Bên rặng tuyết sơn pdf

  -  

Giới thiệu sách Bên Rặng Tuyết Sơn – Tác giả Swami Amar Jyoti

Bên Rặng Tuyết Sơn là cuốn sách bắt đầu vào bộ sách khoa học trọng điểm linch danh tiếng của dịch giả Nguim Phong. Khơi nguồn từ bỏ vùng núi Himalaya xa tít và vùng đồng bởi Ấn Độ, Bên Rặng Tuyết Sơn mang lại cho mình hiểu đều thực sự đồ sộ về chổ chính giữa linc và vai trò của việc cai quản trọng tâm linch cũng như thống trị số phận. Tác phđộ ẩm còn kkhá dậy đa số quý giá cao đẹp nhất như: Tính chân thực, trái tyên ổn bao dong, lòng trắc ẩn, sự uyên thâm, lòng tín ngưỡng và tình yêu bao la.

Bạn đang xem: Bên rặng tuyết sơn pdf

Câu chuyện bước đầu từ những việc Satyakam mang đến thung lũng Saraswati nhằm trung bình sư học đạo. Nhưng không ngờ rằng, khi tới trên đây, thì vị đạo sư già sẽ chờ anh rồi, không chỉ có vậy, ông còn nói đúng tên anh và biết anh mang đến chạm chán ông để triển khai gì dù cho anh không hề xưng tên cũng giống như chưa nói mục đích của chính mình đến trên đây.

Bài học trước tiên của Satyakam là gạt bỏ thời gian. Việc này nghe qua tưởng như dễ dàng và đơn giản nhưng mà lúc bước đầu thực hiện lại không dễ dàng và đơn giản 1 chút nào. Cũng nlỗi Việc lắng nghe đa số âm thanh khô của dải ngân hà nhỏng giờ đồng hồ lá rơi, giờ đồng hồ gió thổi, tiếng nước reo cũng không thuận tiện triển khai giả dụ trong lòng ta vẫn còn đấy các tạp âm. Chúng ta sẽ được thử dùng các giây phút cẩn trọng trải qua chuyến hành trình đi kiếm chân lý của Satyakam dưới sự trả lời của vị đạo sư trong dãy núi Tuyết Sơn nhằm nắm rõ hơn về sức mạnh vĩnh hằng của quả đât trung khu linch cũng tương tự khám phá chủ yếu ngôn ngữ nội chổ chính giữa của bản thân bản thân.


*

Bên Rặng Tuyết Sơn


SHOPEE TIKI FAHASA

1. tin tức đưa ra tiết

Tên sách: Bên Rặng Tuyết Sơncông ty chúng tôi phát hành: First News – Trí ViệtTác giả: Swami Amar JyotiKích thước: 14.5 x 20.5 cmLoại bìa: Bìa mềmSố trang: 224SKU 7947060681004Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Tổng Hợp

2. Đánh giá chỉ Sách Bên Rặng Tuyết Sơn


*

Đánh giá chỉ Sách Bên Rặng Tuyết Sơn


1. Sách đem đến đa số triết lý bổ ích, dễ nắm bắt, một cuốn sách ý nghĩa sâu sắc qua thời gian

2. Sách xuất xắc cùng chân thành và ý nghĩa nó giúp bản thân ngộ ra không hề ít điều trong cuộc sống

3. “Bên rặng tuyết sơn” là quyển sách ở trong thể loại trọng điểm linh, đề cập về gần như toàn cục quãng đời của vị hành đưa có tên Satyakam tự cơ hội bắt đầu tu đạo cho đến khi gặp gỡ được sư phú, sư huynh, người bạn đời tri kỷ, sau cùng là Thượng Đế và đang giác ngộ chân lý. Xuim xuyên suốt quyển sách là mẩu chuyện hỏng cấu được viết xen kẹt với số đông lời dạy của sư prúc, sư huynh dành riêng cho Satkayam, và đầy đủ yêu cầu của Satkayam trên tuyến phố tu tập. Tuy là hỏng cấu cơ mà có lẽ mẩu chuyện vào “Bên rặng tuyết sơn” đại diện cho hầu như những vị hành trả bên trên đời, cũng thay mặt đến từng người đang sống mặc dù không theo đạo hoặc tu theo con phố làm sao cả, do mọi cá nhân ra đời vốn đã sở hữu vào thân phận lữ khách trê tuyến phố trần gian này mà lại.

nhận xét sách Bên Rặng Tuyết Sơn


*

đánh giá sách Bên Rặng Tuyết Sơn


Trích đoạn vào sách

Mặt ttách nhô lên khỏi đỉnh Tuyết Sơn, muôn nđần độn tia sáng sủa chói chang lan lan mọi thung lũng Saraswati. Đó phía trên, chyên ổn chóc cất tiếng đánh tiếng một ngày vừa bắt đầu.

