Đức Đạt Lai Lạt Ma Nói Về Cộng Sản

  -  

*
*
Đức Dalai Latma có xu hướngbiến đổi để làm bối rối giới biếm họa phương tây. Là một nhà sư, Ngài giúp anủi người hâm mộ đến hình ảnh của Shangri-La đối lập với thế giới vật chất củachúng ta. Ngài thường xuyên đưa ra những phát biểu về các vấn đề chính trị, đạođức, khoa học và tôn giáo nhanh chóng làm thu hút mọi người về phía mình.

Bạn đang xem: đức đạt lai lạt ma nói về cộng sản

Ngài lại hành động như vậy vào một ngày khác khi nói chocác sinh viên người Trung Quốc biết rằng Ngài chính là một người Cộng Sản. Đâykhông phải là trò chơi với đám đông mặcdù điều này làm ngạc nhiên (ít ra vớingười Mỹ) về hệ liên kết tư tưởng lâu đời này. Vào năm 1993, Ngài nói:”Hệ thốngkinh tế của chủ nghĩa Mác xít được hình thành trên những nguyên lý về đạo đứctrong khi chủ nghĩa tư bản chỉ liên hệ đến việc tăng thêm và lợi nhuận. Chủnghĩa Mác xít có liên hệ đến sự phân phối của cải đồng đều và số phận của nhữngngười kém may mắn khi cần thiết. Chủ nghĩa Mác xít quan tâm đến đối tượng lànhững người bị áp bức bóc lột. Vì những lý do đó mà chủ nghĩa Mác xít là côngbằng.”

Có một số điều kiện cần (Ngài không phải là một nhàLênin. Ngài tin rằng từ bi chứ không phải sự đấu tranh giai cấp là mấu chốt.Ngài cũng không công nhận những nước theo chủ nghĩa Mác như Liên Xô, Trung Hoavà Việt Nam đã đi theo đúng đường). Tuy nhiên, sự khác biệt giữa hình ảnh vàthực tế vẫn còn. Đức Dalai Latma không phải là người để an ủi rằng xã hội tiêudùng là thích yếu.

Truyền thống của Ngài cũng không phù hợp với tư tưởng tưbản gắn liền với nó. Có lẽ vì Phật giáo truyền đến phương Tây theo làn sóng hậu chiến tìm kiếm tâm hồn vàđược cho là tôn giáo thân thiện của được lựa chọn với các phong trào tự giúp đỡlẫn nhau. Những thông điệp về kinh tế và xã hội toàn diện đã bị đánh mất dướicác pho tượng, các tinh thể và các bản sao về bí mật (The Secret).

Ý tưởng về việc tự giúp đỡ trong Phật giáo, sự cứu khổchỉ đến từ việc nhận ra rằng làm cho mình vui không mang lại hạnh phúc. Thayvào đó, chúng ta phải làm việc một cách khéo léo và từ bi đối với mọi người nhưmột phần của hệ thống kết nối mang chúng ta đến với nhau. Phật giáo phương Tâyưu tiên tập trung vào từng các nhân là một quan niệm sai lầm và không tươngxứng với tên gọi của nó. Hoặc ít ra, một phần của Phật giáo mà người ta trảtiền nhiều hơn là chú tâm vào sự hiểu biết. Phật giáo cũng là một phương tiệntruyền thông rộng lớn-rất nhiều Phật tử người Phương Tây tu tập rất thuần hành.Sự cam kết này đồng nghĩa với việc theo đuổi con đường đi ngược lại với chủnghĩa vật chất và ích kỷ cá nhân. Hiển nhiên, chúng ta không phải lúc nào cũngcó thể quản lý được nhưng đó chính là lý do mà Phật giáo được gọi là con đườngtu tập.

Phật giáo vượt qua giới hạn của cá nhân-nhận ra sự thậtcủa sự liên kết lẫn nhau có nghĩa là cùng tham gia với mọi người trong một thếgiới rộng lớn hơn. Đây không phải là lòng nhiệt thành truyền đạo-hầu như khôngcải đạo là con đường của Phật giáo, nhưng các hành động thể hiện nguyên tắc kếtnối đạo pháp và tăng đoàn phương Tây đang ngày càng được ưu tiên với sự thamgia của cộng đồng. Khi họ làm như vậy, Phật giáo có thể bắt đầu trông khôngđược yên bình và thoải mái hơn là sự phá chấp phê phán cấp tiến kiên quyết.

Sự phê phán này đã bắt đầucó ảnh hưởng đến vương quốc Anh. Đã 45 năm kể từ ngày EF Schumacher xuất bảntham luận kính tế Phât giáo được tờ báo Times xếp hàng là một trong 100 quyểnsách có ảnh hưởng lớn nhất kể từ sau thế chiến thứ hai. Mặc dù lấy nam giới làmtrọng tâm, cơ học về thế giới mà quyển sách mô tả vẫn còn phù hợp với hiện nay.Schumacher đã chỉ ra rằng thế giới được lèo lái một cách nổi loạn vì sự tiêudùng dẫn đến thay đỏi khí hậu cũng như các chương trình nghị sự về hạnh phúc.

Xem thêm: 16 Bài Thơ Hay Viết Về Những Ngày Cuối Năm Chợt Thấy Lòng Bình Thản

Các chỉ số về hạnh phúc doDavid Cameron nhiệt tình đưa lên đã phát triển và là một phần trong sự liênkết với chính sách của đất nước Bhutankhi chú trọng đến tổng hạnh phúc quốc gia vượt qua tổng sản phẩm quốc nội. Liệuthủ tướng có nhận ra rằng nền tảng của Phật giáo trong các kế hoạch của ông chotình cảnh của quốc gia không nhỉ?

