Cư sĩ diệu âm minh trị

     

Kính chị Thu Hương,Những gì cần thiết về pháp hộ niệm tuồng như Diệu-Âm sẽ chia sẻ trình bày tận tường. Đó là chánh pháp của Tổ Sư còn lại, đúng tởm đúng pháp, chứ đọng không phải Diệu-Âm từ bỏ nghĩ ra. Trong thời gian gần đây, phong trào Bất Niệm Tự Niệm tạo nên nhiều người lo lắng xôn xang, vẫn đặt ra không hề ít thắc mắc. Trong nhiều tọa đàm Diệu-Âm cũng nỗ lực y theo lời clỗi Tổ vào Tịnh-Độ để khuim nói fan niệm Phật chớ nên vượt hiếu kỳ nhưng mà dễ dàng gặp mặt điều sơ sểnh. Nay trước sự lúng túng của chị, Diệu-Âm xin chia sẻ thêm đôi điều.Trong ghê Phật dạy dỗ, thời này là mạt pháp tất cả sự tranh đấu bền vững và kiên cố. Chúng ta là sản phẩm phàm phu tội cphía sâu nặng trĩu, ý muốn đời này được vãng sinh Tịnh-Độ thì đề xuất cố gắng xa cách sự chống chọi này. Nếu cứ bàn về cthị xã đúng sai của trần thế thì họ dễ dẫn đến cuốn hút vào đó mà Chịu đựng nạn. Vậy thì, tự bản thân đề nghị lo lưu giữ trung khu thanh khô tịnh niệm Phật mà lại cứu vãn mang bản thân, cần thiết thấy bạn khác dao động mình cũng giao động theo, đừng thấy trần thế có tác dụng không nên bản thân cđọng chen vào sửa không đúng chúng ta. Tất cả hầu như bởi vì duyên ổn nghiệp của chúng sinh cơ mà thành quyết cả. Ta đã gặp được chánh pháp để tu hành thì đề nghị giữ trung tâm vững vàng rubi, chớ chao hòn đảo. Hãy lưu giữ mang nguyên tắc: “Ngoại bất trước tướng, nội không cử động tâm” thì mới tu hành im ổn định vào thời này. Cthị xã thử thách cho vấn đề hưng suy của pháp môn Tịnh-Độ thì họ hãy cầu Phật Bồ-Tát gia trì, còn phận sự của bản thân mình đó là phải ghi nhận y giáo theo pháp Phật, y giáo theo lời Tổ tu hành là được.Sóng triều nhấc lên càng tốt thì chìm xuống càng sâu. Người biết huân tu thì đề xuất duy trì trung khu bằng lặng, gặp mặt cảnh xấu không buồn, chạm mặt chình họa xuất sắc ko mừng thì không trở nên chình ảnh đưa. Không bị chình họa gửi tức là mặt đường tu không xẩy ra lạc. Còn thời mạt pháp này mà lại tín đồ làm sao cứ hào hứng tmê say đắm vào gần như chình ảnh hão huyền, thì ngài Ấn-Quang nói: “Rất dễ bị vướng vào lưới ma”.Vướng vào lưới ma tức là lạc vào tà đạo. Cho phải, giả dụ trọng tâm ta sẽ gồm nhà định rồi, thì phía bên ngoài chúng sanh có tác dụng nào đó mặc chúng ta, bản thân không nên lo tới, phía bên trong trọng điểm yêu cầu “Tự nhiên nhi nhiên, như nlỗi bất động” trước số đông hiện tượng kỳ lạ kỳ lạ thì mới có thể rời ngoài phiền khô não, tu hành new thành công được.Nên ghi nhớ, toàn bộ phần nhiều bắt buộc tùy duyên, Diệu-Âm luôn luôn không thay đổi tắc này. Nếu bao gồm chút duyên ổn thì đi khuyên ổn fan niệm Phật, bày vẽ pháp hộ niệm. Ai tất cả duyên thì nghe, ai không duim thì cứ nhằm chúng ta theo phía riêng rẽ của mình, còn Diệu-Âm này sẽ thấy cụ thể pháp hộ niệm là Đại-Cứu-Tinh cứu giúp độ chúng sinh trong thời mạt pháp này, thì tự bản thân bắt buộc bám chặt thời cơ này mà lại vãng sinh. Trong khoảng tầm mười năm qua, từ lúc người Việt-Nam họ bắt đầu biết