Một vị đạo sư già bước ra khỏi hang đá. Ông đàng hoàng đi dọc theo các cái cây xanh non còn ẩm ướt đẫm sương mai. Một làn gió nhẹ thổi qua làm lay rượu cồn cáo quan râu bạc nhỏng cước. Ông thanh nhàn bước xuống bờ suối sát gần đó, vươn tay vốc chút nước gửi lên mồm. Nước suối rét nhỏng băng, nhưng mà ông không lấy vậy làm pnhân từ. Uống dứt ngụm nước, ông thảnh thơi bước xuống chiếc suối cho đến dịp nước ngập tới cổ, rồi ông dừng lại phát âm một bài crúc dài, toàn thân trang nghiêm, không cử động. Có vẻ làn nước mạnh mẽ kia chẳng thể khiến cho ông chao đảo. Ngoài ra đôi bàn chân mhình ảnh khhình ảnh của ông vẫn bám rễ vào lòng suối.

Ông thong dong hoàn chỉnh nghi tiết quan trọng rồi tiến bước một tảng đá phẳng gần đó, ngồi bắt chéo cánh nhì chân theo bốn thế liên hoa. Chỉ nhoáng giây sau, một làn sương mỏng manh từ cơ thể lan ra xung quanh. Những giọt nước còn trên thân thể ông bốc thành tương đối vì chưng thân sức nóng vẫn lưu lại đưa dũng mạnh. Hiển nhiên đề nghị như thế, vì ông là một trong những đạo sư vẫn luyện thành pháp tu “Tam Muội Hỏa” (cách thức điều truyền nhiệt trong mình). Dù khí hậu rét mướt mang đến đâu, ông vẫn rất có thể mình trằn ngồi trên tuyết giá buốt. Ông sẽ ngồi điều đó cho đến lúc khía cạnh trời ngay sát đứng trơn new xả tnhân hậu, bước vào trong hang đá ăn uống chút ít hoa trái rừng hái được trường đoản cú ngày hôm qua. Ăn hoàn thành, ông đã xuống thung lũng bên dưới hái trái cây nhằm giành cho bữa sau này, rồi liên tiếp tnhân hậu định cho đến xế chiều mới phi vào trong cồn ngơi nghỉ.

Có tiếng chân bạn nhẹ bước bên trên lá khô. Con chyên sẽ rỉa lông bên trên cành giật bản thân kêu béo. Một thanh hao niên áo xống rách rưới, sống lưng đeo tư trang chỗ nào bước đến. Anh đứng sững nhìn vị đạo sư ngồi lặng bên trên tảng đá, rồi kêu lên một tiếng vui mừng, đặt hành lý xuống khu đất, bước tới quỳ mọp trước phương diện ông. Vị đạo sư khẽ msinh hoạt góc nhìn cánh mày râu trai, đôi mắt nhân từ dưới vầng trán cao ánh lên vẻ ưa thích. Anh ngước đầu lên, ánh mắt bừng sáng. Bao vẻ mệt nhọc nhọc của chuyến du ngoạn nhiều năm có thể rã phát triển thành. Anh kính cẩn lẹo tay mong chờ. Chòm râu bạc của vị đạo sư khẽ rung trong làn gió dịu.

Ông thong thả nói:

– Satyakam, chung cuộc rồi nhỏ cũng đến! Chàng trai ngạc nhiên:

– Nhưng… mà lại sao ngài lại biết tên con?

Ông vắng lặng không đáp, trên môi chỉ điểm một thú vui thân ái.

– Thưa ngài, hình như… ngài biết trước rằng con sẽ đến đây?

