Duy ngã độc tôn

     

Ngày Lễ Phật đản, chúng ta hay được nghe nói đến hình ảnh Đức Phật new Thành lập và hoạt động đi bảy bước, tay chỉ ttránh tay chỉ khu đất, nói: “Thiên thượng trần giới, duy vấp ngã độc tôn”, phần nhiều ai cũng thuộc lòng như vậy.

Ngày trước khi tôi còn trẻ, tất cả một vị Phật tử vướng mắc hỏi: “Bạch Thầy, thường xuyên bài bác kệ nên đầy đủ bốn câu, sao bài bác kệ này có hai câu, còn hai câu nữa ngơi nghỉ đâu?” Nghe hỏi vậy, tôi chỉ từ giải pháp là xin hẹn về tìm kiếm lại, vị thiệt ra thời gian kia tôi cũng chỉ trực thuộc gồm nhị câu.

Bạn đang xem: Duy ngã độc tôn

Sau này đọc ghê A-hàm, tôi bắt đầu giật mình chân tình mình dốt rõ ràng. Trong A-hàm bao gồm ghi bốn câu thong dong, chớ chưa phải chỉ nhì câu. Bốn câu kia ngulặng văn chữ Hán là:

Thiên thượng thiên hạ,Duy bửa độc tôn.

Nhất thiết thế gian,Sinc lão bệnh dịch tử.

Chính tư câu này new thể hiện không còn ý nghĩa sâu sắc trầm lặng về câu nói của Đức Phật khi new thành lập. Chúng ta sẽ thấy ý thức Phật giáo Nguim thủy và Phật giáo Phát triển sai biệt tại đoạn nào? Gần đây Phật tử tuyệt hỏi: “Đạo Phật là đạo vô bổ, tại vì sao Đức Phật mới thành lập một tay chỉ ttránh, một tay chỉ khu đất nói “Duy bổ độc tôn”, những điều đó Ngài đề cao loại bửa trên mức cho phép rồi, vắt thì việc này còn có xích míc cùng với học thuyết vô té không?”.

Đó là vấn đề cơ mà toàn bộ huynh đệ rất cần phải nuốm cho vững vàng. Tra cứu vãn lại tôi thấy ví dụ, nếu như xét đến tư câu kệ đó cùng với tinh thần Nguim tdiệt thì dẫn đầy đủ tứ câu: “Thiên thượng người đời, duy vấp ngã duy nhất, độc nhất thiết trần thế, sinh lão căn bệnh tử”, tức là trên ttách bên dưới trời chỉ gồm ta là hơn không còn. Tại sao ta hơn hết? Vì vào toàn bộ trần gian, ta đang quá khỏi sinh già dịch chết. Phật rộng tất cả trần thế vì Ngài đã qua khỏi sinh già bệnh chết. Đó là cái hơn theo ý thức Nguim thủy. vì vậy lời nói đó không phải đề cao mẫu bổ.

Tại sao chỏng Tổ cả nước không sử dụng không còn bốn câu, lại dùng hai câu thôi, có ý nghĩa gì? Đâu đề nghị những Ngài ko hiểu qua bài kệ đó, nếu chúng ta ko nghiên cứu kỹ rất có thể bị nghi vấn sống điểm đó. Bởi vị niềm tin Phật giáo Phát triển đi thẳng vào vấp ngã của Pháp thân, chớ chưa hẳn mẫu té của thân này. Nên nói “Thiên thượng nhân gian, duy xẻ độc tôn” là chỉ mang lại bổ Pháp thân.

Như bọn họ đang biết, vấp ngã của thân tđọng đại ngũ uẩn này vô thường sanh khử, không tồn tại nghĩa gì cần lý thuyết nói vô bổ. Vô bửa là vô chiếc ngã tứ đọng đại ngũ uẩn, mà lại Pháp thân là thể bất sinh văng mạng, nó đầu tiên. Vì vậy Phật nói “Duy ngã độc tôn”. Trong ghê Kyên cang có bài xích kệ “Nhược dĩ sắc con kiến bổ, dĩ âm tkhô nóng cầu té, thị nhân hành tà giáo, bất năng kiến Nhỏng Lai”, Tức là ví như cần sử dụng dung nhan thấy Ta, sử dụng âm thanh hao cầu Ta, người kia hành đạo tà, cần thiết thấy Như Lai. do đó chữ Ngã này chỉ mang lại ngã gì? Ngã của Pháp thân đề nghị quan trọng dùng dung nhan tướng mạo, âm thanh hao cơ mà cầu. Nếu ai sử dụng nhan sắc tướng mạo âm thanh mà cầu Pháp thân, đó là tà.

