Cấp cô độc

     

Một thời, đức Phật sống trên Xá-vệ, vườn cửa Kỳ-đà, tinch xá của ông Cấp Cô Độc. Lúc bấy giờ, Cấp Cô Độc bị trọng bệnh, vô cùng đau khổ. Ông call fan bên với nói bạn kia đi đến tinh xá, nhân danh ông đhình ảnh lễ đức Phật; kế tiếp lịch sự đảnh lễ Tôn trả Xá-lợi-phất với thỉnh Ngài về bốn gia, ông sẽ cực kỳ đề nghị sự dạy bảo của Ngài. Người đơn vị Cấp Cô Độc tức khắc đi cho tinch xá, đảnh lễ, thăm hỏi đức Phật, rồi tìm kiếm gặp gỡ Xá-lợi-phất, lấy ước vọng của Cấp Cô Độc thưa với Ngài. Tôn mang Xá-lợi-phất hoan hỷ dìm lời.

Bạn đang xem: Cấp cô độc

Sau kia, Xá-lợi-phất cùng A-nan đi mang lại nhà đất của Cấp Cô Độc. khi cho vị trí, Ngài thấy Cấp Cô Độc vẫn bệnh nguy kịch, nằm liệt chóng, trông siêu khổ cực. Ngài hỏi thăm, Cấp Cô Độc nói:

– Bạch Đại đức, bé đau lắm, thiết yếu chịu đựng đựng nổi. Ví nhỏng một tín đồ lực sĩ chém đầu của fan không giống bằng một tkhô giòn kiếm sắc đẹp bén; cũng thế, đều ngọn gió kinh hồn bạt vía tăng thêm đau nhói vào đầu con. Hoặc ví nhỏng một người lực sĩ lấy dây nịt bằng chất liệu da cứng, quấn tròn quanh đầu bạn không giống rồi siết chặt; cũng như vậy, bé cảm giác bị đau nhức đầu một phương pháp kinh khủng khiếp. Hoặc ví nlỗi một bạn vật tể tuyệt môn sinh của người đồ gia dụng tể cắt theo đường ngang bụng bạn không giống với một bé dao dung nhan bén; cũng như vậy, một ngọn gàng gió cực shock cắt theo đường ngang bụng của con. Hoặc ví nlỗi nhị lực sĩ ráng mang cánh tay của một tín đồ yếu đuối rộng, nhấc lên, nướng fan ấy trên một hố than hừng; cũng như vậy, một sức HOT kinh khủng khởi lên trong thân nhỏ.

Lúc đó, Xá-lợi-phất khuyên ổn Cấp Cô Độc:

– Này Cấp Cô Độc, sáu cnạp năng lượng (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý), sáu è cổ (sắc đẹp, thanh, hương, vị, xúc, pháp), sáu thức (nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức, ý thức), sáu giới (địa giới, thủy giới, hỏa giới, phong giới, không giới, thức giới)… cho tới cả trái đất này và đầy đủ thế giới khác, những là trả tạm bợ, không thực sự. Ông hãy nỗ lực cửa hàng tưởng tất cả phần lớn là không nhằm buông xả, ko chấp thủ vào bất kể lắp thêm gì.

Nghe Xá-lợi-phất nói xong, Cấp Cô Độc xúc rượu cồn khóc vì chưng thấy bài bác pháp này vượt tuyệt. Ông nói:

– Bạch Đại đức, bài bác pháp này bé không lúc nào được nghe.

– Bài pháp này chỉ nói cho những người xuất gia, không nói mang đến cư sĩ ngay tại nhà.

– Bạch Đại đức, theo nhỏ, chúng sinc có không ít căn nguyên, chuyên môn khác nhau. Những người có căn lành, có trí tuệ, cấu uế không nhiều, có thể hấp thu được giáo pháp này. Xin Đại đức hãy nói cho người kia để họ học tập với tu.