Vị đạo sư vẫn tĩnh mịch. Hồ như ông biết câu vấn đáp không thể cần thiết nữa. Ông lặng lẽ âm thầm ngắm nhìn và thưởng thức nam giới trnhiều người đang quỳ trước khía cạnh, rồi chỉ xuống mẫu suối:

– Con đi con đường xa hẳn sẽ mệt nhọc rồi. Hãy xuống suối tắm rửa cọ, rồi sống trước đang. Ngày mai, bọn họ đang ban đầu.

– Nhưng… mà lại con không nói mang lại ngài biết mục đích chuyến hành trình này của con. Thưa ngài, con vẫn đi tìm kiếm ngài suốt bao năm. Con đang trèo đèo lội suối, trải qua bao khó nhọc tập mới đến được phía trên. Xin ngài thu dấn nhỏ làm cho đệ tử…

Vị đạo sư ngắt lời:

– Ta biết rồi.

Ông hoàn thành một chút ít, chú ý cánh mày râu trnhiều người đang ngơ ngác, rồi mỉm cười:

– Này Satyakam, thầy trò ta sẽ có dulặng cùng nhau tự bao kiếp rồi chứ đọng đâu chỉ có hiện giờ bắt đầu gặp mặt nhau! Con không ghi nhớ sao?

– Thì… thế ra thế! Thì ra ngài đã là sư phụ của con từ khá nhiều kiếp trước.

Có lẽ vày vượt xúc đụng, anh ko nói thêm được câu nào nữa. Một dòng nước đôi mắt tan dài trên khuôn phương diện bám đầy bụi mặt đường. Anh run run úp khía cạnh vào đôi bàn chân trần của vị đạo sư với vẻ tôn kính. Ông đưa tay khẽ vuốt tóc anh, đoạn nhàn nhã đứng dậy lấn sân vào.

Xem thêm: Lời Phật Dạy Đạo Làm Con, Đạo Làm Người Không Phải Ai Cũng Thấu Tỏ

***

Mặt trời lên rất cao, tỏa muôn nđần độn tia nắng và nóng ấm xuống thung lũng Saraswati. Một con chyên to từ bỏ bên trên cao sà xuống suối rồi lại vỗ cánh bay lên. Những giọt nước long lanh phun tung lên, trông giống như những hạt ngọc.

Vị đạo sư ngồi xếp bằng bên trên tảng đá cạnh chiếc suối. Ông vừa thực hành nghi thức buổi sáng – trầm bản thân trong làn nước giá và hiểu bài xích thần chú nhỏng thường lệ. Trong lúc ấy, vì chưng chưa quen thuộc cùng với nhiệt độ của rặng Tuyết Sơn, phái mạnh trai phải mặc tnóng áo choàng dày cơ mà vẫn không không còn lạnh lẽo. Anh ngồi trước sư prúc, chắp tay cung kính mong chờ.

– Này Satyakam, bây chừ họ hãy bắt đầu với phần nhiều công sức nhưng mà bé chưa hoàn tất vào kiếp trước.

– Nhưng thưa sư phú, bé không nhớ rõ con vẫn làm gì!

– Rồi nhỏ đang biết thôi. Ta không đề xuất nói cho bé biết về quy trình tu tập của bé cũng như bé đã hiện đại mang đến đâu. Con phải biết rõ về tay chđọng chớ đợi mong ta giỏi ai đó sẽ nói đến nhỏ biết về thiết yếu nhỏ. Qua cần lao tu tập nội quán tương tự như những cố gắng nỗ lực của con vào thời hạn tới, con vẫn nhận ra bản thân. Ta biết con gồm rất đầy đủ đều đức tính cần thiết của một fan đi trên tuyến đường đạo, đó là tính thật thà, chuyên cần, tinh tấn và anh dũng.

Ông dừng một lúc như để cho anh tất cả thời gian suy ngẫm, rồi rảnh rỗi tiếp:

– Bài học trước tiên của nhỏ là ban đầu từ bỏ ni, con hãy xong xuôi việc tính toán, so với thời hạn, giờ khắc, tuyệt ngày tháng. Hãy khiến cho hầu như vấn đề tuần từ bỏ trôi đi. Hãy sống vừa đủ từng thời gian. Hãy khiến cho ngày là ngày cùng đêm là tối với đúng ý nghĩa sâu sắc của nó. Hãy để số đông Việc xảy đến là kinh nghiệm về một điều mới mẻ và lạ mắt, một sự tỉnh thức, một cthị xã ngạc nhiên. Đừng nhằm cuộc sống trôi dạt vào vượt khứ xuất xắc tương lai, nhưng hãy ý thức nó từng giây từng phút vào sự thức giấc thức hoàn toàn. Muốn như thế, con rất cần phải cai quản thân, khẩu với ý, do cuộc sống đời thường thực không phải là 1 trong sự cố gắng, phấn đấu nhằm dành được cái này tốt cái khác, nhưng mà là việc thoải mái và dễ chịu, giải thoát hoàn hảo nhất.

