Con nhện trước miếu quan âm

     

*

*

TTVD xin mời những quý vị phật tử vào phát âm một bài bác new đăng tải site của ca tòng Liên Hoa nhằm phát âm thêm về Lý Nhân Duyên trong cuộc sống.

Bạn đang xem: Con nhện trước miếu quan âm

Hôm nay, Lúc đi bộ vào thành phố Bordeaux vắng tanh, vì chưng đang mùa hè. Đang ngồi hóng đuối, bổng nhiên thấy một nhỏ nhện... làm cho TTVD ghi nhớ mang đến một câu chuyện, xin mời quý vị đọc...

Xem thêm: 07 - Bát Nhã Tâm Kinh

Con nhện nghỉ ngơi miếu Quan ÂmTrước miếu Quan Âm hằng ngày có vô vàn fan tới thắp hương lễ Phật, nhang khói nghi ngất xỉu. Trên cây xà ngang trước miếu gồm bé nhện chăng tơ, mỗi ngày hồ hết ngập trong lửa hương cùng hầu hết lời cầu hòn đảo, nhện dần gồm Phật tính. Trải ngàn năm tu luyện, nhện đã linc.Một ngày, bất chợt Phật đi dạo đến ngôi miếu nọ, thấy lửa hương hết sức vượng, ưng ý lắm. Lúc tránh miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, bắt gặp nhện bên trên xà.Phật tạm dừng, hỏi nhện: “Ta chạm chán ngươi hẳn là tất cả duim, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”Nhện gặp được Phật khôn xiết hí hửng, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì giá trị nhất?”Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý duy nhất là tất cả những gì không có được và hầu hết gì đã không còn đi!”. Phật đồng ý, đi ngoài.Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên tkhô giòn xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh mẽ rộng.Một ngày, Phật cho trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi tất cả ghi nhớ câu hỏi một nghìn năm kia của ta không, giờ ngươi đang gọi nó sâu sắc rộng chăng?”Nhện nói: “Con cảm giác trong dương thế quý duy nhất vẫn luôn là “không có được” cùng “đã mất đi” ạ!”Phật bảo: “Ngươi cđọng suy nghĩ nữa đi, ta đang lại tra cứu ngươi.”Một ngàn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió to, gió cuốn một hạt sương ứ lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó lộng lẫy trong veo sáng sủa lung linh, đẹp đẽ quá, nhện có ý ưa thích. Ngày này thấy được giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui thú vui tuyệt nhất nhìn trong suốt ba nghìn năm vừa qua. Bỗng dưng, gió bự lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện khoảnh khắc thấy mất đuối, thấy cô đơn, thấy đớn đau.Nhện quan sát giọt sương, thấy nó lộng lẫy nhìn trong suốt sáng lấp lánh, đẹp tươi quá, nhện bao gồm ý ngưỡng mộ... Bỗng dưng, gió mập lại nổi, cuốn nắn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất đuối, thấy cô đơn, thấy đớn nhức.Nhện nhìn giọt sương, thấy nó lộng lẫy trong veo sáng lung linh, xinh tươi vượt, nhện tất cả ý yêu thương thích… Bỗng dưng, gió Khủng lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện chốc lát thấy mất non, thấy đơn độc, thấy đớn nhức.Lúc kia Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”Nhện nghĩ về tới giọt sương, đáp cùng với Phật: “Thế gian này cái quý hiếm độc nhất vô nhị chính là cái không tồn tại được với chiếc đã hết đi.”Phật nói: “Tốt, nếu như ngươi đã nhận được thức như vậy, ta mang đến ngươi một lượt vào sinh sống cõi người nhé!”Và nuốm, nhện đầu thai vào một trong những nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ khắc tên cho phụ nữ là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi vẫn mười sáu, thành phụ nữ dễ thương yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, công