Thăm hỏi và gợi ý phương pháp tu tập đến Cấp Cô Độc chấm dứt, Xá-lợi-phất và A-nan trngơi nghỉ về tinh xá. Không thọ sau, Cấp Cô Độc thân hoại mạng tầm thường, ra đi một phương pháp an nhiên. Sau Khi nhắm mắt, ông sinh về cõi trời Đâu-suất. Vừa hóa sinch, ông tức thời xuống lại sân vườn Kỳ-đà, khu vực đức Phật đang trú ngụ. Bây giờ, ông là một trong thiên tử với dung mạo cute, hào quang sáng sủa rực. khi ông mở ra, cho dù ttránh còn về tối, cả khu vườn Kỳ-đà sáng sủa lên rạng rỡ. Ông mang lại đảnh lễ đức Phật, hiểu một bài kệ tán thán Ngài, rồi bặt tăm.

Sáng hôm sau, đức Phật nói cùng với đại chúng Tỳ-kheo rằng, hồi tối tất cả một vị thiên tử dung mạo dễ thương, hào quang đãng sáng rực cả căn vườn mang đến thăm Ta. Lúc kia, A-nan hỏi đức Phật:

– Bạch đức Thế Tôn, vị thiên tử kia có phải là Cấp Cô Độc không?

Đức Phật nói:

– Đúng, vị thiên tử đó chính là Cấp Cô Độc.

Xem thêm: (Đề Xuất) Danh Ngôn Về Ý Chí Nghị Lực Vươn Lên, Những Câu Danh Ngôn Hay Về Ý Chí Nghị Lực

<3>

Câu cthị xã này nói bài toán ông Cấp Cô Độc đau dịch, mời Xá-lợi-phất mang lại, cùng Ngài sẽ giáo hóa ông. Sau lúc Xá-lợi-phất ra về, ông bị tiêu diệt một giải pháp dìu dịu, rồi sinh về cõi ttránh Đâu-suất. Tại trên đây, lúc nghe đến mẩu truyện này, có thể đa số người thắc mắc rằng ông Cấp Cô Độc cả đời làm cho điều tốt, vì sao lúc sắp đến chết lại bị bệnh hoán vị, đau buồn, cực khổ như thế? Có xem xét này là vì bọn họ chưa biết đến về nhân trái. Thđọng nhất, thân thể của họ là thân thể vật dụng hóa học, đau dịch là một trong những điều tất yếu, không người nào tránh ngoài. Thđọng nhị, nếu như là vì nhân quả thì rất có thể ông Cấp Cô Độc sẽ buộc phải chịu đựng dư báo từ bỏ đời trước, tức là vào đời thừa khứ, ông từng gần kề sinch, sợ hãi đồ vật, buộc phải đời này nên chịu đựng quả báo đau khổ, cực khổ. Còn đầy đủ Việc làm của ông sinh hoạt hiện tại đã giúp ông sau khoản thời gian mất, được sinch lên cõi ttách, thành thiên tử, rồi quay lại đhình ảnh lễ đức Phật. Nhân trái thông cả bố đời, gieo nhân ác ắt chịu quả xấu, gieo nhân thiện nay ắt hưởng trái giỏi.

khi bọn họ tất cả lòng tin, tất cả sự thực hành thực tế thiệt toàn diện so với giáo pháp của đức Phật, chắc chắn cơ hội mạng tầm thường, hồ hết nghiệp thiện nay mà lại bọn họ đã sản xuất vẫn phía họ mang đến cảnh giới tốt rất đẹp. Giống nhỏng bơ hay dầu, dù bọn họ đổ làm việc mặt đáy, cũng sẽ nổi lên khía cạnh nước. Hoặc y hệt như một chiếc cây, hướng về phía như thế nào thì đang đổ về phía đó. Trong Tương Ưng Bộ Kinh, bài ghê số 21, có một mẩu chuyện nhỏng vầy:

Một thời, đức Phật trú sinh sống căn vườn Nigrodha, trên thành Ca-tỳ-la-vệ. Bấy tiếng, bao gồm một bạn tên là Mahanama đến bạch cùng với đức Phật rằng:

