Báo ứng hiện đời

     

Lời tín đồ dịch

Cuốn nắn sách này được chia thành tía phần(sau đó ra thêm các tập tiếp), phần một của cư sĩ Quả Khanh hao, phần nhị là mẩu truyện của đa số người sáng tác trên nhiều nước(đích thân mục kích hoặc nghe kể) sẽ viết ra và gởi mang đến Hội Đạo Đức Trung Hoa. Phần bố là cthị xã vày cam kết giả thẳng vấn đáp tuyệt nghe nhắc lại mà lại viết ra

Tôi vẫn đựng công săn lùng vào rừng hồi ký kết nguyên tác Hán trường đoản cú bát ngát nhằm tìm đầy đủ câu chuyện tốt với hữu ích; tiếp đến chắt lọc; tuyển chọn lựa, rồi dịch ra nhằm chia sẻ cùng bạn đọc. Quý vị gồm quyền tin hoặc ko. Nhưng tập sách này không 1-1 thuần là chuyện phát âm “để sở hữ vui một vài trống canh” mà sở hữu theo cả tnóng lòng yêu thương thương trần giới của tín đồ viết lẫn người dịch.

Bạn đang xem: Báo ứng hiện đời

Trong thời đại ngày này, hiểu một tờ báo, lên một trang net, chúng ta thấy phạm tội dẫy đầy, tàn ác, gớm hãi tới cả thông báo. Tất cả rất nhiều do con bạn không tin nhân quả. Vì không tin tưởng buộc phải đắn đo hại cần chẳng cẩn thận duy trì gìn. Đến nỗi một đơn vị nghiên cứu giáo dục đã phải than rằng: Đây là thời “cái ác lên ngôi”!

Có câu: “Thánh hiền khô sợ hãi nhân, chúng sinh sợ hãi quả” vì sao Thánh hiền sợ hãi nhân? Vì các Ngài tận mắt chứng kiến nhiều, đã từng khổ cực cùng thấm thía tận xương tủy phải luôn luôn cẩn trọng, duy trì gìn từng hành vi ý suy nghĩ. Còn họ không nhiều tận mắt chứng kiến, không hiểu biết nhiều, hoài nghi, không nhớ… nên hoàn toàn mất điều hành và kiểm soát, pchờ túng thiếu gieo nhân bừa bến bãi. Chẳng hạn nhỏng một nhân viên cấp dưới thủ quỹ giữ “kho vàng” mang lại văn phòng tuyệt bốn nhân, nếu không tin tội phước báo ứng, thì hết sức dễ dãi biển thủ, tmê man lam sinh sản tội. Nhưng nếu như chúng ta tin nhân trái, hiểu là “của phi nghĩa chẳng mọi không xài được hơn nữa di họa đến phiên bản thân với bé cháu”… thì dù không tồn tại đo lường và tính toán viên quan sát và theo dõi, bọn họ vẫn giữ mình trong sáng tkhô giòn liêm.

Chỉ ước ao rằng sau khi đọc cuốn nắn sách này quý vị sẽ có được trung bình nhìn được rõ rộng về nhân quả với sẽ sinh sống tốt đẹp nhất, niềm hạnh phúc rộng. Nếu nlỗi tác phđộ ẩm này mang về cho mình gọi chút ít lợi ích chổ chính giữa linch, xuất xắc niềm vui trong ý sinh sống, thì đó là phần thưởng trọn lớn số 1 của người dịch.

Xin được gởi lời tri ân đến em Hồng Minc Châu, cô Nguyên ổn Tâm, với sự góp phần âm thầm của biết bao bạn, đã giúp tôi về tinh thần lẫn đồ dùng chất nhằm tôi hoàn toàn có thể hoàn thành cùng gởi Tặng Ngay dịch phđộ ẩm này mang đến người hâm mộ, cho dù số lượng sách biếu giới hạn và khiêm tốn.

Xin hồi hướng phước điền này đến clỗi vị ân nhân, bào tỷ Nguyễn Huy Phượng, mùi hương linh cháu Carol Chi Phan,… và tất cả những người xuất hiện bên trên trần thế này. Cầu ao ước quý khách luôn an nhàn hạnh phúc, trí tuệ với lòng từ bỏ luôn tỏa sáng để thuộc xây hình thành một cõi nhân gian ưu mỹ.

