Câu chuyện về tình anh em

     

Có hồ hết nhỏ bạn sinh ra như chỉ nhằm quyết tử cho người khác. Họ gánh đem phần nhiều âu sầu về tay nhằm ước ao những người dân nhiệt thành được niềm hạnh phúc. Sự hy sinh âm thầm yên đó trở lên rất đẹp biết bao Lúc những người được trao nó, một ngày vô tình vạc hiển thị. Để rôi họ gặp lại nhau trong sự tan vỡ oà của hạnh phúc, dịp kia chúng ta càng trân trọng nhau, càng yêu thương nhau rộng.

Bạn đang xem: Câu chuyện về tình anh em


lúc bố mẹ từ trần, anh trai là nơi dựa nhất của cô bé nhỏ. Cô ngoan ngoãn nghe lời anh vày sợ hãi rằng anh cũng trở thành bỏ cô nhưng đi. Một buổi sáng cơ Lúc tỉnh dậy, cô bé xíu không tìm thấy anh đâu nữa. Trong lòng cô chỉ còn niềm oán hận với những người anh bạc bẽo của mình, cho tới một ngày hiểu rõ thực sự cô bắt đầu òa khóc…

Năm cô 6 tuổi, cô mất cả cha lẫn người mẹ, bọn họ bị tai nạn ngoài ý muốn xe hơi trong lượt về quê thắp nhang đến các cụ nội.

6 tuổi, cô không thể đọc không còn gần như cthị trấn đang xẩy ra vào mái ấm gia đình, cô chỉ biết khóc suốt cả ngày vị bố mẹ không quay về.

Cô còn một người anh trai tên là Nam, cậu nhỏ bé 14 tuổi, dáng fan to lớn cao giống như ba. Lúc cha mẹ mất, cậu ko khóc, ko gào thét nhưng mà chỉ ôm chặt cô em gái vào lòng cho tới khi nằm ngủ thà hiếp đi.

Suốt ngày cô phần đông theo sau anh trai đòi ba, đòi mẹ; cô không mê say nạp năng lượng cơm nửa sinh sống nửa chín của anh ấy trai nấu ăn, không ưng ý khoác bộ đồ nhăn rúm anh trai giặt,…Kể từ ngày hiểu ra rằng bố mẹ tồn tại ko về, cô ban đầu phụ thuộc vào anh trai vày sợ hãi anh lại vứt cô mà đi

Đêm hôm đó, trời đang rất muộn, khôn cùng muộn nhưng lại cô ko Chịu ngủ mà lại ngồi dậy kéo anh trai cùng hét to: “Em mong mỏi chạm chán mẹ!”.

Bỗng nhiên, Nam kéo cô trường đoản cú trong chăn ra, nhì tay vắt đem song vai nhỏ xíu bé dại của cô ý cùng nói:

“Mẹ mất rồi, chớ có search người mẹ nữa, bố mẹ số đông không còn nữa, chúng ta sẽ không còn quay về nữa đâu!”.

Giọng nói của Nam vang lên cực kỳ lớn khiến cho cô nên tĩnh mịch bởi sợ hãi. Sau kia, cô từ từ phát âm được phụ huynh cô trường tồn không trở lại, cô gọi được bên trên trái đất này chỉ còn anh trai là người thân tuyệt nhất của chính bản thân mình.

Nam úp phương diện xuống giường và khóc thật lớn, đó là lần trước tiên cô nhìn thấy anh trai khóc kể từ ngày cha mẹ mất.

Cô thanh thanh cúi cong người xuống rồi nằm trên sườn lưng anh trai, cô sử dụng 2 tay nhỏ xíu bé dại của bản thân bao bọc lấy anh, xúc cảm ấm áp nhỏng ôm cha mẹ vậy.

Cô bắt đầu phụ thuộc vào anh trai y hệt như trước kìa từng phụ thuộc ba mẹ: tới trường, cô đòi anh chsống đi, tung học, anh trai đề xuất mang đến đón cô.

