đau khổ và hạnh phúc

     
*
Cuộc đời thừa đau đớn cần không có bất kì ai mong kiếm tìm tìm nó, cuộc sống thiếu hụt hạnh phúc bắt buộc ai cũng nỗ lực tra cứu kiếm nó. Đau khổ và hạnh phúc là nhì máy đối lập. Không thể tránh né gian khổ, nhưng lại vẫn có thể tra cứu thấy niềm hạnh phúc. Một phương pháp dễ dàng và đơn giản nhằm sống niềm hạnh phúc là trân trọng số đông gì mình đang có. Đau khổ là sự việc bao la, cùng hạnh phúc là sự việc mông mênh… Không thể bao gồm có mang chính xác cho tất cả nhì vụ việc này, chỉ hoàn toàn có thể có mang hạnh phúc theo một nghành hoặc một pmùi hương diện như thế nào kia.Hạnh phúc tương quan trường đoản cú do: Làm công việc mình thích, sẽ là TỰ DO; yêu thích quá trình bản thân làm, chính là HẠNH PHÚC. Người ta hoàn toàn có thể chỉ làm việc bình thường dẫu vậy lại rất có thể dựa vào này mà trlàm việc yêu cầu khác thường. Những bạn chỉ nghĩ về mang lại phiên bản thân bản thân và kiếm tìm tiện ích cho riêng rẽ bản thân thì chẳng lúc nào đạt được hạnh phúc đích thực!Văn uống thi sĩ William Arthur Ward (1921-1994, Hoa Kỳ) nói: “Người sáng suốt là bạn học được số đông thực sự này: Rắc Rối là trong thời điểm tạm thời, Thời Gian là dung dịch bổ, Đau khổ là ống nghiệm”. Đau khổ lớn số 1 của bé bạn đó là chết choc. Văn sĩ trào phúng Mark Twain (1835-1910, Hoa Kỳ) đặt vấn đề: “Tại sao họ lại vui mắt trước sự chào đời với thương thơm tiếc nuối ở lễ tang? Bởi do họ không phải là đương sự”.Chúng ta biết chắc rằng niềm hạnh phúc luôn là niềm mong ước suốt cuộc đời của đều bạn – bất luận phái mạnh, phụ, lão, ấu. Mưu cầu niềm hạnh phúc là mong ước quang minh chính đại và là quyền cơ bản của bé fan. Hạnh phúc đa dạng và phong phú, với khá nhiều cường độ. Hạnh phúc nghỉ ngơi ngay sát chứ không cần xa. Tuy nhiên, niềm hạnh phúc cũng dễ khiến cho bạn ta mộng ảo ví như yên cầu thái vượt. Cũng nlỗi tình yêu, chẳng ai rất có thể định nghĩa chính xác cụ nào là hạnh phúc. Tất cả chỉ nên kha khá.Hạnh phúclà 1 trong những tâm trạng cảm xúc thời thượng của nhỏ bạn khi được thỏa mãn nhu cầu một nhu cầu nào đó. Hạnh phúc mang tính chất nhân bạn dạng thâm thúy với thường Chịu đựng tác động ảnh hưởng của lý trí, là cảm hứng thoải mái và dễ chịu Khi đã có được một cực hiếm, một mục đích, một hiệu quả,... như mình mong muốn. Nhưng sự không giống nhau nằm ở tính hữu hình hoặc vô hình dung của quý hiếm, của mục đích, của hiệu quả đã đạt được về các lĩnh vực: tình thương, thành công xuất sắc, khét tiếng, phú quý,... Hạnh phúc cùng phấn kích có nghĩa gần giống nhau, niềm hạnh phúc đọc theo nghĩa tinh thần, trừu tượng; vui vẻ đọc theo nghĩa vật dụng hóa học, cụ thể.Tuy