Chuyện con nhện trước miếu quan âm

     

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có rất nhiều người tới dâng hương lễ Phật, hương khói nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu gồm bé nhện chăng tơ, hằng ngày mọi chìm ngập trong khói hương với hầu hết lời cầu đảo, nhện dần gồm Phật tính. Trải ngàn năm tu luyện, nhện đã linc.

Bạn đang xem: Chuyện con nhện trước miếu quan âm

***

Một ngày, bất chợt Phật dạo bước đến ngôi miếu nọ, thấy lửa hương cực kỳ vượng, ưng ý lắm. Lúc tránh miếu, ngài vô tình ngước đầu lên, bắt gặp nhện trên xà.

*

Phật tạm dừng, hỏi nhện: "Ta gặp mặt ngươi hẳn là tất cả duyên ổn, ta hỏi ngươi một câu, coi ngươi tu luyện một ngàn năm nay gồm thiệt thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp mặt được Phật siêu mừng quýnh, cuống quýt chấp nhận. Phật hỏi: "Thế gian đồ vật gi giá trị nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý độc nhất vô nhị là tất cả những gì không tồn tại được cùng đầy đủ gì đã mất đi!". Phật gật đầu đồng ý, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện bên trên tkhô hanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện vẫn táo bạo hơn.

Một ngày, Phật mang đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi tất cả nhớ thắc mắc một ngàn thời gian trước của ta không, giờ ngươi sẽ phát âm nó thâm thúy rộng chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy vào trần gian quý duy nhất vẫn là "không tồn tại được" và "đã hết đi" ạ!"


Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta vẫn lại tìm kiếm ngươi."

Một ngàn năm nữa lại qua, gồm một hôm, nổi gió phệ, gió cuốn nắn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó lộng lẫy trong veo sáng lung linh, đẹp đẽ vượt, nhện bao gồm ý ái mộ. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui mừng quýnh độc nhất vô nhị trong veo cha ngàn năm vừa qua. Bỗng dưng, gió Khủng lại nổi, cuốn nắn giọt sương đi. Nhện giây phút thấy mất mát, thấy đơn độc, thấy đớn đau.

Lúc kia Phật cho tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm vừa qua, ngươi đã quan tâm đến thêm chưa: Thế gian này vật gì quý giá nhất?"

Nhện suy nghĩ tới giọt sương, đáp cùng với Phật: "Thế gian này dòng quý giá tuyệt nhất chính là cái không có được với cái đã không còn đi."

Phật nói: "Tốt, nếu như ngươi đã nhận được thức như vậy, ta mang đến ngươi một lượt vào sinh sống cõi người nhé!"

Và thay, nhện đầu thai vào trong 1 bên quan lại, thành tiểu thỏng đài các, bố mẹ đặt tên cho thanh nữ là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đang mười sáu, thành phụ nữ cute yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Ngulặng Cam Lộc đỗ đầu khoa, công ty vua ra quyết định msinh sống tiệc mừng sau vườn cửa ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong số ấy có Châu Nhi với Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên ổn trổ tài thi ca bên trên tiệc, những tài nghệ khiến đầy đủ đàn bà trong bữa tiệc các phải lòng. Nhưng Châu Nhi không thể sốt ruột cũng ko tị, do phái nữ biết, nam nhi là mọt nhân dulặng mà lại Phật đã mang đến giành cho phụ nữ.

Xem thêm: Những Bí Ẩn Thế Giới Tâm Linh Khiến Các Nhà Khoa Học "Bó Tay"

Qua vài ba ngày, vô tình Châu Nhi theo chị em lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc gửi bà bầu tới miếu. Sau Khi lễ Phật, hai vị mẫu mã thân ngồi thì thầm. Châu Nhi cùng Cam Lộc thì cho tới hiên chạy dọc trung ương sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng sẽ rất có thể nghỉ ngơi mặt người đàn bà yêu, mà lại Cam Lộc dường như thừa khách hàng sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn ghi nhớ việc mười sáu năm kia, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc ngạc nhiên, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thiệt xinh tươi, ai ai cũng ái mộ, đề nghị trí tưởng tượng của cô ấy cũng tương đối rất nhiều chăng?". Nói đoạn, đại trượng phu thuộc người mẹ quý ông đi ngoài kia.

Châu Nhi về đơn vị, suy nghĩ, Phật đã an bài bác mọt nhân dulặng này, vị sao không làm cho chàng ghi nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc do sao lại không thể tất cả cảm tình cùng với ta? Vài bữa sau, vua bao gồm chiếu ban mang lại Trạng Nguyên ổn Cam Lộc sánh duyên ổn thuộc công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duim cùng với hoàng thái tử Chi Thú. Tin nhỏng snóng hễ giữa ttránh quang, cô bé thiếu hiểu biết vị sao Phật tàn ác với bạn nữ thế.

Châu Nhi quăng quật ăn uống, nằm khô nhắm đôi mắt nghĩ về ngợi gian khổ, vài hôm sau linc hồn người vợ chuẩn bị thoát khỏi thể xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thú đọc tin, nôn nóng cho tới, phục xuống mặt nệm nói cùng với nàng: "Hôm đó, trong những cô nàng thân buổi tiệc sau sân vườn thượng uyển, ta vừa chạm chán nàng đang thấy yêu tmùi hương, ta đã khốn khổ van xin thân phụ để phụ vương ta được cho phép cưới thiếu phụ. Nếu nlỗi người vợ chết, thì ta còn sinh sống có tác dụng bỏ ra." Nói đoạn rút ít gươm tự ngay cạnh.

Và giây khắc ấy Phật mở ra, Phật nói với linh hồn sắp đến lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng suy nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai đem lại bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) đưa tới đấy, rồi gió lại có nó đi. Cam Lộc trực thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là 1 trong khúc nhạc thêm nđính thêm ngủi vào sinc mệnh ngươi nhưng mà thôi.

Xem thêm: Bài Khấn Mùng 1 Ở Chùa Khấn Như Thế Nào? Văn Khấn Mùng 1, Mười Rằm

Còn thái tử Chi Trúc chính là dòng cây nhỏ trước cửa ngõ miếu Quan Âm đó, anh ta vẫn ngắm ngươi bố ngàn năm, yêu thương ngươi ba ngàn năm, mà lại ngươi không hề cúi cong người xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại cho hỏi ngươi, thế gian này đồ vật gi là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, bỗng nhiên tỉnh giấc ngộ, đàn bà nói với Phật: "Thế gian này loại quý độc nhất vô nhị không hẳn là vật dụng không tồn tại được với đã mất đi, mà lại là niềm hạnh phúc hiện tại đang nuốm giữ!"

Vừa nói kết thúc, Phật đã đi được mất, linh hồn Châu Nhi trở về thể xác, mlàm việc đôi mắt ra, thấy thái tử Chi Thú định tự giáp, con gái vội đỡ rước thanh kiếm...

"Thế gian này cái quý tuyệt nhất chưa hẳn là thứ không tồn tại được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện giờ đang cố kỉnh giữ!"


Chuyên mục: Phật Giáo