vận dụng pháp hộ niệm sẽ thực thụ cứu vớt mang lại hàng ngàn tín đồ ra đi tất cả tướng tốt quan yếu nghĩ bàn rồi. Chính ban hộ niệm của chị ý đang trợ duim thành công xuất sắc cả trên 100 fan rồi nên không? Nếu tính tầm thường vào toàn nước, tới nay năm năm trước, có lẽ rằng hiện tượng kỳ diệu này xẩy ra riêng biệt tại Việt-Nam của bọn họ thôi, cũng không thể cách nào đếm được nữa rồi. Nhất định giữa những fan ra đi được hộ niệm vẫn vướng lại thoại tướng mạo này, một trong những to họ sẽ thực sự được vãng sinh Tịnh-Độ, phần còn lại, trả nlỗi ko được vãng sanh, thì ít ra bọn họ cũng khá được sanh Thiên, đây đâu chỉ là vấn đề dễ tra cứu. Năng lực câu Phật hiệu ảo diệu thiết yếu suy nghĩ bàn. Sự ích lợi của pháp hộ niệm cũng quan yếu suy nghĩ bàn. Thật vượt quý hóa!… Thật vượt vi diệu!…Trong Lúc trước kia, chủ yếu Diệu-Âm này đã bỏ lỡ đến ngay gần 50 năm trường nhằm lặn lội khắp vị trí tìm cơ giải thoát, tuy nhiên kiếm tìm mãi vẫn ko thấy được một tia lóe hi vọng làm sao. Nghe đến các triết lý cao kỳ thì vô số, nghe đến những lý luận thần kì về cảnh triệu chứng đắc thì rất nhiều, nghe tới những sự cứu vớt rỗi nhỏng pháp thần cũng không ít, v.v… với v.v… tuy nhiên cuối cùng kiểm lại new tưởng ngàng ra một sự thực, đó là con số “0” khổng lồ tướng!… Tệ rộng, nhiều lúc lại là con số âm nữa là khác!… Nói thông thường, trình bày thì xuất xắc quá, còn thành quả thực sự thì mờ u ám mịt!…Pháp hộ niệm đúng chánh pháp, hợp lý và phải chăng đạo, đúng theo nền tảng, hòa hợp thời kỳ, hòa hợp thực trạng, đã có vận dụng bao gồm thành quả đó ví dụ thì ta đề nghị tin cẩn cơ mà y giáo phụng hành và để được giải bay. Người thật sự bình an thì không bao giờ vội vàng vã đuổi theo đều hiện tượng sôi nổi của thế gian, không bao giờ dám thanh thanh gởi huệ mạng của mình cho 1 lời hứa hẹn chưa được kiểm triệu chứng. Thế gian xưa ni thường tiềm ẩn đến những sự nghiệp mũm mĩm lắm, nhưng rồi thất hẹn cũng những lắm. Hy vọng thì chứa chan, tuy thế thất vọng cũng não vật nài, đấy là cthị trấn vô cùng hay xẩy ra.Áp dụng pháp Hộ Niệm vì chưng chư Tổ vướng lại, chuẩn xác sẽ cứu vãn tín đồ vãng sinh thừa cụ thể. Hàng tuần mọi đó đây đều sở hữu thông tin vãng sanh. Hộ niệm vãng sinh thực thụ đang gồm chứng minh rõ ràng, chứ đọng không hề là lời hứa hẹn hứa suông, chưa phải là cthị xã mộng mơ viễn vông hay niềm hi vọng cập kênh đến tương lai nữa. Vậy thì, còn gì khác để bọn họ phải đo đắn chao đảo nữa đây?Đối cùng với liên hữu đồng tu, ví như tất cả sự quan tâm thì nên khulặng bọn họ rằng, một lúc lựa chọn một pháp tu nào nhằm gởi gắm huệ mạng bắt buộc Để ý đến rất là cẩn trọng. Gặp một chuyện gì lạ đề xuất bình thản cân nhắc, cực tốt đề nghị tìm về những bậc đạo sư tu hành chân chính cầu chỉ điểm trước lúc ra quyết định thì an tâm rộng. Nếu không tồn tại duyên ổn gặp bậc đạo sư, thì hãy thành khẩn hiểu kỹ hầu hết lời khai thị của chỏng Tổ trong Tịnh-Độ Tông thì cũng có nơi nương dựa tốt. Clỗi Tổ Sư toàn là Phật Bồ-Tát thị hiện