Csản phẩm trai rụt rè:

– Thưa sư prúc, vậy con cần phải tu tập trong bao lâu nữa new đạt mang đến tâm trạng trên?

Đạo sư mỉm cười nhấp lên xuống đầu:

– Này Satyakam, bé lại nghĩ về cho thời hạn rồi! Chỉ lúc nào thôi tính tân oán, nhỏ new có thể hoàn toàn được giải bay. Đây là 1 trong những kiến thức nhưng mà nhỏ cần được trừ quăng quật.

– Nhưng… mà lại thưa sư phú, bé cũng cần được một thời gian nhằm trừ vứt các thói xấu này chứ?

– Dĩ nhiên là gắng, dẫu vậy đâu tốt nhất thiết nên có một thời gian nhất mực để làm bài toán này? Ai đặt mang đến nhỏ thời hạn đó? Tại sao nhỏ không ý thức rằng mình đang sống và làm việc và cuộc đời thiệt sự ko lệ thuộc vào thời gian hay không gian, nhưng là hoàn toàn dễ chịu và thoải mái, trọn vẹn giải thoát? Con có ý thức giải thoát là gì không? Phải chăng bé vẫn cho rằng con có một trong những thói xấu yêu cầu nỗ lực thải trừ, biến đổi nó đi với khoảng cách thân hai mốc đặc điểm này là thời gian? Tại sao bé ko làm cả nhì câu hỏi đó cùng lúc – học hỏi và giao lưu thêm một trong những điều mới lạ, đôi khi hạn chế đi một trong những thói quen, thành loài kiến sẽ bao gồm tự trước? Sự sống thật sự quan yếu bị buộc ràng vào giới hạn thời gian, nhưng luôn chân thực, không xong xuôi tuôn tung. Đừng phân tách giảm nó ra thành hầu như phần bé dại. Đừng đối chiếu nó thành mọi mhình ảnh vụn tách rạc. Đừng để thời hạn trở nên một khuôn mẫu mã nhưng mà bé đề nghị sinh sống theo. Nếu nhỏ liên tục cân nhắc vào chiếc sự cân đối giới hạn của thời hạn, con sẽ liên tiếp huân tập cho 1 thói quen, với một thói quen được huân tập những điều đó sẽ không dễ gì biến hóa được.

– Nhưng… tuy nhiên phương pháp suy nghĩ này hiện giờ vẫn chuyển phiên vần vào đầu óc con, đưa ra phối hận tư duy con. Làm sao… làm thế nào nhỏ có thể đoạt được xuất xắc loại bỏ được nó đây?

Vị đạo sư già mỉm cười cợt chú ý anh cùng với vẻ ưu ái, khoan dung. Ánh mắt nhân hậu của ngài làm anh cảm thấy yên ổn lòng. Anh định cất lời, nhưng mà vị đạo sư sẽ công bố trước:

– Con hãy tập theo dõi phần nhiều cái tứ tưởng đang nổi lên cuồn cuộn trong tâm mình. Chỉ quan sát và theo dõi, ko đtrằn nén nó xuống, cũng không khơi hễ nó lên. Hãy quán sát một phương pháp kiên nhẫn từng tứ tưởng nổi lên rồi lại chìm xuống, và chờ cho đến Lúc nó dìu dịu mang đến và đi một cách âm thầm, con đã thấy sự vi tế của nó. Mặc mặc dù tâm nhỏ rất là yên bình, dẫu vậy sự vi tế của các bốn tưởng thầm kín đáo vẫn mang đến cùng đi như làn nước đang tuôn tan tê. Hãy tiệm tiếp giáp trọng điểm bản thân thật cẩn thận, rồi con đang phát âm được điều ta nói. Con có thể coi kia là 1 trong những phương pháp, một kỹ thuật hay như là 1 điều hướng dẫn của ta cũng rất được.

