Chớ Bảo Xuân Tàn Hoa Rụng Hết

  -  

H.T THÍCH THANH TỪ

*
*
PHẦN II: THI TỤNG CÁC THIỀN SƯ ĐỜI LÝ (tt)

THIỀN SƯ MÃN GIÁC

Thiền Sư Mãn Giác sinh năm 1052, tịch năm 1096, đời trang bị 8 dòng Vô Thông Ngôn. Tiểu sử của Ngài sẽ in vào quyển Tnhân hậu Sư đất nước hình chữ S, cùng tác giả. Sau đấy là bài xích kệ thị trúng của Ngài. Bài này đa số người học Phật với những bên vnạp năng lượng học rất nhiều ở trong làu.

Bạn đang xem: Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

*
Âm:

Xuân khứ đọng bách họa lạc,

Xuân đáo bách hoa knhì.

Sự trục nhãn tiền quá,

Lão tùng đầu thượng lai.

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tân,

Đình chi phí tạc dạ tuyệt nhất chi mai.

Dịch:

Xuân đi trăm hoa rụng,

Xuân đến trăm hoa mỉm cười.

Trước đôi mắt câu hỏi đi mãi,

Trên đầu già cho rồi.

Xem thêm: Linh Thiêng Mẹ Nam Hải (Quan Âm Phật Đài) Ở Tỉnh Bạc Liêu, Mẹ Nam Hải Vì Sao Linh Thiêng

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,

Đêm qua sảnh trước một cành mai.

Giảng:

“Xuân khứ đọng bách hoa lạc, xuân đáo bách hoa khai”. Xuân đi thì trăm hoa rụng, xuân mang đến thì trăm hoa nngơi nghỉ. Hoa rụng hoa nsinh sống theo thời tiết là chỉ cho tất cả sự trang bị trên đời này theo thời hạn mà lại gồm thạnh suy, theo thời gian cơ mà có sinh khử. Thời gian trôi tan thì đông đảo thứ cũng gửi thay đổi dời. bởi vậy bên trên cỏi đời này không tồn tại sự vật như thế nào mà không bị thời gian làm mòn dũa mỏng dính.

“Sự trục nhãn tiền thừa, lão tùng đầu thượng lai”. Mọi bài toán trôi qua trước mắt, trên đầu mẫu già đã đến rồi. Mỗi ngày qua sự trang bị đổi thay, Hay những lớn lên hay là suy bớt. Về mặt lớn mạnh, bọn họ trồng một thửa ruộng, lúa lớn mạnh tự mạ non cho tới lúa trổ bông. Về phương diện suy giảm là lúa chín đá quý giảm mang lại công ty xay thành gạo nấu bếp cơm trắng nạp năng lượng. Con bạn bọn họ cũng thế, cũng theo thời hạn nhưng phát triển hoặc suy bớt. Sanh ra rồi lớn lên đó là lớn mạnh, loáng chốc đầu bạc, domain authority nhăn, già chết, đó là suy bớt. Bởi vậy thì sự đồ gia dụng cùng bé người mọi bị thời hạn chi phối hận thay đổi ko giới hạn. Cuộc đời là 1 trong mẫu vô hay biến chuyển, không có bất kì ai tất cả quyền lực làm cho nó dừng lại. Thế đề nghị già bịnh bị tiêu diệt là cthị trấn dĩ nhiên, bọn họ nên sẵn sàng chuẩn bị chấp nhận. Chấp nhấn trong tinh thần vui mắt bắt đầu là người biết sống là người từ trên. Còn già bịnh bị tiêu diệt đến nhưng mà bi thương than, đó là bạn chưa biết sinh sống, vì chưng chưa biết sống và cống hiến cho buộc phải nên thường xuyên sinh sống hoài, không còn đời này sau đó đời không giống. Bốn câu bên trên phía trên Ngài mô tả sự thứ cùng bé bạn luôn luôn luôn biến chuyển vô ttận hưởng sanh diệt cùng với thời gian.

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, đình chi phí tạc dạ độc nhất vô nhị bỏ ra mai”. Chớ bảo xuân tàn hoa rụng không còn, đêm qua sân trước một cành mai. Đừng nói rằng ngày xuân không còn hoa cũng theo này mà tàn tã. Không, tối hôm qua nghỉ ngơi trước Sảnh vẫn còn đấy một cành mai tươi thắm. Một cành mai không bị tác động vì chưng thời tiết, mùa như thế nào nó cũng nngơi nghỉ giỏi tươi. Muốn nắn hưởng thụ hương thơm hoa mai này, người tu cần chịu đựng chiếc giá lạnh buốt thấu xương tủy, buộc phải tnhân từ Sư Hoàng Bá nói “ Chẳng phải một phen xương nóng sốt, hoa mai đâu dễ ngửi mùi hương hương”.

Xem thêm:

Trên cuộc đời này mặc dù nhỏ tín đồ cho tới sự vật đông đảo bị lý lẽ vô thường chi phối hận, tuy vậy có một cái không trở nên vô hay hủy diệt. Cái đó Ngài Ngộ Aán đặc trưng bởi hoa sen, hòn ngọc, ở chỗ này ngài Mãn Giác cũng nhằm chỉ mang đến chiếc pháp gốc, loại diệu tánh của mọi người bọn họ. Cái đó nó không bị thời gian bỏ ra phối, hủy hoại. Vậy nên cái nhìn của các tthánh thiện sư những giống hệt, ngay vào cuộc đời vô thường biến chuyển hoại gồm một cái thường xuyên hằng ko lúc nào thay đổi hoại. Biết điều đó rồi thì Lúc tận mắt chứng kiến chình họa vô thường của việc thứ, của thân fan, của lòng fan, họ không bi thiết chán nản. Được như vậy mời là tín đồ biết sinh sống, sinh sống mạnh mẽ và sống vui.