Trường của cô giải pháp nhà khá xa, từng buổi sáng sớm Nam đầy đủ chnghỉ ngơi cô cho ngôi trường, mang đến địa điểm bạn Nam ướt sũng mồ hôi. Ngồi trên xe cộ, cô cố kỉnh chặt đem vạt áo của anh ấy ko rời, cô không khóc đòi phụ huynh như lúc trước nữa. Trước giờ đồng hồ cô chưa từng nói với anh, kể từ lúc hiểu ra rằng phụ huynh trường thọ ko quay về nữa, trong tâm địa cô luôn bao che một nỗi lo ngại, cô sợ rằng một ngày làm sao kia, anh trngười nào cũng sẽ xa lánh cô.

Cảm giác khiếp sợ đó khiến một đứa bé xíu 6 tuổi trnghỉ ngơi cần ngoan ngoãn, nghe lời cho lạ. Thế rồi, gồm mơ cô cũng siêu hạng tượng được rằng ở đầu cuối anh trai vẫn bỏ rơi cô.

*

Tình cảm yêu thương thương thơm của anh ý dành cho em (minch hoạ)

Hôm chính là ngày vào ngày cuối tuần, mới sáng sủa nhanh chóng, Nam đã phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ đeo tay chăm nom buộc cho cô hai bím tóc, khoác cho cô bộ váy white color mà cô không biết anh cài mang đến cô trường đoản cú lúc nào, kế tiếp cô được anh trai dẫn đi công viên chơi tương đối nhiều trò, nạp năng lượng tương đối nhiều món, cho đến lúc mệt, cô ngủ say trên lưng anh.Sáng bữa sau tỉnh dậy, cô thấy bản thân nằm trong nệm trong phòng khác còn anh trai thì ko thấy đâu nữa.

Cô tá hỏa chạy đi kiếm anh, tiếp nối một fan hàng xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay trong tương lai, cô đã sinh sống với gia đình bọn họ. Mặc cho dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết của phụ huynh bản thân nhưng mà xúc cảm bị anh trai quăng quật rơi hôm nay còn tuyệt vọng, gian khổ hơn lúc bố mẹ tách đi. Là anh trai đã vứt rơi cô, cô đã biết thành anh trai bán lấy tiền, anh trai không bắt buộc cô nữa.

Sau lúc biết anh trai cũng loại bỏ đi không về nhỏng cha mẹ, cô mau lẹ mê say nghi cùng với cuộc sống new, có không ít sự chuyển đổi. Sự đam mê nghi mau lẹ kia mãi đến lúc bự lên, cô nhận ra rằng đó đó là một kiểu để quên đi đau tmùi hương.

Cô dữ thế chủ động học tập thao tác đơn vị, từ bỏ giặt xống áo, cô biết trên đây chưa phải là nhà của mình, chúng ta chưa phải người thân trong gia đình của mình đề xuất cô không từ từ không hề dựa dẫm vào ai nữa. Kể từ khi anh trai loại bỏ đi, cô hòa toàn thiếu tính quyền được nũng nịu, đòi được yêu thương chiều. Cô cũng có thể có một tín đồ anh trai nữa, bạn đó hơn cô một tuổi, siêu đậm chất ngầu và cá tính cùng nhiều khi còn đe cô.

Cũng may là phụ huynh nuôi siêu thương thơm cô, tưng năm họ phần lớn download áo quần mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. Tình cảm cô đối với bố mẹ nuôi, tất cả yêu thương thương, nhưng lại sự cảm kích, ơn nghĩa lại là đa số.

Năm cô 11 tuổi, thời điểm đó cô đang học tập lớp 4, 1 trong các buổi buổi tối nọ, cô vẫn góp chị em vá lại cái áo, bất chợt bà bầu nuôi nói:

“Mấy trong năm này, nhỏ ko nhớ Nam sao? Lúc kia, nó còn bé bỏng, sao có thể quan tâm cho bé được?”Cô lặng ngắt không nói, đúng vậy, cô không ghi nhớ anh trai, new nghĩ về đến cô sẽ thấy hận, vì thế cô không muốn suy nghĩ. Cô nói với mẹ: “Mẹ à, chớ nhắc đến anh nhỏ nữa”.

Xem thêm: Phật Điển Phổ Thông: Dẫn Vào Tuệ Giác Phật (Bản Sách Đọc, Key Geography: New Places

Mẹ nuôi thsinh sống dài, chừng như trong lòng vẫn còn gì đó ước ao nói tuy nhiên cô đã đi được về phòng mất.