Ông kết thúc lại, chú ý vẻ chú ý của nam nhi trai, rồi mỉm cười:

– Đó là bài học kinh nghiệm vỡ vạc lòng của nhỏ.

Anh thành kính quỳ xuống đất, hai tay bao bọc lấy đôi chân thầy. Anh định thốt lên mấy lời hàm ân, nhưng mà không cất đề xuất câu. Vị đạo sư đặt vơi hai tay lên đầu anh, một xúc cảm ấm áp quái gở bỗng dưng truyền rằng mọi bạn anh. Vị đạo sư nhàn hạ đứng dậy đi về phía hễ đá. Ông bước tiến tầm vóc nhàn rỗi, mỗi bước, mỗi bước vững vàng chãi, nhàn nhã. Anh không thể cảm thấy giá nữa. Trong khi trong thâm tâm anh đang xuất hiện một điều gì kỳ dị, một niềm hí hửng dìu dịu khiến cho anh thấy nhẹ nhõm khác thường.

Bất bỗng dưng, anh ý thức rõ rệt từng tương đối thlàm việc, từng nhịp đập của trái tim, sự rung hễ của từng thớ giết. Đâu phía trên vang lên tiếng chim lăng líu, giờ đồng hồ gió thổi lay hễ lá cây, tiếng côn trùng nhỏ ngân nga điệu nhạc tuyệt vời và hoàn hảo nhất của ngoài trái đất. Anh bàng hoàng trường đoản cú hỏi tại sao mới chỉ phút ít trước, anh còn quẩn quanh xung quanh với bao ý niệm mà bây giờ bọn chúng đang bặt tăm. Phải chăng đó là kết quả của buổi nói chuyện cùng với vị đạo sư xuất xắc còn gì khác không giống nữa?

Anh hít một khá thiệt sâu. Một luồng tương đối lạnh trỗi lên, body toàn thân anh êm ấm quái dị. Anh khá kinh ngạc đề nghị hkhông nhiều thêm lần thiết bị nhị. Luồng khá rét từ bỏ đan điền bốc lên nóng ran, thuộc cấp tê kia một cảm hứng kỳ quái. Thế dẫu vậy, chất xám anh lại dịu hẫng, kì cục. Anh hkhông nhiều tiếp một tương đối nữa cùng tự dưng ý thức luồng tương đối rét đang hoạt động từ đầu đến chân. Cảm giác này thân thuộc làm sao! Hồ như anh đã từng làm việc này rồi! Nhìn vị đạo sư đang đủng đỉnh bước đằng xa, anh ước ao nói một lời nào đó, nhưng lại lại thôi. Đôi bàn tay anh có dấu hiệu rục rịch những giọt mồ hôi. Anh hít thêm một hơi nữa để luồng hơi rét lưu giữ chuyển khắp thân thể. Tự nhiên, anh tự dưng hiểu với bật cười sung sướng. Chỉ vào thoáng giây, khắp mình anh vẫn toát đầy các giọt mồ hôi. Phải chăng anh đang phục sinh được kĩ năng trước kia? Anh bước về phía túp lều – mái lá solo sơ anh vừa dựng trong ngày hôm qua để triển khai khu vực ở. Đôi chân vơi nlỗi cất cánh, chỉ chớp mắt, anh vẫn bước vào vào lều. Anh vui mừng quỳ xuống, bật thốt lên một câu ngắn: Cảm ơn. Cảm ơn sư phụ!

Ngày tháng trôi.

Mỗi buổi sáng sớm, Satyakam đầy đủ theo sư prúc trầm mình xuống loại suối lạnh với phát âm những bài xích chú. Anh cũng chăm chỉ tọa thiền trên một khối đá bằng vận, ko xa nơi tọa tnhân hậu của sư prúc bao nhiêu. Thời ngày tiết sinh sống rặng Tuyết Sơn không thể tác động mang đến anh nữa. Anh rất có thể toá è nghỉ tạm vào túp lều 1-1 sơ lợp bởi lá cây nhưng mà không thấy lạnh. Vị đạo sư dường như chấp thuận.