nhiên, nếu muốn gồm hạnh phúc thì đề nghị đi kiếm. Đi tra cứu hạnh phúc chưa hẳn là đang “nhặt” được nó nhỏng nhặt được một đồ dùng thể, cũng quan trọng ngồi hóng sung rụng, mà lại bắt buộc chủ động “tạo” ra nó. Nghĩa là đồng ý cùng với mọi gì bản thân có hiện thời thì sẽ có được hạnh phúc. Hạnh phúc là ko yên cầu. Thế nhưng lại không còn dễ dàng triển khai được động thái “chấp nhận” nhỏng vậy!CHẤP NHẬN ĐAU KHỔ…Bác học tập Thomas Alva Edison (1847-1931, fan Mỹ) được coi là một kỹ năng, cơ mà ông kết luận: “Thiên tài là một phần trăm cảm hứng và chín mươi chín tỷ lệ những giọt mồ hôi. Tôi chưa hề thất bại, mà lại tôi chỉ đưa ra mười ndở hơi phương pháp ko tác dụng”. Có vất vả new biết thay nào là thanh nhàn, bao gồm âu sầu bắt đầu biết cố gắng như thế nào là niềm hạnh phúc. Cũng nlỗi tất cả bị tù đày rồi new nhấn thức được tự do thoải mái với biết quý thoải mái. Có gian khổ vất vả mới cần người, thành nhân kiệt. Chính cực khổ là “chất xúc tác” đến đa số tác phđộ ẩm giá trị. Càng dày tay nghề thì tác giả càng đã đạt được những tác phẩm giỏi. Những tín đồ xuất sắc phần lớn là những người đã từng có lần đồ dùng lộn cùng với cuộc sống thường ngày trở ngại vô cùng. Giàu bao gồm và vui mừng ko tạo cho vĩ nhân, như cố gắng Nguyễn Công Trđọng (có người cho là của gắng Phan Bội Châu) đã đặt vấn đề: “Ví rộp đường đời bằng vận cả / Anh hùng hào kiệt bao gồm rộng ai?”. Chúng ta hay nói rằng “thua cuộc là người mẹ thành công”, nhưng lại chắc rằng kia chỉ cần tiếng nói đầu môi chót lưỡi hoặc nói để “lên lớp” tín đồ không giống, còn chủ yếu bản thân thì run nỗ lực cập trước cực khổ cùng thua cuộc.Thời Cựu Ước, Đức Chúa phân tích với ông Áp-ram: “Hãy rời vứt xứ đọng ssinh sống, bọn họ hàng với công ty phụ thân ngươi, nhưng đi tới khu đất Ta vẫn chỉ đến ngươi. Ta đã tạo nên ngươi thành một dân to, sẽ chúc mừng hạnh phúc cho ngươi. Ta vẫn mang lại tăm tiếng ngươi được lừng lẫy, cùng ngươi sẽ là 1 trong những mọt phúc lành. Ta đang chúc phúc mang lại phần lớn ai chúc phúc mang đến ngươi; ai lăng nhục ngươi, Ta đang chửi rủa. Nhờ ngươi, rất nhiều gia tộc trên mặt đất sẽ tiến hành chúc phúc” (St 12:1-3). Cái địa điểm “xa vời” này được Gọi là Đất Hứa – miền đất trù mật được Thiên Chúa sắp đến sẵn cho ông.Thật là “căng” lắm đấy! Cuộc sinh sống vẫn bình ổn, định cư lạc nghiệp, đùng một chiếc bắt buộc đưa đến chỗ lạ lẫm, chưa bao giờ nắm như thế nào, liệu họ gồm dám đi không? khi mong kiếm tìm nơi lập nghiệp, ai cũng dò xét trước xem hoàn toàn có thể tiện lợi hay không chứ chẳng ai dám “nhắm đôi mắt chuyển chân”. Người ta ví von: “Ba lần dời đơn vị bởi một đợt cháy nhà”. Chắc chắn là tương đối