Giáo lý Phát triển tôn vinh xẻ là loại bửa Pháp thân. Theo ý thức Phật giáo Phát triển, chúng ta tu phải giác ngộ được Pháp thân, bắt đầu giải bay sanh tử. Từ kia ta thấy lòng tin Phật giáo Nguyên tdiệt với tinh thần Phật giáo cải tiến và phát triển bao gồm địa điểm không giống nhau. Phật giáo Nguim thủy nhắm vào điểm Phật sẽ thừa qua sanh tử của bọn chúng sanh đề xuất nói Ngài hơn không còn. Phật giáo Phát triển nhắm vào Pháp thân của bọn họ, là cái không sinh ko diệt cần nói rộng hết. Hiểu như thế mới rất có thể trả lời thắc mắc trên của Phật tử nhưng không trở nên run sợ.

Có một Phật tử hỏi chúng tôi: “Thưa Thầy, Phật tử tu theo đạo Phật, hiện tại bạn dạng thân, gia đình, buôn bản hội có ích ích gì?”. Câu hỏi này cực kỳ thực tiễn, họ cấp thiết không cẩn thận được. Thật ra vụ việc được nêu lên chưa hẳn vượt khó khăn, mà lại Cửa Hàng chúng tôi mong mỏi dẫn lại nhằm Tăng Ni ý thức trách nát nhiệm của người huấn luyện và đào tạo lý thuyết. Chúng ta đào tạo và huấn luyện lý thuyết đề nghị làm thế nào để cho Phật tử rạm đọc, áp dụng tu hành có ích đến phiên bản thân, mái ấm gia đình với làng mạc hội, chính là trung tâm của Việc truyền bá Chánh pháp. Chính nhờ phần lớn thắc mắc này làm cho chúng ta buộc phải nghiên cứu kỹ lưỡng về giáo lý đơn vị Phật, dạy nạm nào đến bổ ích ích thiết thực, chớ không thể nói suông được.

Tôi thường xuyên dạy dỗ Phật tử tu là cốt đổi khác cha nghiệp thân, khẩu, ý. Cho nên nói về tu là nói tới sự chuyển hóa, biến chuyển mẫu dngơi nghỉ xấu vươn lên là mẫu hay tốt. Nói rõ ràng hơn về tu cha nghiệp nghĩa là ngày xưa không biết tu vị đó gần kề sinh, trộm cắp, dâm tà v.v… Bây tiếng biết tu rồi thì ko gần cạnh sanh, không trộm cắp, không tư thông. Nếu tích cực rộng, hồi đó vị đó ngay cạnh sinh, hiện thời biết tu rồi gửi lại chẳng mọi không giáp sinh Nhiều hơn pngóng sanh, không tội tình trộm cắp Ngoài ra tập hạnh cha thí, ko dâm tà mà còn khuyến khích những người dân phổ biến quanh duy trì hạnh trinc bạch.

Hồi xưa không biết tu ta giả dối, nói nhị lưỡi, nói hung dữ, nói tô vẽ vô nghĩa. Bây giờ khoảng đầu của việc tu là sút giả dối, sút nói nhì lưỡi, bớt nói ác loạn, bớt nói tô vẽ. Qua chặng thiết bị hai cần phát lên, Khi xưa bản thân nói dối thì bây giờ luôn luôn luôn nói lời chân thật; Lúc xưa nói hai lưỡi tức nói ly loại gián, hiện giờ nói lời hòa hợp; Lúc xưa nói lời hung dữ ác hiểm, hiện giờ nói lời thánh thiện hòa trang nhã, khi xưa nói lời thêu dệt bất nghĩa, bây chừ nói lời hợp lý.