nay, chúng ta phải vững trọng điểm tin cậy.Hôm ni vì chưng thấy không ít tín đồ lúng túng về cthị trấn bất niệm từ niệm cùng đã gạn hỏi vô số, bất đắc dĩ Diệu-Âm phải trả lời, tuy thế chỉ xin mang đại lượt hầu hết lời dạy dỗ của chỏng Tổ vào Tịnh-Độ Tông để nhắc nhở nhau thôi, chđọng không thích từ bỏ bản thân phê phán một pháp làm sao.Trước không còn, chúng ta cần chăm chú rằng, kế hoạch đại chư vị Tổ Sư Tịnh-độ từ trước đến thời điểm này luôn luôn khuyến nghị fan tu hành trong thời mạt pháp này đề xuất chú ý phần nhiều điểm sau đây:– Chớ cần tò mò và hiếu kỳ trước phần đông điều quái gở.– Chớ buộc phải tđam mê đắm rất nhiều sự ảo diệu, sệt dị.– Chớ buộc phải yêu thích gần như chình ảnh giới nhiệm mầu.– Chớ phải mong muốn cầu chứng đắc.– Chớ nên khoe trương công hạnh của bản thân mình.– Chỉ bắt buộc khiêm cung, chí thành niệm Phật cầu vãng sanh là tốt nhất.Nhất định trên đây đề nghị là vấn đề cực kỳ liên hệ, yêu cầu chỏng Tổ trăm lời một ý phần nhiều chình họa cáo Phật tử đồng tu điều đó. Thời mạt pháp này xoàn thau lộn lạo, độc nhất thời cực nhọc bề riêng biệt. Nếu chưa nắm vững được đâu là thực đâu là mang, thì chúng ta một mực cần kềm chế tánh tò mò và hiếu kỳ, đừng tham đắm đầy đủ mối lợi trước đôi mắt nhưng mà vội vàng vã gởi huệ mạng vào đó, canh chừng một khi chướng nạn trùng trùng ùa tới thì đang quá muộn mằn, không thể phương pháp nào giải cứu nữa, oan uổng cho 1 đời tu hành nhưng mà sau cùng lại rước họa vào thân!…Trước phía trên gồm một vị Sư quen thuộc biết gởi Tặng Kèm Diệu-Âm cuốn nắn sách tựa đề “Niệm Phật Đạt Bất Niệm Tự Niệm, bảo vệ vãng sanh”. Có lẽ đó là quyển sách bao gồm lý giải về pháp “Bất Niệm Tự Niệm”. Đọc quyển sách đó, Diệu-Âm thấy tác giả tất cả công sưu tập tốt, trích dẫn không hề ít lời của Phật trong vô số nhiều kinh, cũng tương tự lời của clỗi Tổ Sư Tịnh-Độ. Điều này tốt nhất và hết sức cần thiết. Nhưng khi phát âm mang đến nơi fan thực hành thực tế dành được chình họa giới bất niệm từ bỏ niệm lập cập thừa, dễ dàng thừa, bao gồm bạn chỉ tu tập vài ba ngày thì dành được chình ảnh giới này đã tạo cho Diệu-Âm đề nghị giựt mình!…Trong đời Diệu-Âm gồm gặp mặt đa số người đang khoe ra các cảnh triệu chứng đắc vi diệu lắm, ví dụ như: Họ nghe được giờ Phật hiệu vang mãi mặt tai, thấy được Phật hiện thân hàng ngày, thấy “Phật Bà” Quán-Âm cho khải thị chỉ điểm mặt đường tu hành. Có fan thấy được tia nắng, ngửi được mừi hương. Có bạn tu triệu chứng được thiên nhĩ thông, hoàn toàn có thể nghe được phương pháp xa mặt hàng 100 cây số. Có người được pháp nhĩ căn thanh hao tịnh rất có thể nghe cùng nói chuyện được cùng với chó mèo, đến nỗi nghe được tiếng cây cỏ trung khu sự. Có tín đồ sau khoản thời gian được truyền “Tâm-Ấn” thì luôn luôn luôn luôn nghe được Thiên-Nhạc vang vọng cả bầu trời, với chúng ta bảo rằng chính vì được những điều đó là nhờ được truyền thọ một đại pháp có thể tức xung khắc knhị ngộ thành đạo Vô-Thượng. Họ vẫn gặp mặt Diệu-Âm và nói lại mọi cthị trấn thật huyền diệu và họ hết sức tin yêu rằng nhất thiết sẽ được đắc đạo. Nhưng một ít ngày sau thì đa số chừng như đều bị ách nạn, nặng trĩu như bao gồm người vẫn treo cổ tự tận bị tiêu diệt, ngã xuống giếng chết, con cái trầm mình trong đơn vị, v.v… Nhẹ thì có người bị trsinh sống không tự tin thần khiếp yêu cầu vào khám đa khoa tâm thần, với nhẹ duy nhất là mất không ít trí nhớ, sinh sống tương đối lơ lơ láo láo!