khó nhưng dám bước đi ra đi, chính vì giằng co dữ dội cùng cần được gan dạ nhằm hoàn toàn có thể kết thúc khoát ngay lập tức.Cũng vẫn nặng nề ra đi cho dù thấu hiểu vị trí đến ra làm sao – yêu cầu ra đi vì khu đất quy hướng, bị giải hòa, gồm nguy cơ tiềm ẩn bão bầy đàn hoặc động khu đất,… huống ném ra đi nhưng lần chần chỗ kia như thế nào, tương lai cầm cố làm sao. Vậy mà lại “ông Áp-ram ra đi, nhỏng Đức Chúa sẽ phán với ông” (St 12:4a). không chỉ vậy, khi tách Kha-ran, “ông Áp-ram được bảy mươi lăm tuổi” (St 12:4b) chứ đâu còn tươi trẻ gì nữa. Quả thật, đức tin của ông to quá! Vì nạm ông được đổi tên Áp-ram thành Áp-ra-si mê, tức thị “fan thân phụ đồ sộ của muôn dân tộc” (Hc 44:19).Hoàn toàn tín thác cùng vâng lời ra theo sự lí giải của Thiên Chúa, “ông Áp-ram lấy theo bà xã là bà Xa-rai, con cháu là ông Lót, cùng hồ hết tài sản họ sẽ bé dựng được, với gia nhân họ sẽ có tại Kha-ran. Họ ra đi về phía đất Ca-na-an cùng sẽ cho tới đất đó” (St 12:5). Tổ prúc Áp-ra-ham ra đi vì chưng ông hoàn toàn tín thác vào Thiên Chúa quan lại chống cùng chi phí định, mặt khác ông cũng vâng lời giỏi đối. Thật vậy, Kinch thánh đang xác định: “Đức vâng lời trọng hơn của lễ” (x. 1 Sm 15:22; Tv 50:8-9). Vì vâng lời vô điều kiện, không còn so đọ, ông yên tâm và nô nức, Tức là ông cảm thấy hạnh phúc. Niềm niềm hạnh phúc của bạn biết tín thác vào Thiên Chúa luôn luôn triền miên với lâng lâng cực nhọc tả, chắc chắn rằng là như thế. Đứa nhỏ bé trọn vẹn vô bốn cùng hồn nhiên Khi làm việc bên mẹ!Nlỗi chúng ta vẫn biết, một lúc Thiên Chúa hẹn bất kể điều gì thì luôn luôn chắc chắn rằng, luôn luôn giữ đúng lời, bởi vì đó là công cụ, Ngài có tác dụng dụng cụ phải Ngài kính trọng luật, nhỏng Chúa Giêsu nói: “Trời đất qua đi còn dễ dàng rộng là một cái pkhông còn của Lề Luật rụng mất” (Lc 16:17). Tương tự, người sáng tác Thánh Vịnh cũng đã thử khám phá cuộc sống đời thường bên trên hành trình đức tin cùng thực bụng phân tách sẻ: “Vì lời Chúa phán trái là ngay thật, phần đông việc Chúa làm số đông đáng cậy tin. Chúa ái mộ điều công minc bản lĩnh, tình tmùi hương Chúa chan hoà mặt đất” (Tv 33:4-5). Thật vậy, “muôn nđần độn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 100:5; Tv 106:1; Tv 107:1; Tv 118:1-4, 29; Tv 136:1-26).Kinch Thánh khẳng định “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4:8 và 16) và là “Đấng nhiều lòng tmùi hương xót” (Ep 2:4). Ngài luôn luôn quyên tâm thú chế tạo ra mà Ngài sẽ dựng nên: “Chúa chăm nom phê duyệt tín đồ kính sợ Chúa, kẻ trông cậy vào lòng Chúa yêu thương tmùi hương, hầu cứu vãn bọn họ khỏi tay thần bị tiêu diệt với nuôi sinh sống vào buổi cơ hàn.