Ngày xưa tâm ý những tsay đắm, nhiều sảnh, những đam mê, hiện giờ bớt tmê mẩn, bớt sảnh, sút mê say, đó là khoảng số một. Qua chặng thứ nhị, chẳng gần như giảm tđắm say ngoài ra tập thương fan cứu giúp vật dụng, share giúp đỡ kẻ cơ hàn. Chẳng mọi giảm Sảnh ngoại giả tập trải lòng trường đoản cú bi cho khắp đa số fan. Chẳng hầu như bớt tê mê ngoại giả tập mở có trí tuệ theo Chánh pháp. Bởi vậy nắm vì tham mê Sảnh đam mê, bây chừ đổi lại thành tía thí, từ bi, trí tuệ. Đó là tu.

Nếu một Phật tử, phiên bản thân ko sát sinh, ko trộm giật, không dâm tà, ko giả dối, giảm tyêu thích sân đam mê, điều đó hữu ích ích chưa? Bản thân có lợi ích rõ ràng rồi. Nếu một thành viên trong mái ấm gia đình xuất sắc điều đó, tự nhiên gia đình cũng an vui, xã hội cũng xuất sắc theo. Rõ ràng câu hỏi tu có ích ích thiết thực mang đến phần nhiều tín đồ với làng hội.

Xem thêm: Bát Quan Trai Giới Bát Quan Trai Tại Nhà? Bát Quan Trai Giới Là Gì

Lúc tôi đi giảng ở Rạch Giá cùng với thầy Huyền Vi, đề bài giảng là đạo giáo Nhị vượt. Trong số đó nói đến tứ tthánh thiện, bát định cho tới tứ đọng quả Thanh vnạp năng lượng. Vì nằm trong bài xích đề nghị tôi giảng tương đối cũng rõ. Sau lúc giảng kết thúc, gồm một Phật tử quỳ thưa: “Thưa Thầy, Thầy giảng về tứ đọng thiền lành, chén bát định với tứ quả Tkhô cứng văn uống, bọn chúng con nghe phát âm rồi, tuy nhiên xin hỏi thiệt trong các tầng thiền hậu định với quả vị đó, Thầy vẫn hội chứng được mẫu làm sao rồi?”. Lúc kia tôi đần, không vấn đáp được. May nhờ vào thầy Huyền Vi ngồi cạnh bên lanh trí, trả lời dùm tôi: “Đạo hữu quên rồi sao, trong tởm thường xuyên nói bạn tu bệnh giống như kẻ uđường nước nóng giá từ biết, làm thế nào nói mang đến đạo hữu nghe được”. Lần đó Thầy Huyền Vi đang vấn đáp cứu nhân tình tôi. Nhưng tình thực, khi ấy tôi rất đau. Tại sao?

Chúng tôi cứ quen thuộc học hiểu, nhưng mà không tồn tại thì giờ tu. Một đêm nhiều lắm là tụng gớm đủ nhì thời, đôi lúc thiếu hụt nữa. Nhất là làm cho giảng viên được quyền nghỉ ngơi để nghiên cứu và phân tích bài xích vsinh sống, yêu cầu tu hỗn lếu láo thôi, chẳng tất cả tới đâu. Chừng Khi giảng bản thân học bài bác kỹ, nói cho tất cả những người ta nghe gọi, Phật tử tưởng tôi đã bệnh hơi khá rồi, Khi hỏi lại bản thân chới với không xử lý được. Gặp phải câu hỏi bên trên, lòng tôi không yên tâm hết sức, do thấy mình hệt như cái máy thâu thanh hao. Thu lời của không ít bậc thầy đi trước, rồi phát ra y những điều đó, chớ bạn dạng thân chưa xuất hiện gì không còn. Do kia tôi thầm nguyện, lúc như thế nào đủ duim bản thân phải tìm địa điểm tu nhằm yên lòng một chút, chớ nói tốt cơ mà làm cho ko được, thiệt khổ vai trung phong quá. Đó là lý do về sau tôi tìm kiếm lên núi tu thiền hậu.