… Đây là đều sự thật chủ yếu Diệu-Âm vừa thấy tận mắt, vừa nghe tận tai… Hẳn nhiên, những người dân bị ách nàn này chưa có thể chúng ta có triển khai pháp bất niệm trường đoản cú niệm, tuy nhiên đa số đa số liên quan đến vai trung phong hiếu kỳ si mê mê bệnh đắc.Có lẽ Diệu-Âm không có dulặng cùng với bí quyết tu cầu bệnh đắc, nên bị không phù hợp với cảnh chứng đắc chăng? Nếu quả vậy, thì chắc chắn Diệu-Âm này ở trong hàng hạ cnạp năng lượng, trí độn, nghiệp chướng sâu dày rồi. Nhưng lúc chạm chán các bạn đồng tu, thì cũng có không ít fan nêu ra sự run sợ tựa như. bởi thế quả thực mặt hàng hạ căn vào thời này vô số. Người hạ căn đủ, thì vẫn có khá nhiều tín đồ cảm thấy không được kỹ năng thực hành thực tế những pháp tu hối hả đắc độ… Cũng thật là oan uổng, tài năng thì cảm thấy không được, dẫu vậy tò mò và hiếu kỳ gồm quá, vọng tưởng lại dư, mê man mê chứng đắc lại mạnh… do vậy ách nàn sẽ hóng phía trước!…Trong kinh Phật nói, thời mạt pháp này mặt hàng hạ căn trí độn chiếm phần đa phần, còn sản phẩm cnạp năng lượng tánh hùng vĩ thì rất hy hữu. Người thượng căn thượng trí vượt đơn nhất, còn fan hạ căn uống thì rất nhiều vô lượng. do đó làm thế nào lại sở hữu hiện tượng kỳ lạ tu bệnh quá thuận tiện, thừa gấp rút cùng chừng như bạn làm sao thực hành thực tế cũng thoải mái đạt được?… Thật sự lạ lùng!… Với lưu ý đến sơ siển này bắt buộc Diệu-Âm yên ổn thinc, không đủ can đảm tò mò, chỉ bởi hại rằng giả dụ tđê mê đắm vào đó thì mình có khả năng sẽ bị trlàm việc ngại!…Viết sách, nói pháp thì ai cũng bắt buộc trích dẫn lời Phật, lời Tổ, lời chỏng Cổ-Đức. Nhưng nên lưu giữ bất kể một pháp nào cũng có điểm ưu, điểm kmáu, nghĩa là tất cả số lượng giới hạn của chính nó. Một người sáng tạo ra một pháp tu tập, trường hợp dìm thức rõ ràng rằng căn uống tánh bọn chúng sanh cực kỳ không nên biệt, thì chắc chắn là bắt buộc an toàn vào Việc phổ cập ra đại bọn chúng. Ấn-Quang đại sư là Đại-Thế-Chí Bồ-Tát tái lai, chẳng lẽ gần như pháp môn vi diệu, về tối chiến thắng, đốn ngộ Ngài chần chờ sao. Thế mà lại trong cả cả đời Ngài chỉ nói đầy đủ pmùi hương biện pháp tu hành căn uống phiên bản, rõ ràng. Ngài chú ý về trung khu chí thành chí kính, chứ đọng không hề nhắc đến các pháp gấp rút dễ dãi hội chứng đắc nhỏng một phép mầu. Tại sao vậy? Tại vị Ngài sợ hãi bọn chúng sinh vướng nàn. Ngài nói: “Người khác dạy fan chú trọng vào địa điểm thần kì, còn Quang tôi thì dạy dỗ fan rất nhiều gì bọn họ rất có thể nỗ lực có tác dụng được nhưng thôi…”. Dạy phần đa gì họ hoàn toàn có thể làm được thiết yếu pháp khế cơ.