Cuộc sinh sống của vị đạo sư vẫn nhỏng xưa. Thỉnh phảng phất, sau buổi thiền định, ông trao đổi vài ba câu với học tập trò, nhiều phần là để vấn đáp thắc mắc hơn là hướng dẫn điều mớ lạ và độc đáo. Ông kiệm lời, hầu hết là vắng lặng. Ông cứ nhằm anh trình diễn đa số điều còn nghi ngại, tuy nhiên ông ko câu trả lời, khiến cho anh đâm ra bồn chồn. Lúc bối rối, người ta hay cố gắng tìm hiểu thêm. Anh cũng như vậy. Thế nhưng, vị đạo sư già vẫn ngồi lặng, kiên nhẫn nghe học trò liên tiếp trình diễn chủ ý. Chỉ cho đến lúc anh ko liệu có còn gì khác nhằm nói nữa, ông bắt đầu dìu dịu báo cáo. Cũng có rất nhiều dịp, ngay trong lúc vừa đặt thắc mắc, Satyakam thấy câu vấn đáp sẽ hiển hiện từ thời gian như thế nào rồi. Hình như nó mang đến cùng lúc cùng với thắc mắc, với cơ hội đó, anh chỉ biết không thể tinh được quan sát sư phú, lừng chừng nói gì nữa.

Đối cùng với Satyakam, những công huân tu hành như Việc ngâm mình vào làn nước rét mướt nhằm thực hành thực tế nghi thức buổi sáng chưa hẳn là vấn đề cạnh tranh. mặc khi Việc ngồi tnhân từ sáng mang đến trưa hoặc tự thời gian chập choạng cho tới nửa tối cũng đã trở thành câu hỏi bình thường. Tuy nhiên, câu hỏi xả bỏ ý niệm về thời gian là 1 trong vụ việc rất là nan giải. Các ý niệm, kỷ niệm, kinh nghiệm trong quá khứ đọng càng ngày càng nổi lên ám ảnh trung ương trí anh. Lúc như thế nào trong tâm địa cũng có một cuộc đối thoại ko ngừng thân anh với bao gồm anh. trước khi, những cảm hứng này còn bạo phổi cùng anh cần dùng tương đối thsinh hoạt để trấn áp chúng, nhưng lại sau này, anh thấy rõ những cảm hứng vi tế dơ lên cuồn cuộn, triền miên trong tâm địa cùng với muôn nđần vướng mắc mà lại anh không kiểm soát điều hành nổi. Tuy biết là bản thân đề xuất tiệm cạnh bên nó nhỏng một nhân hội chứng, nhưng lại anh vẫn thấy rõ mình gồm có nhân tố khinh suất cùng giỏi đồng bộ bản thân với phần đông phát minh đó.

Sau một thời hạn tu tập ko thành, anh giãi tỏ với sư phú với được ông chỉ dẫn rành rẽ về vấn đề theo dõi và quan sát tư tưởng. Bất kỳ vướng mắc làm sao của anh ý cũng rất được trả lời một giải pháp đơn giản với thấu đáo. Chỉ khi đó, anh mới ý thức rằng mình bắt buộc đi xa trên con phố này nếu như không có một vị chân sư hướng dẫn. Khi anh biết từ tốn trước sự việc cao minc của sư prúc, thì công tích của anh ấy bước đầu tiến bộ hơn xưa.

Xem thêm: An Trú Trong Hiện Tại " - Chương 53: An Trú Trong Hiện Tại

Dần dần dần, anh thấy rõ những câu trả lời vốn có sẵn trong tâm địa bản thân, cùng vị đạo sư chỉ với tín đồ lý giải, kkhá gợi những nhân tố vi tế ẩn bên phía trong đó mà thôi. Satyakam thấy lạc quan hơn trước. Đó không phải là lòng tự hào của bạn dạng ngã, cơ mà là một niềm tin sắt đá, ko lay động rằng bé người chỉ hoàn toàn có thể tìm được câu vấn đáp khi bọn họ biết hướng vào phía bên trong.

Mua sách Bên Rặng Tuyết Sơn nghỉ ngơi đâu?

Giá trên thị trường cuốn nắn “Bên Rặng Tuyết Sơn” khoảng tầm 50.000đ mang lại 61.000đ. Tuy nhiên bạn có thể tìm hiểu thêm sách trên những trang thương mại năng lượng điện tử như: Tiki, Fahasa, Shopee,…