Tôi nhắc lại gần như điều đó cho Tăng Ni thấy trách nhiệm của một bạn Thầy ko giản đơn nlỗi bản thân tưởng. Ta đề nghị nói cầm làm sao cho người hiểu, kế bọn họ hỏi cho tới công tích tu hành mình cũng phải ghi nhận, tất yêu sốt ruột được. Muốn nắn núm chúng ta phải tất cả tu. Tu vắt nào? Trong các thời khóa tụng trong phòng tthánh thiện, hay tốt nhất là gớm Bát-nhã. Bát-nhã là giờ Phạn, Trung Quốc dịch trí tuệ, các loại trí tuệ siêu xuất trần gian, chứ chưa hẳn trí tuệ thường xuyên. Muốn nắn lao vào cửa ngõ thiền lành trước tiên phải xâm nhập lý Bát-nhã.

Lý Bát-nhã nói một cách khác là cửa ngõ Không. Sắc tức thị không, ko tức thị sắc đẹp. Tại sao chúng ta tu tthánh thiện yêu cầu đi từ bỏ cửa Không? Vì nếu như thấy thân này thiệt, so với nước ngoài chình họa, từ nhỏ người cho tới muôn đồ vật, bọn họ phần đa thấy thiệt không còn thì trọng tâm sẽ đuổi theo nó. Bây giờ đồng hồ, ao ước chổ chính giữa ko chạy theo, bọn họ nên cửa hàng sát kỹ tất cả sự thứ ở ko kể cũng vày duim thích hợp, không thật. Cái công ty từ bỏ khohình họa khu đất trống, ta dựng cây xanh, gạch ngói v.v… để thành cái bên.

Do vậy chiếc đơn vị là tướng mạo duyên hợp. Do duyên ổn thích hợp nên tất cả ngày nó yêu cầu bại hoại, tường vách đổ sụp. Những gì duyên hợp phần đông hư dối. Từ chiếc đơn vị cho tới các sự phần đa thứ, tất cả máy làm sao không phải duim hòa hợp đâu, phải chúng đã đi mang lại bại hoại. Biết rõ điều này new ko dính mắc với cảnh phía bên ngoài. Không bám mắc nước ngoài chình ảnh thì trọng tâm new an định được, còn bám mắc thì ko khi nào an định.

Thí dụ nhỏng quý Phật tử vừa new to giờ với ai đó chừng nửa tiếng, bây giờ vô ngồi thiền hậu có yên ổn không? Vừa ngồi vừa liên tiếp bao biện, ko biện hộ bằng mồm cơ mà cãi bởi trọng tâm. Họ nói câu chính là sao, bản thân cần trả lời nắm làm sao mang lại xứng v.v… cứ ôn tới ôn lui hoài. Vì bọn họ thấy lời nói thật yêu cầu không vứt được. Nếu ta cửa hàng nhỏ tín đồ đó không quá thì khẩu ca của mình có thật đâu, toàn bộ là chuyện trống rỗng, có gì đặc biệt. Thấy vậy ngay thức thì buông dịu. Buông được thì ngồi thiền khô bắt đầu im. Cho cần trước tiên lao vào cửa ngõ thiền khô, họ nên đi từ lý Bát-nhã, dẹp quăng quật toàn bộ phần đông cầm cố chấp của chính bản thân mình.

Kinc Bát-nhã nói “Sắc Có nghĩa là Không, Không có nghĩa là Sắc” nghĩa cố kỉnh nào? Bây tiếng tôi dẫn mẩu chuyện xưa nỗ lực này. Đời Đường, gồm hai vị tnhân từ sư tthấp Trí Tạng với Huệ Tạng, môn đệ của Mã Tổ Đạo Nhất. Một hôm hai huynh đệ ra ngoài sân vườn nghịch. Ngài Trí Tạng hỏi ngài Huệ Tạng:

– Sư đệ biết bắt hỏng không chăng?.

Ngài Huệ Tạng trả lời:

– Biết.

– Làm sao bắt?

Ngài Huệ Tạng ngay tức khắc chuyển tay ra ôm lỗi ko. Ngài Trí Tạng quở:

– Bắt như vậy làm thế nào được hư không?

Ngài Huệ Tạng hỏi:

– Huynh làm thế nào bắt?

Ngài Trí Tạng ngay tức khắc nắm lấy lỗ mũi Huệ Tạng lôi đi. Ngài Huệ Tạng la:

– Nắm như vậy bị tiêu diệt fan ta, buông ra!