Bạn đang xem: đau khổ và hạnh phúc



Xem thêm: Sự Tích Ông Táo Bà Táo - Sự Tích Ông Công Ông Táo

Tâm hồn chúng tôi chờ trông Chúa, bởi vì Người luôn bảo vệ phù trì”
(Tv 33:18-20). Tác giả Thánh Vịnh giãi bày đối với tất cả niềm thành tín: “Vâng, tất cả Người, công ty chúng tôi mừng húm, bởi hằng tin tưởng làm việc Thánh Danh” (Tv 33:21). Tin tưởng phải sẵn sàng vâng lời, vâng lời hành vi thì vẫn yên tâm và được nếm vị hạnh phúc.Tuy nhiên, tuy vậy nhận biết Thiên Chúa nhiệt tình điều đó, chúng ta ko được ỷ lại, nhưng vẫn cần không hoàn thành cầu nguyện: “Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa, nlỗi bọn chúng nhỏ hằng trông cậy địa điểm Ngài” (Tv 33:22). Tương từ bỏ, câu “xin Cha tha nợ bọn chúng bé nhỏng chúng nhỏ cũng tha kẻ tất cả nợ chúng con” tức là họ trông cậy ở tầm mức làm sao thì được nhận lòng tmùi hương xót điều này, chúng ta tha sản phẩm công nghệ cho tất cả những người không giống thế nào thì được nhận ơn tha đồ vật như vậy. Đó là công bằng, là công lý, và cũng chính là chân lý. Không thể CHO không nhiều cơ mà đòi NHẬN nhiều. Thiên Chúa không khi nào “bù lỗ” cho ai theo kiểu đó, nghĩa là không tồn tại cthị xã “ngồi mát nạp năng lượng chén bát vàng”.Thánh Phaolô quan tâm căn uống dặn: “Anh chớ hổ thẹn vì chưng phải làm chứng mang đến Chúa bọn họ, cũng đừng hổ thứa hẹn bởi vì tôi, fan tù của Chúa; tuy nhiên phụ thuộc sức mạnh của Thiên Chúa, anh hãy đồng lao cộng khổ cùng với tôi để loan báo Tin Mừng” (2 Tm 1:8). Tuy nói với Ti-mô-thê, tuy nhiên cũng chính là lời thông báo đối với từng chúng ta. Chắc chắn rất nhiều người, ko trừ ai, hồ hết bắt buộc nỗ lực cố gắng ngày đêm!Nhưng nhưng vì sao lại đề nghị nỗ lực cố gắng làm hội chứng nhỏng vậy? Đơn giản thôi, vị đó là nguyên nhân tất yếu. Thánh Phaolô cho biết: “Người sẽ cứu độ với kêu gọi họ vào dân thánh của Người, KHÔNG PHẢI vì công cơ Việc nọ họ đang làm cho, nhưng mà là vì KẾ HOẠCH cùng ÂN SỦNG của Người. Ân sủng kia, Người sẽ ban mang lại bọn họ từ muôn thusinh hoạt trong Đức Kisơn Giêsu, nhưng mà giờ đây bắt đầu được thể hiện, vì chưng Đấng cứu giúp độ chúng ta là Đức Kiđánh Giêsu sẽ xuất hiện thêm. Chính Đức Kisơn vẫn hủy hoại thần chết, với sẽ cần sử dụng Tin Mừng mà làm rõ ràng phúc trường sinh bất tử” (2 Tm 1:10). Ôi, thiệt là chí lý cùng thấm thía thừa chừng!Trên hành trình đức tin trên trần thế, trường hợp triển khai được như thế thì bọn họ chắc chắn là sẽ tiến hành tận thưởng niềm hạnh phúc vào Đức Kitô, được ngôi trường sinh và vĩnh cư trong Vương Quốc Hằng Sinch của Thiên Chúa. Đó chính là niềm hạnh phúc miên viễn và tuyệt vời và hoàn hảo nhất, mục tiêu cuối cùng của đều Kitô hữu!