Tv que demais

     
*

Cứu vật dụng, vật dụng trả ơn – Cứu nhân, nhân trả oánXưa có vị quốc vương vãi nước Thiên La, ông là 1 trong bạn tối ưu, buộc phải đãtrực nhận: cầm cố cuộc vô hay nhân sanh buồn bã. Liền từ bỏ nsợi vàngvới tình tmùi hương nhỏ dại eo hẹp để vào núi tu hành. Ở được 30 năm, bỗng dưng một hômnay có tín đồ đi săn mê say đuổi theo một nhỏ nai, lỡ bước sa vào một cái hầmsâu, ngơi nghỉ trước địa điểm Ngài thường ngồi tmê say thiền; bên cạnh đó bao gồm một con rắn mộtcon chyên, do lo âu cũng đầy đủ rơi xuống đó, thân thể bị thương thơm đau buồn vôcùng. Người trông lên cầu cứu giúp kêu la thảm thiết. Vị đạo sĩ nghe giờ đồng hồ kêu la,cồn mọt từ trọng tâm mang đuốc soi xuống những nàn nhân đang gục đầu thút thít.Ngài mang lại mặt hầm bảo rằng: “Các tín đồ hãy lặng chổ chính giữa, ta sẽ hỗ trợ các ngườibay nạn”. Ngài ngay thức thì đi tìm kiếm dây thòng xuống, tín đồ, rắn, chyên phần đa dựa vào sợidây đó mà lên, thoát ra khỏi tai nạn đáng tiếc. Sau lúc lên khỏi hầm cả ba các thành kínhlạy tạ cùng thưa rằng: “Thân mạng chúng con được sinh sống ngày này, là nhờ lònghoàng từ phổ độ của Ngài, vậy bọn chúng con xin trọn đời cung ứng các đồ dụngNgài không được đầy đủ, để đền đáp công ơn vào muôn một!”. Ðạo sĩ nói: Ta làquốc vương vãi vào một nước, trân bảo đầy kho, mong mỏi gì cũng khá được, tuy nhiên taphân biệt prúc quí nlỗi ngục tù tù đọng, tài nhan sắc danh vọng là cạm bẫy chuyển ta vàovòng tội trạng, bọn chúng nó là đầy đủ lưỡi gươm sắn bén để làm thịt đời ta, là nhữngmũi thương hiệu nhọn để phun vào trung ương ta với cũng do họ lặn hụp mãi trong biểnsanh tử, chịu đựng đầy đủ hồ hết điều gian khổ. Vì cố kỉnh, ta bắt buộc từ giả xuống tóc học tập đạo, tanguyện triệu chứng được đạo trái Vô thượng chánh biến hóa tri nhằm knhị hóa chúngsinh trsinh hoạt về giác tánh, đâu chỉ cha fan nhưng thôi?. Ngài nói tiếp: Từ nay cácngươi đền rồng ơn ta, không gì quý hơn quy y Tam bảo, vâng lời Phật dạy dỗ, làmnhững bài toán lành.Người thợ săn uống thưa: “Ở đời Mặc dù bao hàm công ty nho sĩ tích công lũy đức, làmlành tránh tai họa, nhưng mà đâu bằng tín đồ Phật tử quên mình cứu vớt người, màkhông buộc phải sự thường đáp của fan Chịu đựng ân. Thâm ân của Ngài bé không biếtđem gì đền rồng đáp, tuy nhiên chỉ xin Ngài giả dụ dễ ợt vượt bước đến công ty con, chonhỏ cúng nhường nhịn đôi chút”.Chim thưa: “Con tên Bác, lúc nào chạm mặt bài toán gì nên mang lại nhỏ xin Ngài Điện thoại tư vấn đếntên con, bé sẽ đến ngay”.Rắn thưa: “Con tên Trành, ví như đạo sĩ gồm gì ko tốt xãy mang lại xin Ngài gọitên con, con sẽ đến hầu”.Thưa rồi cả ba phần đông từ biệt đạo sĩ ra về. Tình cờ một hôm đạo sĩ mang lại nhà thợsnạp năng lượng, tín đồ này do lòng gian tham mê ám ảnh nên vừa nhận ra Ngài đi đàngxa, nhanh chóng bảo vợ: “Ngài mang lại kia đang rủi ro mang lại ta, giả dụ ta có bảo ngươicó tác dụng thức ăn gì để cúng nhường nhịn, ngươi hãy lờ lững lờ lững, bởi vượt ngọ thì ông ấysẽ không ăn nữa”. Ðạo sĩ vừa mang đến nhà, hai vk ck thợ săn thân thiết tiếprước, mời sinh hoạt lại tchúng ta trai nhưng mà dần dần dà thủ thỉ mãi vượt ngọ, Ngài buộc phải vềko.Trsinh sống về núi thấy chlặng, Ngài gọi: Bác!… Bác!…Chim thưa: “Ngài chỗ nào về?”