Bạn đang xem: Cư sĩ diệu âm minh trị


Xem thêm: Cách Niệm Phật Tại Nhà - Nghi Thức Niệm Phật Hàng Ngày (Kinh Nhật Tụng)


Xem thêm: Đạo Thiên Chúa Là Gì ? Đạo Thiên Chúa Hay Đạo Công Giáo


Hàng hạ cnạp năng lượng thực hành thực tế pháp của Ngài ko trsinh sống ngại ngùng, ngoại giả hoàn toàn có thể thành quả được, thì người thượng cnạp năng lượng thượng trí lại càng dễ ợt thành đạo không chỉ có thế. Thực và đúng là pháp của fan đại giác ngộ.Tổ sản phẩm công nghệ sáu vào Thiền-Tông, ngài Huệ-Năng là tín đồ độc nhất thời nghe ghê đốn ngộ, lời giảng của Ngài đúng chánh pháp và cừ khôi như Phật tmáu với được tôn xưng nlỗi Kinh. Nhưng Lúc tngày tiết giảng, Ngài vẫn giữ lại đúng phạm vi của việc truyền pháp, chđọng không còn truyền bá chung chung. Trong kinh Pháp-Bảo-Đàn, Ngài xác định rõ nét về pháp của Ngài: “Thử pháp thị buổi tối thượng, Ngã vị thượng căn tngày tiết, thượng trí thuyết”. Nghĩa là, pháp này vị diệu buổi tối thượng, nhưng ta chỉ vì chưng tín đồ thượng căn thượng trí cơ mà ttiết ra. Ngài nói: “Nếu sản phẩm trung-hạ căn uống mà lại theo tu tập pháp của Ta, thì nhiều vô kể lắm là kết chút dulặng, chứ đọng quan yếu thành tựu”. Nói cao vì chưng duyên của Ngài độ mặt hàng thượng trí. Khuyến cáo kẻ sọc bên dưới nhằm rời mang đến sản phẩm phàm phu vọng tưởng tò mò và hiếu kỳ mà lại gặp điều trsống không tự tin. Đây bắt đầu thực là sự truyền trao chánh pháp một phương pháp toàn vẹn.Hòa Thượng Tịnh-Không thường xuyên tán thán khẩu ca của ngài Huệ-Năng Khi chạm chán tổ Hoằng-Nhẫn: “Trong trọng tâm của bé thường xuyên sinh trí huệ”, nhưng lại cũng có lần Ngài đang trực tiếp chiến hạ mời một vị tu sĩ trong tầm nhị tiếng đồng hồ đeo tay bắt buộc thoát khỏi Tịnh-Tông Học-Viện, chỉ vày vị này tự khoe sự chứng đắc của chính bản thân mình. Sự chứng đắc của vị này nhắc ra thì bên trên đời rất khó bao gồm mấy ai làm cho được, ví như có thể nghe được tiếng nói của một dân tộc một bạn ở xa hàng ngàn cây số, thường xuyên nghe giờ Phật hiệu tự nhiên phát ra, thấy được Phật hiện thân thọ ký kết, v.v… Ấy cầm khi bị mời thoát khỏi đạo tràng thì cá tính đổi khác mang đến không một ai chịu được nổi. Có sự bệnh đắc như thế nào quái dị vậy?!!!… Ngài Tịnh-Không cực kỳ tán thán bạn tu hành hội chứng đắc, tán thán tín đồ niệm Phật từ bỏ trên vãng sinh, cơ mà bao gồm Ngài cũng từng cảnh cáo rằng, “lúc tu hành đã đạt được điều gì xuất sắc cơ mà khoe ra, thì định lực của chư vị đã trở nên phá hư không còn rồi”.Cũng bao gồm lần Ngài nói, “Tu hành nhưng chúng ta thấy bản thân hội chứng đắc một cái gì, thì lúc đó các bạn đã biết thành tẩu hỏa nhập ma rồi”. Vì thế, Lúc trích vnạp năng lượng dẫn giải rất cần phải trọn lời, trọn ý, còn nếu như không thì oan mang lại clỗi Tổ lắm vậy.Chính