…ĐỂ CÓ HẠNH PHÚCCó tài mà lại ko khổ luyện cũng bất lợi. Thiên tài thần đồng âm nhạc Wolfgang Amadeus Mozart (1756-1791, Áo quốc) cũng chỉ “lên tay” sau khi trau giồi thêm về trình độ chuyên môn. Ai khổ luyện thì sẽ thành tài. Vất vả tLong cây thì sẽ sở hữu ngày hưởng trọn trái ngọt. Đó là quy quy định chung muôn thusinh sống, nhỏng tín đồ Việt cũng nói: “Có công mài sắt, tất cả ngày buộc phải kim”. Đó là vấn đề tất nhiên với hoàn toàn phù hợp lý!Sáu ngày sau thời điểm Đức Giêsu nói về cuộc thương thơm nặng nề, Ngài rước theo những đồ đệ thân tín nhất là Phêrô cùng rất nhị bằng hữu Giacôbê với Gioan. Ngài chuyển những ông đi riêng rẽ ra một khu vực, tới một ngọn núi cao. Rồi Ngài biến đổi làm nên trước mặt những ông. Dung nhan Ngài chói lọi như khía cạnh ttránh, với y phục Ngài trở buộc phải trắng sạch nlỗi ánh nắng. Các ông chưa hết ngỡ ngàng thì thốt nhiên những ông thấy ông Môsê với ông Êlia hiện ra bàn thảo với Ngài. Lạ quá đỗi luôn!Hạnh phúc là đây. Và vượt nụ cười, ông Phêrô thưa ngay với Thầy Giêsu mà lại ko cần so đọ tính toán chi cả: “Lạy Ngài, bọn chúng nhỏ tại chỗ này, thật là hay! Nếu Ngài mong muốn, con xin dựng trên đây bố chiếc lều, một đến Ngài, một cho ông Môsê, với một đến ông Êlia” (Mt 17:4). Ông không thể nhắc đến Việc làm cho lều cho tía bằng hữu, nghĩa là sao cũng khá được, trọng tâm “khách sạn ndở hơi sao” cũng vẫn tốt, miễn sao cđọng vui tận hưởng hạnh phúc cầm này là được thôi. Các ông được sinh sống trong sự sung sướng khôn tả sẽ là được nếm test niềm hạnh phúc Nước Trời, dựa vào đó mà vừa đủ sức Chịu đựng gian khổ ở trần gian này.Sự lạ và điều kỳ diệu đan chéo sát vào nhau. Chưa không còn kinh ngạc đó lại tất cả quá bất ngờ không giống. Và một đợt nữa, các ông lại tròn mắt chữ O với tròn mồm chữ A. Ngạc nhiên dẫu vậy mà hết sức thú vị. Sướng rơn! Ngay Khi ông Phêrô còn vẫn nói, tự dưng tất cả đám mây sáng ngời bao phủ bọn họ, và có giờ vọng ra từ bỏ đám mây phán: “Đây là Con yêu thích của Ta, Ta chấp thuận về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người!” (Mt 17:5). Trước kia ko thọ, sau khi Thánh Gioan Tẩy giả làm cho Phxay Rửa đến Chúa Giêsu trên sông Giođan, Thiên Chúa Cha đã và đang xác nhận tương tự về Đức Kitô Giêsu, Con Yêu Dấu của Ngài: “Đây là Con yêu thích của Ta, Ta bằng lòng về Người” (Mt 3:17).Nhưng lần này thì khác hẳn, khác lắm. Vừa new nghe như vậy thì các ông tức khắc ghê hoàng với xẻ sấp phương diện xuống đất. Chu choa, khiếp vía kinh hồn luôn! Thế nhưng chẳng ai làm thế nào, không xây xát chút nào, mặc dù vấp ngã lăn cù trên đá sỏi lởm chởm như thế. Lạ hết sức!Thấy các đệ tử những điều đó, Đức Giêsu lại ngay gần, đụng vào các ông cùng bảo: “Chỗi dậy đi, chớ sợ!” (Mt 17:7). Các ông ngước đôi mắt lên, cùng không còn nhận thấy ai nữa, chỉ với Đức Giêsu mình ên đứng ngay kia. Mèn ơi, kỳ quái