– Bạch đức Thế Tôn, thành Ca-tỳ-la-vệ này phồn vinh, phụ cường, cư dân đông đúc, quần bọn chúng xum xê khắp địa điểm. Bạch đức Thế Tôn, sau thời điểm hầu hạ Thế Tôn với những vị Tỳ-kheo đáng kính ra về, vào chiều tối, trong thành Ca-tỳ-la-vệ, nhỏ gặp những nhỏ voi cuồng chạy, hồ hết bé ngựa cuồng chạy, những người cuồng chạy, các cái xe lớn cuồng chạy, những cái xe nhỏ tuổi cuồng chạy. Lúc đó con bị hoang mang và sợ hãi, không thể giữ được chánh niệm, ko lưu giữ mang đến Phật, không nhớ cho Pháp, không ghi nhớ đến Tăng. Giả sử, thời gian đó bé mạng phổ biến thì đang sinh về cõi nào?

Đức Phật dạy:

– Chớ có sợ, này Mahanama, ai đã lâu ngày gồm lòng tin trong sáng, chí thành, thâm nám sâu và tu tập trọn vẹn về tín, giới, văn, thí, tuệ, cùng với bất cứ cái chết nào, người đó cũng sinc về chình họa giới xuất sắc đẹp nhất.

Tiếp kia, đức Phật rước một ví dụ vô cùng hay:

– Ví nhỏng, này Mahanama, một người nhận chìm một ghè bơ, hay là 1 ghtrần dầu vào vào một hồ nước sâu với đập bể cái ghnai lưng ấy thì những mhình họa ghè cổ vẫn chìm xuđường nước, tuy vậy bơ tuyệt dầu vẫn nổi lên phía trên. Cũng như thế, một tín đồ đang nhiều ngày tất cả tin tưởng trong trắng, chí thành, thâm sâu cùng tu tập trọn vẹn về tín, giới, văn uống, thí, tuệ thì trong bất kể thực trạng làm sao, sau thời điểm mạng thông thường, cũng sẽ sinc về chình ảnh giới xuất sắc đẹp nhất.<4>

Trong bài bác kinh số 22, cũng lời dạy của đức Phật giành cho Mahanama. Ngài dạy rằng:

– Người nào thành công ý thức trong sáng, bất tỉnh so với Phật, Pháp, Tăng và thành tích các tịnh giới thì vẫn nghiêng hẳn về Niết-bàn, nhắm tới Niết-bàn, xuôi về Niết-bàn.

Tiếp đó, đức Phật cũng đem một ví dụ khôn xiết hay:

– Ví như, này Mahanama, một cái cây nghiêng hẳn về phía Đông, hướng về phía Đông, xuôi về phía Đông, giả dụ bị chặt đứt trường đoản cú căn cơ, nó sẽ đổ về phía nào?

Mahanama thưa:

– Bạch đức Thế Tôn, nó vẫn đổ về phía Đông.

Đức Phật nói:

– Cũng vậy, tín đồ làm sao thắng lợi tinh thần trong sạch, bất tỉnh đối với Phật, Pháp, Tăng với thắng lợi các tịnh giới thì đang nghiêng về Niết-bàn, hướng tới Niết-bàn, xuôi về Niết-bàn.<5>