Ngài Trí Tạng nói:

– Bắt như vậy bắt đầu được lỗi không.

Câu cthị xã này có đạo lý gì? Lỗ mũi dù thế hiệ tượng đồ vật chất, cơ mà bên phía trong trống rỗng. Nắm dòng dung nhan thì trong các số ấy sẽ bao gồm mẫu ko rồi. Đây là nghĩa sắc tức thị ko. Nếu ôm hỏng không phía bên ngoài thì làm thế nào thế được hư không? Nlỗi lọ hoa trước đôi mắt họ, nếu như vứt mấy cọng hoa mỗi khu vực từng dòng thì lọ đựng hoa không hề. “Bình hoa” là trả danh, do đủ dulặng đúng theo lại mới tất cả, ví như thiếu thốn duyên lọ hoa không hề nữa. Nên nói thể lọ đựng hoa là ko, bởi vì dulặng thích hợp trợ thời bao gồm. Ngay chỗ lọ hoa họ biết tánh nó là không. Tuy tánh không tuy nhiên đủ duyên ổn hợp lại thì thành bình hoa.

vì thế lý không ở đây chưa hẳn ko ngơ, nhưng là không tồn tại cửa hàng cố định và thắt chặt. Duim đúng theo lâm thời gồm, duyên ly tán trở về ko. Hoa khi phân tán mọi khu vực, chỉ từ lại bình ko, ví như ta cặm vào đó những hoa khác thì có lọ đựng hoa quay lại, nên nói “ko tức là sắc”. Rõ ràng dung nhan với không phần nhiều không thực sự. Nói dung nhan nói không nhằm mục tiêu đã cho thấy lý duyên ổn vừa lòng, đủ dulặng thì không biến thành dung nhan, thiếu duyên thì sắc đẹp biến thành ko. Nên ngay lúc dulặng phù hợp, tánh nó vẫn là không. Vì vậy khiếp Bát-nhã nói “không” tất cả: ko nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ko sắc đẹp, tkhô giòn, hương… Không là nói đến thể của toàn bộ những pháp. Tất cả pháp chỉ gồm giả danh, không có thiệt thể.

Từ đó bọn họ dùng trí tiệm xét không còn những sự trang bị bên ngoài, hồ hết là duim hợp tánh ko. Biết như thế là thức giấc, hết mê. Cho cần phải biết được lý tánh không rồi, bọn họ bắt đầu bỏ được vọng tưởng điên đảo, những vị Bồ-tát bắt đầu rất có thể tu hành phát triển thành Phật. Dùng trí tuệ Bát-nhã có nghĩa là cần sử dụng thanh hao tìm bén ruồng hết sáu trằn, không chấp ko kẹt. Không chấp thì ngồi thiền êm ro, không cho là, kế bên. Vừa thốt nhiên nhớ gì tức khắc tự nói “Nó dối trá, tất cả thiệt đâu nhưng mà nhớ”.

Thế nên bước vào cửa ngõ Không bắt buộc thấy rõ: Một, tất cả cảnh sắc đa số hỏng dối, tự tánh là không. Hai, thân tđọng đại duim đúng theo lỗi dối, từ tánh là không. Ba, chổ chính giữa vọng tưởng sanh khử hỏng dối, từ tánh là không. Biết bố dòng đó không thật rồi, bọn họ buộc phải search đã tạo ra mẫu sống động. Đây là chỗ thiết yếu hành trả tu thiền lành cần biết. Cái thiệt kia lâu nay họ ko ghi nhớ phân vân bắt buộc đuổi theo trăm sản phẩm đảo điên. Bây giờ đồng hồ ta nên lưu giữ nhằm nhận biết cùng sống lại với dòng chân thực của bản thân, thì mới có thể xong sanh tử với buồn bã.

Xem thêm: Nghä© Về NäƒM đÁ»©C CủA Ngæ°Á»I XuấT Gia, Giữ Gìn Tự Do

Hiểu rõ và thực hành đúng lời Phật dạy dỗ new xứng danh là môn đồ của Phật, bắt đầu có thể thường ân Phật Tổ và vừa đủ tư lương để trả nợ lũ na tín thí.


Chuyên mục: Phật Giáo