thiệt đấy, chả đọc gì ráo trọi!Sau đó, Khi Thầy trò trên tuyến đường trường đoản cú núi xuống, Đức Giêsu nói với họ: “Đừng nói mang đến ai tốt thị kiến ấy, cho đến khi Con Người tự cõi chết trỗi dậy” (Mt 17:9). Các ông im re tuy thế chắc chắn là gãi đầu miết thôi, cũng chính vì chả đọc át ngay cạnh gì cả, thế nhưng những ông cũng không đủ can đảm hỏi Thầy, mặc dù chỉ nửa lời. Kỳ diệu lắm, quái dị khôn cùng, cơ mà chắc chắn chúng ta cũng cảm thấy “đã” lắm!Niềm niềm hạnh phúc làm việc bên trên đỉnh Ta-bor tương quan nỗi sầu thương thơm trên đỉnh Can-vê. Cuộc sống cõi trần cũng thế, cần thiết ngồi rung đùi rồi đòi bổng lộc. Các môn đệ cũng đã có lần đặt sự việc rằng chúng ta vứt đều sự để theo Chúa Giêsu, thế cho nên người ta có nhu cầu tất cả quyền hạn gì đó tương xứng. Chúa Giêsu nói: “Chẳng hề bao gồm ai bỏ cửa nhà, anh em, người mẹ, chị em phụ thân, con cháu tốt ruộng khu đất, vì Thầy và vị Tin Mừng, nhưng ngay hiện giờ, nghỉ ngơi đời này, lại không sở hữu và nhận được thành tích, bạn bè, bà bầu, bà mẹ, bé tốt ruộng khu đất, vội vàng trăm, cùng với việc ngược đãi, với cuộc sống mãi sau làm việc đời sau” (Mc 10:29-30). Ta-bor cùng Can-vê quan yếu tách bóc rời!Trong những Phúc Âm duy nhất lãm, chỉ bao gồm Thánh Mác-cô nói “sự ngược đãi” trong phần nói đến vấn đề này. Văn uống phong của Thánh Mác-cô có nét đặc thù là “thẳng, cụ thể, và sống động”. Người ta chỉ chăm chú đến được cái này, hưởng loại nọ, tuy nhiên có lẽ không nhiều bạn xem xét cho tới “sự ngược đãi” cố nhiên các “bổng lộc” cơ. Đừng quên rằng chính đau buồn cũng là phần thưởng trọn mà Chúa Giêsu mong trao mang lại gần như ai theo Ngài.Hồng ân Thiên Chúa dạt dàoKhổ nhức, hạnh phúc, u sầu, mừng vui,…Đều là ơn Chúa cơ mà thôiCon xin lạy tạ suốt đời nhân gian!Một phiên bản nhạc không chỉ gồm có nốt nhạc, nhưng tất cả cả hầu hết lốt yên ổn. Các nốt nhạc với những dấu im cũng có thể có những ngôi trường độ khác biệt. Có thể coi những nốt nhạc là phần lớn “khoảng” hạnh phúc (với các cao độ khác nhau), còn những lốt yên là phần lớn “khoảng” buồn bã. Các nốt-nhạc-hạnh-phúc link cùng với các dấu-lặng-đau-khổ nhằm dệt bắt buộc bản-nhạc-cuộc-đời của mỗi chúng ta.

Xem thêm: Kinh Tạng Pali - Kinh Tạng Nam Truyền (Pali Tạng) Pdf

Lạy Thiên Chúa chí thánh chí ái, cúi xin Ngài tha trang bị mang lại nhỏ về phần lớn điều con mơ ước mà không hợp Ý Ngài, xin kiểm soát và chấn chỉnh nếp nghĩ về của nhỏ cho đúng mặt đường lối công minh của Ngài. Xin ban thêm bố nhân huệ đối thần để bé vừa đủ sức thừa qua gần như trsinh sống ngại trên hành trình dài search tìm hạnh phúc đích thực là chính Ngài. Con van xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa Cứu Độ của nhân loại. Amen.TRẦM THIÊN THU

Chuyên mục: Phật Giáo