ty vua quyết định mnghỉ ngơi tiệc mừng sau sân vườn ngự uyển.Rất nhiều người rất đẹp tới yến tiệc, trong các số đó gồm Châu Nhi với Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên ổn trổ tài thi ca trên tiệc, các tài nghệ khiến phần đông thiếu phụ trong buổi tiệc phần đông phải lòng. Nhưng Châu Nhi không thể lo sợ cũng ko ghen, bởi đàn bà biết, con trai là mối nhân duyên ổn mà lại Phật đã mang lại dành riêng cho thiếu phụ.Qua vài ngày, vô tình Châu Nhi theo chị em lên miếu lễ Phật, cũng dịp Cam Lộc gửi bà bầu tới miếu. Sau khi lễ Phật, nhị vị mẫu mã thân ngồi thì thầm. Châu Nhi cùng Cam Lộc thì tới hiên chạy dài vai trung phong sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng phái nữ đang rất có thể sinh hoạt bên fan người vợ yêu thương, nhưng lại Cam Lộc dường như quá khách hàng sáo.Châu Nhi nói cùng với Cam Lộc: “Csản phẩm còn ghi nhớ Việc mười sáu thời gian trước, của nhỏ nhện bên trên xà miếu Quan Âm chăng?”Cam Lộc bỡ ngỡ, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thiệt xinh đẹp, người nào cũng ngưỡng mộ, cần trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, nam nhi cùng mẹ Đấng mày râu đi khỏi kia.Châu Nhi về đơn vị, suy nghĩ, Phật vẫn an bài mọt nhân duyên này, vày sao không làm cho chàng nhớ ra cthị xã cũ, Cam Lộc bởi vì sao lại không còn tất cả cảm tình cùng với ta? Vài bữa sau, vua gồm chiếu ban đến Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duim thuộc công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duim cùng với thái tử Chi Trúc. Tin nhỏng snóng rượu cồn thân trời quang quẻ, thiếu nữ không hiểu biết nhiều vị sao Phật tàn ác cùng với cô bé thay.Châu Nhi đau khổ, vứt siêu thị nhà hàng, nằm khô nhắm đôi mắt nghĩ về ngợi cực khổ, vài ba ngày sau linh hồn thanh nữ chuẩn bị thoát khỏi thể xác, sinch mệnh thoi thóp.Thái tử Chi Thụ báo cáo, vội vã cho tới, phục xuống mặt chóng nói với nàng: “Hôm kia, trong những cô nàng giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa chạm mặt thanh nữ đã thấy yêu thương, ta đang khốn khổ khẩn khoản phụ vương để phụ vương ta cho phép cưới con gái. Nếu nlỗi nữ giới bị tiêu diệt, thì ta còn sinh sống có tác dụng bỏ ra.” Nói đoạn rút gươm từ bỏ gần kề.Và chốc lát ấy Phật xuất hiện, Phật nói cùng với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã có lần nghĩ về ra, giọt sương (Cam Lộc) là vì ai đem lại bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại có nó đi. Cam Lộc trực thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm nlắp ngủi vào sinch mệnh ngươi nhưng mà thôi.Còn thái tử Chi Thú chính là mẫu cây nhỏ tuổi trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta sẽ nhìn ngươi ba ngàn năm, yêu ngươi bố nghìn năm, tuy vậy ngươi chưa hề cúi xuống chú ý anh ta. Nhện, ta lại cho hỏi ngươi, thế gian này đồ vật gi là cực hiếm nhất?”Nhện nghe ra thực sự, đột nhiên tỉnh giấc ngộ, thiếu nữ nói cùng với Phật: “Thế gian này chiếc quý duy nhất không hẳn là sản phẩm không tồn tại được và đã không còn đi, cơ mà là niềm hạnh phúc hiện đang ráng giữ!”Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linc hồn Châu Nhi trở về thân xác, mlàm việc đôi mắt ra, thấy hoàng thái tử Chi Trúc định tự gần cạnh, đàn bà vội đỡ rước tkhô cứng kiếm…"Thế gian này dòng quý độc nhất vô nhị không phải là sản phẩm không tồn tại được với đã không còn đi, cơ mà là niềm hạnh phúc hiện tại đang cố gắng giữ!"

