngoài ra, hầu hết pháp môn không giống hầu như là phương tiện đi lại. Tu hành chẳng các phải biết pháp phương tiện, càng phải biết pháp môn cứu vớt cánh rốt ráo, nếu không, chấp trước vào pháp môn phương tiện đi lại thì rời Đạo nhân tình đề vô thượng khôn xiết xa xôi rồi.

*

Nên biết, Y báo chỉnh tề của nhân loại tây phương cực lạc mà lại phật vẫn nói chỉ nên pháp quyền nghi mà lại thôi ( giải pháp tạm bợ sử dụng ứng với một số loại thời gian, cơ hội nào kia ) , mục đích ở phần “ rước sự tmê man dục để câu kéo ” , phương tiện tiếp dẫn chúng sinh mười phương thơm vãng sinh rất lạc, lại giáo hóa knhị đạo cho họ, cuối cùng thắng lợi quả Giác nhân tình đề nhưng mà thôi. Niệm Phật tu hành bởi vì cái gì ? Chẳng đề xuất nguyên nhân là nhằm mang đến Tây Phương thơm hưởng trọn lạc đâu, mà là để thắng lợi trí tuệ, thần thông, đạo lực của Phật, ở đầu cuối lại đảo giá bán tự sản phẩm trngơi nghỉ về thế giới sa bà để độ bọn chúng sinh, thuộc triệu chứng Bồ Đề Giác Đạo là tông chỉ.

Xem thêm: 48 Đại Nguyện Của Đức Phật A Di Đà, 48 Lời Nguyện Của Đức Phật A Di Đà

*

Tâm của phật đó là người thương đề nát bàn. Nếu niệm phật mà lại trung tâm thiết yếu tkhô nóng tịnh bình đẳng thì tịnh độ chẳng miêu tả ra làm việc trước mắt. Trong gớm Duy Ma dạy: " Dục sanh tịnh độ, đương tịnh kỳ trung khu, tùy kỳ trọng tâm tịnh, tắc phật độ tịnh" ( Muốn nắn sanh tĩnh thổ, trước nên tịnh trọng điểm, theo trọng tâm tịnh sạch mát ấy thì cõi phật tkhô cứng tịnh ). Tâm gồm sự ô uế thì sao có thể sanh tịnh độ được ? Do kia, hy vọng sinh tĩnh thổ thì buộc phải sống động mà lại buông xuống đầy đủ sự biệt lập chấp trước trong tim, toàn bộ số đông thứ vai trung phong cầu danh lợi ( lừng danh vang xa, lấy lợi nuôi thân ). Những sự tmê man ái và tình chấp của ngũ dục lục trần trần thế, hoặc đa số niệm đầu của nhân xẻ thị phi gần như bắt buộc thuộc xả quăng quật xuống không còn, chớ tất cả mà trong trái tim vẫn tồn có Để ý đến “ tôi đúng cậu không nên ”, hoặc “ cậu đúng tôi không đúng ”, những chiếc này hồ hết là việc sáng tỏ tình chấp; bao hàm sự rành mạch vọng tưởng này rồi thì một niệm tâm này đã nghĩ về xung quanh đi quẩn lại trong điều thiện ác thị phi, sao có thể tkhô giòn tịnh được ? Tâm chẳng tkhô giòn tịnh, ngồi sinh hoạt trong tịnh độ thì tịnh độ cũng thành uế độ rồi. Do vậy, tất cả những pháp chẳng tránh trường đoản cú tâm. Nếu như quả tình sự có thể hiểu được cái đạo lí này, thì đi, ngơi nghỉ, ngồi, ở, ngữ khoác rượu cồn tịnh các là Đạo, gánh củi chuyển nước cũng các là thần thông diệu dụng, cho nên vì thế niệm phật muốn niệm được xuất sắc, hoàn toàn có thể tiến vào cảnh giới thì nhất quyết rất cần được niệm niệm chẳng tránh trung khu này, niệm niệm quy về tự trọng điểm, Tại tất cả hầu hết cảnh duim chỉ ra trước mắt gần như bắt buộc quy về trường đoản cú tánh, cũng có nghĩa là nên hiểu rõ rằng toàn bộ những pháp duy chỉ có tâm, như vậy new có thể đem loại trung ương niệm phật an trụ làm việc trên giác tánh, người thương đề và pháp lạc, như vậy bắt đầu rất có thể khớp ứng thật tướng tĩnh thổ.

Mọi bạn yêu cầu hiểu rõ rằng, chẳng đề nghị là sau khoản thời gian chết rồi bắt đầu nhập niết bàn; trường hợp nlỗi loại trọng điểm thanh tịnh này bây chừ chẳng giải pháp như thế nào hiển thị trước mắt, sau khoản thời gian bị tiêu diệt rồi cũng chẳng thể hiện ra trước mắt. Bất luận là vãng sanh Tây Pmùi hương, Đông Pmùi hương … gần như là như thế. Muốn nắn vãng sanh tịnh thổ thiệt sự thì trước tiên đề xuất tịnh hóa mẫu niệm chổ chính giữa này, làm cho lắng xuống cái niệm trung khu này, nếu như không thì tu 10 năm, 100 năm, 1000 năm các chỉ nên tu hành ngơi nghỉ mẫu vẻ bên phía ngoài, chẳng phương pháp làm sao đăng đường nhập thất.

Bồ đề, nát bàn chẳng sinh sống vị lai. Bồ đề là chiếc giác tánh này nhưng mà bọn họ kiểm thảo, bội nghịch tỉnh giấc. Nếu nlỗi hiện giờ một niệm trung ương này chẳng biện pháp làm sao tịch tịnh, chẳng thể nào lắng xuống, sau khi chết rồi thì tùy theo nghiệp nhưng mà lưu lại gửi, nơi đâu còn tồn tại Bồ Đề, Niết Bàn ? Bất kể về sau vãng sinh đi mang lại đâu, bao gồm sinh tất có diệt, thật sự hội chứng được Tâm Bồ Đề với Tâm Niết Bàn thì mới hoàn toàn có thể khôn cùng vượt sanh tử. Nếu nlỗi vãng sinh mang lại tịnh độ vẫn là bắt buộc liên tục dụng công, sau đây vẫn buộc phải chứng nát bàn, vì thế đề nghị tnhãi con thủ nắm bắt lấy bây chừ, chớ bao gồm đi tuyến phố xa xôi.

Tâm tịnh thì cõi nước phật tịnh; một niệm trung khu tkhô giòn tịnh ngay trong khi ấy thì trung ương đó là tịnh thổ, chẳng rất cần được đi cầu tịnh thổ bên ngoài khác. Lúc Này trung ương tkhô nóng tịnh rồi, buổi tối sẽ có được niềm mơ ước lành; trong trái tim khởi phiền đức óc, sinh sự đần mê mệt thì sẽ có tác dụng ác mộng; thiệt sự là “ trọng tâm tịnh thì cõi nước phật tkhô giòn tịnh ”, “ vai trung phong bình thì trái đất bình ”, toàn bộ các thiết bị pháp nhưng mà Phật đang nói hồ hết quy về ruột gan, gọi là pháp môn Tâm Địa.


Chuyên mục: Phật Giáo