Có những ngày tuyệt vọng cùng cực tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau

     

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn được không ít bạn ca tụng là người du ca về tình thân, quê nhà và thân phận. Những chế tác của ông là các chiêm nghiệm, cảm nhận, triết lý sâu sắc đi vào lòng fan với trường tồn mãi sau với thời hạn.

Bạn đang xem: Có những ngày tuyệt vọng cùng cực tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau

1. “Tôi luôn ghi nhớ tmùi hương tuổi tphải chăng, tuổi của tình thương nồng thắm. Lúc tôi yêu thương tmùi hương chiếc tuổi sống ngào ngạt hương thơm hoa này thì đôi khi tôi cũng yêu thương một cõi đời tôi đã không còn.”

*

2. “Có một tín đồ bọn bà yêu thương tôi cùng tin cậy làm việc tôi duy nhất bên trên đời này, tín đồ ấy rất có thể vày tôi mà hy sinh cả tính mạng của con người. Đó là chị em tôi.

Có một fan chúng ta trung thành cùng với tôi tuyệt nhất bên trên đời này, bạn ấy có thể bởi vì tôi nhưng mà trường đoản cú bỏ hết các của nả, số đông lắp thêm ân sủng quý hiếm duy nhất. Đó là bà mẹ tôi.

Xem thêm: Chúa Và Phật - Có Nên Thờ Cả Trên Một Bàn Thờ Không


Nếu tất cả ai bảo cùng với tôi rằng ở 1 chỗ nào đó bao gồm một người coi con tôi vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục tiêu sau cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng bạn đó không một ai không giống rộng là bà mẹ tôi.”

3. “Sống giữa đời này chỉ gồm thân phận và tình cảm. Thân phận thì hữu hạn. Tình yêu thương thì khôn cùng. Chúng ta làm chũm như thế nào nuôi chăm sóc tình cảm nhằm tình thân hoàn toàn có thể cứu vãn chuộc thân phận bên trên cây thập giá đời.”

4. “Có số đông tình nhân vẫn ra đi bỗng dưng một ngày nào kia trở lại. Vì sao? Không do sao cả. Vì một chọn lựa tưởng rằng sẽ đúng sau cùng sai. Và đã trở lại với một người mình đã đen bạc để ý muốn hàn đính lại một lốt thương. Một vết tmùi hương nhiều lúc đã lành lẽ lâu rồi bỗng dưng vỡ vạc oà nlỗi một cơn thức giấc thức. Tỉnh thức trên dấu tmùi hương. Trên một nỗi đau tưởng đang nằm trong về vượt khứ đọng. Nhưng ko, không tồn tại gì thuộc về thừa khứ đọng cả.Thời gian trôi đi và vết thương thơm vẫn còn đấy đó. Nó vẫn chờ được ngủ dậy một thời gian nào đó để sinh sống lại nlỗi chủ yếu bản thân nó là một vệt thương.”

*

5. “Con fan ta cũng giỏi đấy chứ. Dễ quên có phải là mẫu vốn liếng sống đời? Sống với người thì thon thả. Hẹp quá! Mai đây ra đứng trước cõi bao la thì thủ thỉ phiêu bồng.

Xem thêm: Chương 1: Luật Nhân Quả Trong Đạo Phật, Luật Nhân Quả Theo Quan Điểm Nhà Phật

Vả chăng, ttránh khu đất cũng dễ tính. Làm gì có cthị xã trời khu đất ghen tuông đua với những người. Có chăng, chỉ là tị với hồng nhan, cùng với tài mệnh.”


6. “Khi chúng ta hát một bạn dạng tình ca là ai đang muốn hát về cuộc tình của chính bản thân mình. Hãy hát đi chớ e ngại. Dù niềm hạnh phúc xuất xắc dlàm việc dang thì cuộc tình ấy cũng chính là một phần tiết giết thịt của người sử dụng rồi.”

7. “Vắng bạn tất nhiên là buồn. Nhưng chúng ta như thế nào và sự có mặt của bạn thế nào kia bắt đầu thiệt là 1 trong nụ cười. Có phần lớn sự có mặt của đồng đội tương đương với cùng một vết yên ổn trong music bắt buộc sự xuất hiện đó thường có khả năng đem đến mang đến ta một sự dễ chịu nhàn nhã tựa hồ nước nlỗi niềm hoan lạc. Đó là phần nhiều ngôi trường đúng theo ta không nhất thiết phải ứng phó, không nhất thiết phải nỗ lực lấp đầy khoảng không bởi các mẩu chuyện nỗ lực gượng, nphân tử nhẽo.”

*


8. “Cuộc sinh sống càng lâu năm thì mắt ta càng được nhận thấy những chuyện đời lạ lắm. Tâm hồn đẹp nhất là tài sản bình thường của bé tín đồ. Nhưng ví dụ đã bao hàm sự chuyển hân oán của trọng tâm hồn từ vị trí này thanh lịch địa chỉ không giống, trường đoản cú tín đồ này sang trọng người không giống. Đã có biết bao bé bạn tưởng chừng ung dung sẽ trở thành kẻ vô lại cùng cũng không thiếu rất nhiều kẻ vô lại thay đổi thành con tín đồ hào sảng.”

9. “lúc người ta trẻ, người ta nghĩ có thể may mắn từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những yên ấm, những điều mới mẻ nhất sẽ đến về sau. Cũng có thể. Nhưng… Người ta đâu biết rằng những gì ta mong muốn muốn và cần nhất chỉ đến một lần vào đời.”

*

10. “Có gần như ngày tuyệt vọng khốn cùng, tôi với cuộc đời sẽ tha trang bị lẫn nhau. Từ buổi nhỏ bạn sống vượt phải chăng rúng, tôi biết rằng vinc quang quẻ chỉ là vấn đề gian dối. Tôi ko liệu có còn gì khác nhằm chiêm bái không tính nỗi tuyệt vọng và lòng bao dong. Hãy đi cho tận thuộc của tuyệt vọng để thấy vô vọng cũng đẹp nlỗi một hoa lá. Tôi không muốn khuyến nghị sự khổ hạnh, nhưng lại mỗi chúng ta thử sống và một thời điểm vừa là người chiến thắng, vừa là người bại trận. Nỗi vinch nhục đang có ta ra khỏi đời sống để đưa ta đến những đấu trường.”


Chuyên mục: Phật Giáo