bởi vậy, khi thấy đầy đủ lời trích dẫn trong tập sách đã nghiêng về “Lý-Đạo” cao cả, nói tới lphát minh bệnh ngộ thành đạo của clỗi Tổ, chỏng đại Bồ-Tát thì vượt đậm, còn số đông lời khuyên dạy dỗ về “Sự-Tu” căn uống bạn dạng, thiết thực, quan trọng cho đại chúng, độc nhất vô nhị là trong thời mạt pháp này thực hành thực tế để được lợi lạc, rời bị trngơi nghỉ hổ hang thì chừng như trọn vẹn không tồn tại nói đến. Quên lãng vấn đề đó trái là một sự sơ suất!… Chứ nếu nhỏng người sáng tác khoanh vùng rõ rệt, tất cả khuyến tấn, có chình họa giác, hỗ trợ cho đại chúng biết lượng mức độ bản thân một bí quyết đúng nút để tu tập vừa lòng căn nguyên, rời giảm vọng tưởng, thì nội dung của tập sách chắc chắn có mức giá trị cao hơn nữa. Và những người mang tu, gồm trọng điểm không chơn chánh cũng nặng nề lợi dụng được.Ấn Tổ dạy: “Ssống dĩ những người dân tu hành gần đây, những kẻ bị ma dựa là do chổ chính giữa ý vọng cồn, cứ đọng mau lẹ ý muốn được cảnh giới chứng đắc thù chiến thắng. Nếu tín đồ như thế nào cứ hoan tin vui, tsi trước vấn đề này, mặc dù cho có chình họa giới crộng triển khai ra cũng sẽ bị tổn định hại chứ chẳng tiện ích gì, huống hồ hồ hết cảnh giới đó chưa cứng cáp gì là xác thực”.Tại sao vậy? Phật dạy dỗ “Vạn pháp duy trọng điểm sở hiện, duy thức slàm việc biến”. Duy tâm sngơi nghỉ hiện nay là chỉ đến chình ảnh giới ứng hiện tự nhiên và thoải mái. Duy thức snghỉ ngơi biến hóa là do tình thức tsi mê trước mà chình ảnh giới bị lay chuyển mù mịt. Vạn sự vạn vật không có từ bỏ tánh, chỉ theo duyên nhưng mà gửi biến thành ra thiên hình vạn trạng. Một đám mây không có tự tánh mở ra vô tứ. Người tất cả trọng điểm trạng bất an thấy vào đám mây hiện ra khuôn khía cạnh quỷ ác, fan ước ao cầu cảm ứng quan sát đám mây thấy gồm ứng hiện nay hào quang, bạn vô tư lự trông đám mây vẫn chỉ nên đám mây bình thường bay thung dung nlỗi bao nhiêu đám mây khác. Đám mây lững thững là “Duy Tâm ssinh hoạt hiện”, đám mây thay đổi tướng là “Duy Thức slàm việc biến”. Do tmê mệt trước của tình thức nhưng mà một đám mây vô tứ đã có các hình tướng tá không giống nhau. Duy thức ssinh hoạt thay đổi chính là hư huyễn, chđọng chưa hẳn là chân thật vậy.Một hành giả niệm Phật đạt mang lại cảnh bất niệm tự niệm, niệm Phật thành kân hận, tốt nhất trung tâm bất loạn… thì quá tuyệt đối, quan trọng nói là không nên trái được. Tuy nhiên lúc đưa ra một phương pháp để đại bọn chúng thực hành thực tế có được sự thành quả thì cần phải phối kết hợp thõa đáng nhị điều: một là “Khế-Lý”, hai là “Khế-Cơ”. Khế lý là phù hợp về lý đạo, tu hành nên hợp kinh giáo của Phật. Khế-cơ là hòa hợp về việc đạo, thực hành thực tế một pháp môn nhất quyết buộc phải cân xứng cùng với căn uống tánh của chúng sanh sống