Dĩ nhiên, chúng ta đã đimột chặng đường khá dài từ một chính phủ trông rất xa lạ với giáo pháp. Từ quanđiểm của một phật tử, chỉ có cuộc cahcs mạng trong tâm của chugns ta mới có thểgiúp chúng ta nắm giữ hạnh phúc đến cho tất cả các nơi lầm lạc. Và điều đó ảnhhưởng đến nhiều thứ hơn là chỉ tính toánxem liệu một người có công ăn việc làmvà một gia đình trong ánh nắng Cornwall cảm thấy lạc quan hơn so với một ngườiAnh đơn độc, không việc làm vào một ngày mưa. Do đó, cần có một sự chuyển đổitoàn diện trên diện rộng để mang con đường tu tập cá nhân đến với nhau nhằmchuyển đổi xã hội rộng lớn hơn. Có phải điều này là điều mà Đức Dalai Latmađang nghĩ khi Ngài tự nhận mình là “Mộtnữa là chủ nghĩa Mác xít và một nữa là Phật giáo”?

Ngọc Hằng dịch(Theo Guardian.co.uk)

 

 

Of course the Dalai Lama's a Marxist


The leader's statement shocked somein the west, but reminds us of Buddhism's commitment to social as well asindividual good

The Dalai Lama has a refreshing tendency to confound western caricatures. Asa cuddly old monk, he could comfort fans by fuzzily connecting us to animagined Shangri-La that contrasts favourably with our own material world. Onlyhe won't play the game, regularly making ethical, political, scientific and(ir)religious statements that rudely pop the projections laid on to him.

He was at it again the other day, telling Chinese students that he considers himself a Marxist. This wasn't just playing to the crowd– although it was reported with surprise (at least in the US), the ideologicalalignment is longstanding. In 1993, he said:"The economic system of Marxism is founded on moral principles, whilecapitalism is concerned only with gain and profitability. Marxism is concernedwith the distribution of wealth on an equal basis ... as well as the fate ofthose who are underprivileged and in need, and cares about the victims ofminority-imposed exploitation. For those reasons, the system appeals to me, andit seems fair."

There are a number of caveats (he's not a Leninist, believes compassionrather than class struggle is key, and doesn't consider communist regimes suchas the USSR, China or Vietnam to have been true exponents), but the dissonancebetween image and reality remains – the Dalai Lama is not the comfortingOriental pet that consumer society might like.

Neither does his tradition match the capitalist fantasies attached to it.Perhaps because Buddhism came to the west on a wave of post-war hippysoul-searching, and was then co-opted as friendly religion of choice by newageism and the self-help movement, its radical economic and social messageshave been lost under an avalanche of laughing fat-man statues, healing crystalsand copies of The Secret.

The very idea of self-help in Buddhism is an oxymoron – relief of sufferingcan only come from the realisation that pleasing ourselves doesn't bringhappiness – instead we must try to work skilfully and compassionately withothers, as part of interwoven systems of connectivity that bind us together. A"western Buddhism" that prioritises solipsistic focus on theindividual is so great a misconception as to be unworthy of the name – or atthe least the Buddhism part – as anyone who pays it more than passing attentionknows. It's also largely a media invention – many western Buddhists areserious, deeply committed practitioners. That commitment means choosing tofollow a path that leads against the stream of materialism and selfishness. Ofcourse, we don't always manage it, but that's why it's called a path ofpractice.

Buddhism goes way beyond the confines of the personal – realising the truthof interdependence implies taking up the challenge of engaging with others inthe wider world. This isn't missionary zeal – proselytising is hardly theBuddhist way – but it does mean social action that embodies dharmic principles,and western sanghasare increasingly prioritising community involvement. As they do so, Buddhismmay start to look less like some nice bit of calm and relaxation and more likea radical, uncompromising critique of the status quo.

Xem thêm: Cư Sĩ Diệu Âm Úc Châu ) - Cư Sĩ Diệu Âm ( Úc Châu )

This critique has already begun to influence the UK mainstream. It's 45years since EF Schumacher published his Buddhist Economics essay in Small is Beautiful, which the TimesLiterary Supplement listed as one of the 100 most influential books since thesecond world war. Though the male-centric, mechanistic world it describes nowseems dated, Schumacher's outline of a world driven mad by consumption (and hisBuddhist-inspired remedy of sufficiency and sustainability) has informedeverything from the climate change debate to the happiness agenda –particularly through the influential New Economics Foundation (NEF) thinktank, which grew out ofSchumacher's vision.

The well-being indices enthusiastically taken up by David Cameron have grown in part from NEF's links withthe kingdom of Bhutan and its policy of favouring gross national happinessabove gross domestic product. Is the prime minister aware of the Buddhistfoundation to his plans for the nation's mood?

Of course, we're a long way from a government that looks even remotelydharmic. From a Buddhist perspective, only a revolution in our collective mindcan counter the momentum that keeps us grasping for happiness in all the wrongplaces. And that would involve more than measuring whether someone with a job anda family in sunny Cornwall feels more upbeat than a lonely, unemployed Londoneron a rainy day. It would require systemic transformation on both an intimateand a huge scale, bringing the path of personal practice together with muchbroader societal shifts. Could this be what the Dalai Lama is thinking of whenhe describes himself as "half-Marxist, half-Buddhist"?