Trong suốt đời, ta vẫn gặp mặt hàng trăm hàng ngàn các loại người. Để yêu một bạn thì không yêu cầu nỗ lực, chỉ cần phải có “duyên” là đầy đủ. Nhưng để tiếp tục yêu thương một fan thì đề xuất cố gắng. Mất một người chần chừ trân quý các bạn, gồm gì phải bi đát rầu? Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý hiếm.

Xem thêm: Trà Sữa Ngon Ở Vũng Tàu - Trà Sữa Ngon Tại Vũng Tàu

Câu chuyện cho đó là hết, chúng ta có phát âm câu sau cuối cơ mà nàng Châu Nhi nói không? “Thế gian này loại quý tuyệt nhất chưa phải là thứ không có được và đã không còn đi, mà lại là niềm hạnh phúc hiện giờ đang cầm giữ!” Trong suốt cả quảng đời ta, vẫn chạm chán hàng nghìn hàng ngàn loại người. Để yêu thương một tín đồ thì ko nên cố gắng, chỉ cần phải có “duyên” là đầy đủ. Nhưng để liên tiếp yêu thương một tín đồ thì đề xuất nỗ lực. Tình yêu nhỏng tua dây, nhị fan thuộc kéo nhị đầu, chỉ việc một tín đồ kéo căng hoặc vứt lơi, tình thân ấy vẫn stress hoặc chùng xuống. Vậy khi chúng ta đi kiếm người sinh hoạt đầu cơ dây, hãy quan tâm đến. Hoặc các bạn tất cả quá nhiều sợi dây cảm tình, hoặc chúng ta cứ đọng tiếp tục kiếm tìm cái bắt đầu, hoặc Lúc dây đang đứt, các bạn không thể dũng cảm tốt tin tưởng, tình thương nhằm đi kiếm một tình thân mới nữa. Bất nói cầm cố nào, Khi gai dây đó đứt, bạn chỉ thiếu tính một tín đồ ko yêu thương các bạn, mà lại fan đó đã mất đi một người yêu họ. Mất một người lần khần trân quý bạn, có gì buộc phải buồn rầu? Bởi bạn còn cơ hội, một đợt tiếp nhữa, chạm mặt người biết rằng các bạn cực hiếm. I.-Định nghĩa : Nhân là phần thiết yếu tất cả năng lượng phát sinh, Duyên ổn là phần phú để hỗ trợ cho nhân vạc sinh ra sự đồ. Nhân dulặng là một định lý, Từ đó rất nhiều sự thứ trong ngoài trái đất đều có nhân dulặng phối hận phù hợp với nhau cơ mà thành, Khi nhân duyên ổn đã hết sự trang bị ấy sẽ không còn. II.- Thí dụ : Hạt đậu là nhân, cần bao gồm fan gieo tLong, có khu đất, nước, không khí, tia nắng nóng khía cạnh trời là rất nhiều phần prúc, chúng kết hợp lại, tạo cho hạt đậu nẩy mầm, ra lá, bự lên rồi đơm bông, kết trái. Nhỏng loại chén ta dùng để ăn uống cơm trắng, đất là nhân, người thợ, khuôn, nước, lửa nung là phần phú phối hận hợp với nhau làm thành dòng chén. III.- Những điểm lưu ý của lý nhân dulặng :Nhân duyên là một trong những định lý hiện tại, nêu rõ phần đông sự vật được xuất hiện những bởi vì nhân duim phối kết hợp nhưng mà sinh ra, vì thế Lý nhân dulặng đưa ra phối hận tất cả sự đồ. IV.