Ta trong nhà thợ săn về.Ngài đã tchúng ta trai không.Nhà cơ còn chưa kịp dọn thì sẽ quá ngọ, cần ta không nạp năng lượng nhưng trnghỉ ngơi về phía trên.Nghe vậy chyên ổn tức tối than rằng: “Thật fan quá bạc tình bội nghĩa!”. Rồiquay trở lại thưa cùng với đạo sĩ: “Con chần chờ lấy gì nhằm cúng dường Ngài. MờiNgài ngồi trên đây bé đi khoảnh khắc đang trsinh hoạt về”. Chyên ổn ngay tức thì bay vào hậu cung củavua nước Bà Già, thấy Hoàng hậu ở ngủ, trên đầu bao gồm gài hột ngọc kimcương; chlặng tha về dưng cúng đạo sĩ. Hoàng hậu tỉnh giấc dậy kiếm tìm ngọc khôngthấy, ngay lập tức tâu vua. Vua truyền dung nhan vào nước: bạn nào kiếm được ngọctrọng ttận hưởng.Ðạo sĩ khi được ngọc kim cương cứng bèn nghĩ rằng: “Ta tu hành dùng gì đến vậtnày, thôi đưa về cho những người thợ săn”.


Bạn đang xem: Tv que demais


Xem thêm: Giảng Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Giảng Thuật, Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Giảng Thuật