từng thời đại, từng nơi chốn. Nói rõ rộng, một cách thức mặc dù cho là chánh pháp đi nữa, hy vọng được diệu dụng đề nghị thõa xứng đáng hai điểm Lý cùng Sự. Nếu chỉ chạy theo lý đạo, ko để ý về sự việc tu, thì đối với sản phẩm cnạp năng lượng tánh thượng thừa hoàn toàn có thể không tồn tại vụ việc gì xảy ra. Nhưng còn hàng phàm phu mà mê man lý cao đạo diệu, quá mong mỏi cầu bệnh đắc thì coi chừng bị vọng tưởng cơ mà chạm mặt cphía nàn. Một Khi lỡ bị cphía nàn rồi thì huệ mạng rất khó có thể có thời cơ được cứu vãn vãn!…Ngài Ấn-Quang dạy: “Ttiết gớm giảng đạo cần được chăm chú mang đến cnạp năng lượng tánh của đại chúng. Nếu nói điều không phù hợp căn cơ thì không hồ hết không có ích gì đến Phật tử đồng tu, Nhiều hơn xui khiến cho chúng ta vọng tưởng”. Vọng tưởng là sản phẩm từ bỏ vọng trung khu. Tâm crộng ứng chình họa chơn, trung khu vọng ứng chình ảnh vọng. Cảnh hão huyền ứng hiện ra, nhưng do tâm vẫn vọng bắt buộc quan yếu rành mạch được chơn mang. Thật thừa nguy hiểm!…Khế cơ nếu không ngừng mở rộng ra còn kèm theo “Khế Thời”, “Khế Xứ”. Khế thời là phù hợp với thời hạn, khế xứ đọng là phù hợp với không khí. Về thời gian thì thời này là mạt pháp, Phật dạy: “Ức triệu người tu hành nặng nề đưa ra một người chứng đắc”, thì đưa ra đề tài chứng đắc vào thời này thật sự không phải đơn giản dễ dàng nhỏng sự giải thích trên giấy tờ bút đâu. Khế xứ đọng là kể tới hoàn cảnh, môi trường thiên nhiên, phong tục, tập quán, văn hóa, v.v… Văn uống minh, kỹ thuật, kỷ thuật càng tốt thì căn tánh nhỏ fan càng phải chăng, sự giác ngộ đường giải bay càng yếu đuối. Người bao gồm chút tối ưu thế gian thì xa lìa Phật pháp, buông lời huỷ báng. Người ao ước tu hành thì không vững đường tu, trọng điểm ý mông lung, thường bị vọng tưởng.Người yếu hèn dạ tò mò thì dễ dàng lầm mê vướng đề xuất lưới ma.Chính chính vì vậy, đường tu trường đoản cú chứng đắc thắng lợi đạo giải bay trong thời khó khăn lắm chứ không cần dễ dãi đâu. Vậy thì một pháp tu tập làm sao đó mà giúp cho đại chúng đạt được sự chứng đắc thừa nhanh chóng, vượt dễ dàng, khăng khăng cần phải nghiêm chỉnh xét lại rằng kia bao gồm phải đích thực là hội chứng đắc hay là không, hay chỉ cần hầu hết cảnh giới hư huyễn? Người Phật tử bắt buộc trường đoản cú hỏi, đời nào lời Phật dạy không đúng chuẩn tuyệt sao?Người lan tỏa pháp Phật phải nói đúng lý đạo nhằm xiển dương Chánh Pháp, nhưng lại cũng cần nói lời hợp với nền tảng nhằm bạn nghe tránh bị nhầm lẫn, ngăn đề phòng sự vọng tưởng bắt đầu đích thực lợi lạc bọn chúng sinh. Người trần gian thường xuyên bởi danh văn lợi chăm sóc cần chuẩn bị sử dụng mang đến cách thức tuyên ổn truyền một chiều nhằm đạt mục tiêu của mình. lấy ví dụ nlỗi mang truyện tranh cử của cụ giàn ra làm cho