- Sự ứng dụng của lý nhân duyên : Chúng ta cần được nắm rõ lý Nhân duyên ổn để xem được sự thật của cuộc đời, nhờ vào kia nó hỗ trợ cho bọn họ tu học càng ngày càng tinch tấn hơn, độc nhất là trong số trường hợp : 1)Lý nhân duyên đến bọn họ biết, đều sự đồ gia dụng ( pháp ) vì nhân dulặng kết hợp chớ không phải sự đồ bao gồm thiệt nhưng mà nhân duim cũng chỉ là sự việc đồ gia dụng, bọn chúng cũng vày sự cấu kết nhưng thành chớ không có thật. 2)Lý nhân dulặng nêu rõ sự đối sánh tương quan của những sự thứ, sự thứ ra đời nhờ sự tương xứng thân những pháp. Trong những nhân duyên ổn hoà vừa lòng thành sự đồ, nếu như nhân hay là 1 dulặng trong sự thiết bị thay đổi thì sự vật ấy đổi khác, ví dụ trường hợp ta mang mộc có tác dụng bàn, ta tất cả cái bàn mộc, nếu như ta mang Fe làm cho bàn ta bao gồm bàn Fe, còn cũng thời bàn mộc, ví như mộc ta bự, ta đóng thành bàn Khủng, nếy gỗ ta nhỏ, ta đóng thành bàn nhỏ dại mà lại thôi. 3)Lý nhân duyên đến chúng ta thấy sự vật dụng vì nhân duyên ổn phối kết hợp tạo ra thành độc nhất thời chớ không phải thoải mái và tự nhiên tất cả nhưng mà cũng không do một đấng quyền lực như thế nào tạo nên. 4)Lý nhân duyên ổn cũng mang đến bọn họ hiểu được khi nhân đang có cơ mà không có đầy đủ duim thì sự vật cũng không thể hiện ra được. Ví dụ họ tất cả gạo, có nước, gồm củi, có nồi bọn họ hy vọng gồm cơm trắng ăn uống mà lại không có lửa thì họ cũng thiết yếu nấu bếp cơm trắng, lại nữa, bọn họ gồm gạo, bao gồm nước, tất cả củi, bao gồm lửa mà lại không có nồi cũng cấp thiết làm bếp cơm trắng cơ mà ăn. Lý nhân duyên nầy cũng để chúng ta từ công ty đời của chính bản thân mình, nó tốt, xấu, giàu, nghèo hầu như là gần như nhân duyên ổn vị bọn họ chế tác tác nên. 5)Lý nhân duyên ổn lý giải đến chúng ta biết vì chưng sao fan thao tác làm việc nầy thành tựu nkhô giòn, ta cũng thao tác ấy nhưng mà thành quả đủng đỉnh, chẳng hạn như nhì tín đồ cùng tu pháp môn như nhau cơ mà tín đồ thành công kẻ lại chưa kết quả ! Có fan tu sao mạch lạc không gặp trở ngại, mình tu lại có lắm trngơi nghỉ duim ! Tất cả vì nhân duim, đầy đủ thì thành nhưng chưa đủ bắt buộc còn đủng đỉnh kia thôi. Tại sao anh B thích hợp tu cùng với Thiền sư Nhất Hạnh, chị B thích tu với Thiền lành sư Thanh hao Từ, cô A yêu thích tu với Ni sư Huệ Giác theo pháp môn Niệm Phật, này cũng vị nhân duyên thầy trò. Xưa Tế Công Hòa Thượng ao ước cứu vãn độ cho 1 fan nhưng mà bắt buộc độ được, bởi vì fan kia ko chịu đựng làm theo, ngài buộc mồm than : ” Vô duim bất năng độ ” V.- Kết Luận: Lý nhân dulặng mang đến chúng ta thấy đầy đủ sự trang bị hòa phù hợp với nhau cơ mà thành, Khi nhân duim không còn đầy đủ bọn chúng tự nhiên thay đổi tốt rã chảy, sự vật dụng phần đa ko tự nhiên có nên không tồn tại thật, đọc được như vậy bọn họ sẽ thuận lợi tu học tập, thuận tiện thực hành thực tế hạnh ba thí, nhìn đời là một trong những tuồng huyễn hóa, rã vừa lòng phần lớn vày nhân duim. Nhờ đó lành mạnh và tích cực tạo cho mình một đời sống an lạc, tự tại cùng giải thoát.TTVD xem thêm thông tin.

Chuyên mục: Phật Giáo