Xem thêm: Tìm Hiểu Về Chứng Ngộ Và Vãng Sanh Cực Lạc, Chú Vãng Sanh

Người thợ snạp năng lượng biết là ngọc của vua,bèn trói đạo sĩ đem đến nộp cho đơn vị vua.Vua hỏi đạo sĩ: “Nhà ngươi tự đâu mang đến mà được ngọc quý này?”.Ðạo sĩ suy nghĩ: “Nếu nói thực sự thì loại chlặng trong toàn nước nầy hồ hết bị chếthết; giả dụ nói trộm được thì không phải bạn tu hành”, Ngài nghĩ về vậy đànhyên lặng vui lòng chịu đựng sự hành pphân tử ngọn gàng roi tàn nhẫn! Ngài không oánvua ko thù bạn thợ snạp năng lượng. Trái lại, Ngài đụng lòng trường đoản cú bi yêu cầu phát nguyệnrằng: “Cho tôi được mau thành Phật nhằm cứu độ những sự quả báo hại não củaanh thợ săn bởi vì lòng tsi ác đang gây nên, cùng toàn bộ chúng sanh hiện đang đaukhổ”. Vua truyền đem chôn đạo sĩ chừa đầu lại sáng mai để giết.Bấy giờ đạo sĩ gọi tên con rắn:Trành! Trành… Rắn nghĩ: “Trong thế gian không một ai biết thương hiệu ta, chỉ bao gồm đạo sĩthôi, có lẽ đề xuất gì mang đến ta chăng?”. Rắn nhanh nhẹn tìm về, thấy đạo sĩ bị hìnhpphân tử như thế. Rắn đau khổ cúi đầu thưa rằng: “Vì sao Ngài bị mắc nạnnày?”.Ðạo sĩ kể toàn bộ nguyên do. Rắn rơi nước đôi mắt thưa: “Lòng nhân đạo của đạosĩ rộng lớn không bờ bến, ngoài ra gặp gỡ tai nạn thương tâm như thế này, huống gì kẻkhông đạo đức nghề nghiệp, thì tai ương lại sao tránh khỏi”. Rắn âm thầm nghĩ: ông hoàng nầychỉ có một Thái tử khôn xiết cưng quý, ta sẽ vào cung cắn bị tiêu diệt Thái tử rồi trnghỉ ngơi rađưa thần dược cho đạo sĩ. Và dặn: “Hễ thấy đám Thái tử đi ngang qua, Ngàilấy dung dịch này cứu vãn Thái tử, Ngài đang bay nạn”.Sau Khi giỏi tin Thái tử chết, bên vua âu sầu hết sức, bèn truyền lệnh:“Người như thế nào có tài năng khiến cho Thái tử sống lại, ta xin phân tách một nữa nước”.Nhưng tất cả bác sĩ trong nước mọi khoanh tay. Nhà vua đành đem thây Thái tửvào núi để hỏa tang. Ðám đi ngang qua bên đạo sĩ, đạo sĩ hỏi: “Thái tử đaubị bệnh gì cơ mà bỏ mạng cngóng thế? Hãy nhàn nhã tôi hoàn toàn có thể cứu sống Thái tử”.Thị tùng nghe vậy gấp rút đến tâu vua. Vua khôn cùng mừng cảm động nói: “NếuNgài cứu vãn sống nhỏ tôi, tôi sẽ xá tội mang lại Ngài cùng phân tách nước để Ngài có tác dụng vua”.Ðạo sĩ mang thuốc xoa mọi thân thể, bỗng nhiên Thái tử ngồi dậy: “Vì sao tangơi nghỉ đây?”. Người hầu thuật rõ phần đông việc đã xẩy ra. Thái tử vui mắt trở vềcung. Vua giữ lại lời hứa hẹn phân chia nửa nước mang lại Ðạo sĩ, Ðạo sĩ cố định trường đoản cú khướckhông sở hữu và nhận. Lúc đó đơn vị vua thức giấc ngộ, Ðạo sĩ là người đã sống thoát ra khỏi vònglợi danh, bèn hỏi: “Ngài sinh hoạt nước nào, cùng được ngọc sinh sống đâu?”.Ðạo sĩ thuật rõ ngọn nguồn việc sẽ xẩy ra. Nhà vua nghe rồi ăn năn cầu xin sámhối hận, rồi đòi thợ săn mang lại bảo: “Ngươi có công với nước, đem tất cả bà concho đây ta đang trọng trưởng”. lúc đã đi đến không hề thiếu vua truyền lệnh: “Vì ngươisẽ bất nhân bạc bẽo, mà lại đạo sĩ ngay gần thác oan, tội fan vô cùng nặng trĩu ta vẫn làm thịt cảhọ”. Lệnh vừa truyền ra, Ðạo sĩ vội vàng đến can vua: “Chúng ta là kẻ trượngphu, tránh việc đem oán để báo oán thù, yêu cầu rước ân nhưng báo ân oán, oán ấy mớimong xong được. Vậy xin hoàng thượng hãy vị tôi tha mang đến tất cả những người nầy”.Vua nghe cảm rượu cồn cùng thích phục đức nhẫn nại quyết tử cao tay của đạo sĩ.Liền đại xá mang lại hầu hết tù hãm ấy.Ðạo sĩ trsinh sống về núi, tiếp tục tinh tấn tu hành, đến lúc mạng bình thường được sanhlên cõi ttránh với theo thứ tự chứng thành đạo quả.Nói mang đến phía trên, Ðức Phật Thích Ca Mâu Ni Gọi các Tỳ kheo mà lại bảo: “Ðạo sĩnày chính là tiền thân của ta, chyên là tiền thân của ông Thu Tử, rắn tức là ANan thời buổi này, thợ săn uống đó là Ðiều Ðat đó vậy”.Thuật giả: Thể Thanh
*


Chuyên mục: Phật Giáo