Chính xác, cô hận anh, cô ko hại khổ Khi đi theo anh, ko được tới trường thì có gì khiếp sợ đâu, cô sẽ theo anh đi tìm kiếm cơm trắng vậy. Nhưng anh vẫn đập chảy mộng tưởng của cô, vẫn làm mất đi chỗ dựa của người thân nhất, kia đó là sự hủy diệt triệt để, không giữ lại điều gì cả. Vì chũm, cô tất yêu tha sản phẩm công nghệ đến anh trai bản thân.

Năm 16 tuổi, các kết quả học tâp dẫn đầu toàn trường góp cô thi đỗ vào ngôi trường cấp ba, bạn anh lớn hơn cô một tuổi sẽ học lớp 11.

Một năm sau, Lúc fan anh đó đang sẵn sàng tốt nghiệp cung cấp bố, tía nuôi nghỉ Việc, ông mướn một siêu thị nhỏ dại nghỉ ngơi chợ để buôn bán rau xanh. Tối hôm kia, đã ngồi học cô khát nước buộc phải đi ra phòng khách uống thì tình cờ nghe được cuộc nói chuyện bên phòng của bố mẹ. Anh trai nuôi nói với bà mẹ rằng: “Mẹ, con do dự, dù nắm nào đi nữa con cũng đề nghị học Đại học”.

“Không được, chiếc Mai học tập tốt rộng con, nó có khả năng thi đỗ Đại học”. Tiếng nói của bố nuôi nhỏ vơi cơ mà cực kỳ quyết đoán.

“Lấy đâu ra chi phí mà nuôi nhị gửi nạp năng lượng học cùng một dịp chứ?” Mẹ nuôi nói.Nghe mang đến đó, cô vội vàng quay về chống, cô không thích nghe gì nữa. Lúc kia, cô ra quyết định làm cho anh trai học tập Đại học tập, còn cô, học tập xong cấp tía, cô đã đi kiếm việc. Bởi trường đoản cú lúc anh trai quăng quật cô nhưng đi, bố mẹ nuôi vẫn mang đến cô vô số, cô không muốn thêm gánh nặng mang lại họ nữa.

Đáng nhớ tiếc là anh trai nuôi của cô ấy thi ko đỗ và cha nuôi cô vẫn nhất quyết rằng cô phải vào Đại học.

Cô vẫn kiên quyết: “Con không thi đâu, nhỏ quyết định rồi!”.Toắt luận hồi thọ ko được, mẹ nuôi cô từ bỏ vào nhà bếp nói vọng ra: “Mai à, nhỏ cần phải thi vào Đại học. Con tất cả biết ko, anh trai nhỏ vẫn gửi đầy đủ số tiền tiền học phí mang đến con rồi buộc phải bé cố định cần học tập Đại học, đừng phụ lòng nó, nó ko tiện lợi gì...”.

Cô ngẩn tín đồ.11 năm sau, lần thứ nhất cô lại tìm tới hồi ức của anh ấy trai bản thân.

Bố bà bầu nuôi nói với cô: “Năm đó, anh trai nhỏ biết một đứa ttốt 14 tuổi nlỗi nó ko có khả năng để nuôi em gái nên nó new quyết định ra ngoài đi làm kiếm cơm, còn gửi nhỏ lại mang đến bố mẹ. Nó bán nhà đất và đưa hết số chi phí kia đến phụ huynh bởi nó có niềm tin rằng phụ huynh đang chăm sóc tốt đến nhỏ. Buổi sáng sớm hôm đó, trước lúc rời đi, anh bé ôm con đang ngủ say trong trái tim chuyển mang lại người mẹ bế, sau đó chú ý bé cùng hứa hẹn rằng: “Thím à, nhỏ nhất định sẽ về đón em nhỏ, muốn thím chăm lo giỏi mang lại nó…”.

“Từ Khi bé bước đầu lên lớp 4, từng tháng nó phần đa gửi chi phí về mang đến mẹ, cha mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là cha mẹ vô dụng, nhiều năm nay luôn luôn nhằm nhỏ đề xuất chịu đựng ấm ức...” Bố mẹ nuôi nghứa lòng ko nói cần lời, bọn họ núm mang tay cô với khóc.

Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế nào?…Hàng loạt câu hỏi hiện lên vào đầu, thế ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô, anh trai vẫn luôn luôn yêu cô tuy thế bằng phương pháp nhưng mà mấy năm vừa qua cô cần thiết lý giải được.“Thế tại vì sao anh lại ko trở lại viếng thăm bản thân chđọng, không phải anh đã hẹn sẽ về viếng thăm bản thân rồi ư?...”.

Số tiền gửi từ TPhường.Sài Gòn về, bên phía ngoài phong suy bì ko ghi ảnh hưởng ví dụ, cô hạ quyết trung khu khăng khăng yêu cầu vào Thành Phố Sài Gòn tìm kiếm anh.

Một năm sau, cô thi đỗ với vào TP Sài Gòn học hành, cô vẫn không khỏi bệnh nghĩ mang lại việc tìm kiếm anh trai, thế nhưng thân đất Thành Phố Sài Gòn to lớn như vậy, đi tìm một tín đồ trái như thể tìm klặng lòng bể.

Tốt nghiệp hoàn thành, cô sống lại TP..Sài Gòn với thao tác làm việc đó, cũng là nhằm tra cứu anh trai luôn luôn. Vào dịp cô gần như vô vọng, bỗng nhiên cô bắt gặp một bức ảnh bên trên mạng: “Trước một quầy báo nhỏ tuổi, bao gồm một đại trượng phu trai fan nhỏ đống gầy yếu hèn mồm, bị mất một tay vẫn sửa xe pháo đạp…” Lúc nhận thấy loại chữ ghi tên Nam, cô hoa mắt, fan kia chẳng yêu cầu là anh trai bản thân sao? Đúng rồi, là anh ấy.

Cô xem tiếp: “Năm 19 tuổi, bạn tkhô giòn niên thao tác làm việc ở 1 công trường thi công sản xuất, trong những lúc đang làm việc thì vày gặp mặt sự núm về máy móc yêu cầu anh ta đã bị thiếu tính 1 cánh tay, từ đó anh long dong phiêu bạt mọi khu vực, có tác dụng đủ nghề nhằm mưu sinh: nhặt phế truất thải, đi phân phối báo, phát tờ rơi,…Và 3 năm trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa buôn bán báo vừa sửa xe đạp điện. Động lực độc nhất vô nhị nhằm anh sống sáng sủa như vậy chính là cô em gái...”.

lúc cô lộ diện trước quầy báo, anh trai cô vẫn bận rộn cùng với quá trình sửa xe đạp, mặc dù mất một tay tuy thế đụng tác của anh cực kì nhanh hao nhẹn và chuyên nghiệp. Cô dìu dịu bước lại gần, nước đôi mắt cô rơi xuống lã chã, trước đôi mắt cô đó là fan anh nhưng mà cô từng hận vày đã bỏ rơi cô, chính là người yêu thương cô tốt nhất, mặc kệ tất cả để lo đến cô một cuộc sống đầy đủ.

Xem thêm: Sách Đường Về Xứ Phật (Tập 1), Sách: Đường Về Xứ Phật (10 Tập)

“Cô gái, cô...” Anh không thể tinh được lúc bắt gặp cô, cô khóc nức nlàm việc cùng ngồi xuống thanh thanh lấy khăn vệ sinh các giọt mồ hôi cho anh.

“Anh à, em là Mai đây!...”

Cô chóng vánh bao bọc lấy anh, sẽ thọ lắm rồi cô ko được ôm anh như vậy, xúc cảm đó vẫn ấm áp như hồi nhỏ bé, cảm giác được an ninh, được yêu chiều…

Tình cảm mái ấm gia đình luôn linh nghiệm những điều đó, nó luôn là chỗ dựa nhằm ta lớn lên, luôn là đụng lực để ta bước tiếp, mặc dù người thân trong gia đình bao gồm làm gì thì nên luôn luôn nhớ là, toàn bộ đông đảo vì những người mà họ mếm mộ mà thôi!.


Chuyên mục: Phật Giáo