Câu cthị trấn “Giáo hóa bệnh hoạn”, sẽ cho chúng ta thấy rõ định nguyên tắc “nhân nào quả nấy”. Chúng ta cần tin chắc chắn về nhân quả. khi một nhân vẫn gieo, đủ duyên thì nó đã kết quả, chỉ gồm đủng đỉnh tốt mau, trước giỏi sau mà thôi. Đôi khi, họ không biết nhân trái cha đời, cđọng thắc mắc Cấp Cô Độc cả đời làm cho những điều giỏi rất đẹp nhưng cuối cùng lại bị âu sầu, bị bệnh. Không riêng biệt gì Cấp Cô Độc, cơ mà bản thân mỗi cá nhân mặc dù cho là nặng nề xuất xắc nhẹ, nhiều tốt ít, toàn bộ đa số sẽ nhức bệnh y như vậy. Là fan học Phật, họ nỗ lực bình tĩnh và đồng ý dư báo của thừa khứ đọng, không nên kêu than rằng: “Trời ơi, sao tôi tu từng nào năm cơ mà tới giờ đồng hồ này vẫn khổ quá” xuất xắc “Tôi tu bao nhiêu năm rồi mà bây giờ ông trời lại hành hạ và quấy rầy tôi âu sầu như thế này”. Từ đó, chúng ta mất tín trọng tâm, rồi rất có thể càng ngày càng lâm vào tình thế chỗ sa đọa. Khi hầu hết bất hạnh, đau khổ mang lại với mình, bọn họ hãy cho rằng đó là thời cơ nhằm mình trả quả. Còn phần đa nhân lành mình đã gieo chắc chắn là sẽ có ngày tạo ra trái giỏi, bọn họ không nên thừa ao ước cầu trái mang đến nhanh chóng. Bây tiếng, bản thân tLong cây mít, cũng rất cần phải bao gồm thời gian nhằm ra hoa tác dụng. Trong Khi bọn họ đã gây tương đối nhiều tội ác làm việc phần đa đời thừa khứ đọng, nếu trả trái lần chần khi nào new không còn. Thế mà lại bắt đầu tu được một chút, tới chừng chạm mặt cthị xã gì bất hạnh chúng ta lại nói Phật ko linh thiêng, không gia hộ bản thân, nhằm đề xuất bị như vậy. Chẳng khác như thế nào mới trồng cây mkhông nhiều được một, nhị mon sẽ đòi gồm quả. Cho cần bọn họ buộc phải đọc nhân trái. Lúc bao gồm vấn đề xấu số xảy cho, họ phải đọc đó là dư báo của quá khđọng. Ngay hệt như đức Phật, Ngài đã tu vô lượng kiếp, tuy nhiên kiếp ở đầu cuối trước lúc thành Phật, Ngài vẫn gặp đầy đủ trang bị chướng nạn. Biết được những điều đó, bài toán tu tập của họ new tiến triển. Có không ít người ban sơ tin nhân quả nhưng mà sau khi gặp cphía nàn, ngay tắp lự thắc mắc: “Sao kỳ vậy, mình tu hoài lại bị cphía nàn, còn ông cơ, bà tê có tác dụng ác và lại không biến thành gì?” Làm gì có cthị xã không xẩy ra gì, chỉ tất cả điều là quả báo không đến nhưng thôi.

Xem thêm: Chèo Cổ: Quan Âm Thị Kính Full, Quan Âm Thị Kính (Truyện Thơ)

Đức Phật dạy dỗ họ có ba các loại quả báo: hiện nay báo, sinch báo và hậu báo. Hiện báo là bị trái báo ngay đời này. Sinh báo là đời này có tác dụng, đời sau new bị quả báo. Hậu báo là đời này làm cho mà lại các đời sau bắt đầu bị quả báo. Vậy nên, chưa hẳn quả báo nào thì cũng là hiện nay báo. TLong cây rau, cây ớt thì nhì cha tháng là gồm ăn ngay tức khắc, tuy vậy cây xoài, cây mkhông nhiều thì nên hai cha năm, thậm chí là bao hàm cây còn vĩnh viễn nữa. Hiện báo ví giống như những cây trồng hoàn toàn có thể ăn ngay thức thì, sinc báo ví giống như những cây hơi lâu một ít, còn hậu báo ví như các cây cần năm, mười năm tiếp theo bắt đầu thu hoạch được. Hiểu điều này, họ thấy rằng, trên trần gian này, không có gì là tự nhiên và thoải mái, toàn bộ đều phải có nhân trái của nó. khi đã tu, ví như gặp chướng nàn, chúng ta vẫn hoan tin vui cùng bình tâm để liên tục tu, tránh việc bất mãn, bi quan và tuyệt vọng, mất lòng tin rồi vứt tu vì chưng cho là bản thân tu hoài mà không được gì. Chúng ta tu còn bị điều đó, giả dụ bỏ tu thì càng khổ hơn, với trái báo trong tương lai đang càng dữ dội hơn.


Chuyên mục: Phật Giáo