điển hình nổi bật. Vì quyết lòng chiến thắng cử thành ra người tma lanh cử sẵn sàng dùng cho cách làm, mà lại trong giờ Anh Gọi là “Misleading” (lý giải lệch lạc), chứ đọng fan tu hành gồm trỡ thắng cùng với ai đâu mà lại xúc tiến một chiều. vì vậy mong mỏi an ninh cho việc đó sanh, một pháp phổ biến thoáng rộng yêu cầu nói cả điểm mạnh cùng điểm yếu, cần nói cả thuận duyên và nghịch duim thì mới có thể trọn vẹn, trường hợp sơ sểnh lỡ khiến điều bất lợi cho đại chúng thì nhân quả này thật là không bé dại.Để dứt đề mục này, Diệu Âm xin nhắc ra một cthị xã bao gồm thực xảy ra cho clỗi vị cùng suy nghiệm. Vào năm 1999, có một vị Sư cho mang đến đạo tràng Tùng-Lâm Linh-Sơn của ngài Hòa Thượng Tăng Thống Thích Huyền-Vi, Hóa Chủ Giáo Hội Linh-Sơn Thế-Giới để tham dự khóa an cư kiết hạ. Vị này trước kia tu về thiền đức định, lúc gặp pháp niệm Phật, ngài mới ứng dụng biện pháp tự tu bệnh của thiền khô định để niệm Phật cầu Nhất-tâm-bất-loàn. Công phu một thời hạn thì vị đó tuyên ổn tía vẫn bệnh được Niệm-Phật Tam-Muội rồi, tai Ngài hay nghe giờ Phật Hiệu từ bỏ phạt ra, vẫn thấy được Phật hiện nay thân chỉ dẫn.Một giữa trưa nọ vị này không ra thọ trai. Đại chúng biết vị này thường ngày ưng ý đóng của từ công phu 1 mình đề nghị cũng không một ai lưu ý cho tới. Đến khi tchúng ta trai hoàn thành thì bạn ta mới vạc hiện tại là vị đó đã lặng lẽ ra sau sân vườn treo cổ lên cây tự vẫn. Trước khi chết Ngài vẫn viết lại nhì lá tlỗi, đại ý nói rằng: Tôi niệm Phật đã được chứng đắc rồi, lúc này đang cho tới ngày phải đi vãng sanh đây!…Sự thế xẩy ra vượt bất ngờ có tác dụng xôn xao cả đạo tràng. Đến lúc kia số đông fan bắt đầu giựt mình thấu hiểu một sự thực rằng, những gì vị Thầy này chỉ ra rằng bệnh đắc, đông đảo cảnh giới gì Thầy thấy được, nghe được hầu như là hỏng huyễn, chưa phải chơn thật. Thật vượt dễ sợ!…Tâm crộng ứng chình họa chơn, vai trung phong vọng ứng cảnh vọng. Vọng chình ảnh ứng hiện tại sẽ gạt nhĩ căn uống, nhãn căn uống của mình một biện pháp thê thảm cơ mà chính Thầy không thể tuyệt biết!… Bị gạt mà ko tốt yêu cầu Thầy đang quyết định sai lạc, làm điều bất ổn chánh pháp, trường đoản cú rước họa vào thân. Ấn Tổ nói: “Người mong định thời hạn vãng sinh, nếu như công phu đã nhuần nhuyễn thì không tồn tại chướng ngại gì. Bằng ko, với cái tâm mong muốn cầu ấy vẫn trở thành ma cnạp năng lượng. Nếu nlỗi vọng niệm ấy kết thành một khối hận ko gỡ bỏ được thì nguy nan vô cùng”.Sự nạm xẩy ra đã chứng tỏ lời dạy của Ấn Tổ thật sự cực kỳ chính xác.Xin chư vị ghi nhớ mang lại, Tín-Nguyện-Hạnh vãng sinh. Chớ đề xuất lộ liễu mong cầu triệu chứng đắc mà thành công được. Xin hứa kỳ sau vẫn nói về “Vọng Tưởng”.Nam Mô A Di Đà Phật!Diệu-Âm Minh Trị (Úc Châu)


Chuyên mục: Phật Giáo