Cuối cùng, xin khách hàng phấn kích tha lắp thêm cho những không đúng sót của fan dịch.

Lời tác giả

Nguyên ổn nhân tôi mang đến cùng với đạo

Tôi sinh vào năm 1944, vì trường đoản cú nhỏ dại đang mừng đón nến giáo dục vô thần, yêu cầu tôi luôn mang lại tôn giáo là mê tín dị đoan. Thế thì làm sao tôi lại lao vào tuyến đường nghiên cứu Phật học? Chuyện khởi nguồn từ lần du lịch núi Ngũ Đài Sơn vào mùa Hạ từ thời điểm cách đó hơn mười mấy năm về trước.

Núi Ngũ Đài Sơn sinh hoạt thức giấc Sơn Tây, là một trong những trong tứ đại Thánh địa nức tiếng của Phật giáo Trung Quốc, được xem là đạo tràng của Bồ-tát Văn Thù. Trên núi có những ngôi chùa nguy nga chỉnh tề, nngớ ngẩn năm cổ kính trứ đọng danh mà lại tôi từng dạo bước qua. Trong Đại Hùng Bảo Điện, dịp nào cũng đều có hương lửa nghi ngất, thậm chí còn trong cả giờ đồng hồ Đại Hồng Chung ngân nga cũng khiến cho cho những người nghe Cảm Xúc lâng lâng, è lao tiêu xong. Chình ảnh thiết bị nơi trên đây luôn luôn khiến cho tôi cảm hứng xúc hễ bổi hổi cực nhọc tả, nlỗi thể mình thân quen biết vùng này từ tương đối lâu lắm.

Lần sản phẩm công nghệ nhị đến núi Ngũ Đài Sơn du lịch, tôi hết sức hào hứng và bỗng nhiên nảy ra ý định tìm hiểu chỗ ẩn cư thanh hao tu của các vị Tăng khổ hạnh, bởi vì không nhiều người biết đến sinch hoạt của những Ngài. Tôi ghi nhớ mãi buổi sớm ngày hôm đó, khí trời giá lạnh, sương giăng mù mịt. Tôi ói nao chỉnh đốn hành trang, cảnh giác đem theo tấm bản thiết bị, một mình bước đầu cuộc hành trình do thám chiến hạ chình ảnh thanh khô u. Tôi không ngờ được rằng bao gồm lần mạo hiểm này lại thay đổi cuộc đời tôi lẫn của bao bạn không giống về sau đây. Cho mang đến hiện thời, tôi luôn coi núi Ngũ Đài Sơn là vùng đất ra đời tôi lần sản phẩm hai.

Lúc bắt đầu khởi hành, tôi gắng ý rời các con đường bằng phẳng mà lại chỉ lựa hồ hết lối đi quanh co khúc khủyu nhằm đi. Dọc mặt đường, ngước quan sát lên chỉ thấy đỉnh núi cao vời vợi, cây cỏ thu ám, khói sương lượn lờ, nhan sắc tuyết lấp lánh. Tôi cảm giác ý thức thoải mái, tâm trí trống rỗng rang. Đường đi càng lúc càng trở yêu cầu gồ ghề. Tôi cứ đi dọc theo con suối, nhân tiện thể ttận hưởng ngoạn tranh ảnh “cổ mộc hàn nham” của thiên nhiên; đá phả khá lạnh, cây cổ thụ cao cường, cây cối um tùm; ttránh xanh mây white, tuyến đường đầy dị thảo, kỳ hoa. Tôi bị nước ngoài cảnh lôi kéo, say sưa đi mãi, quên hết số đông sự đời cùng đắm chìm ngập trong cảnh nước biếc non xinch.

Mải mê trèo đèo lội suối, tôi chẳng chú ý là ttách đã được gần trưa, tuy thế cho tới cơ hội kia tôi vẫn không thấy hình nhẵn của vị Tăng khổ hạnh làm sao, trong thâm tâm ko khỏi gồm chút bế tắc. Trong thời điểm tôi đã chú ý xung quanh với trọng điểm trạng bồn chồn thì bỗng nghe xa xa bao gồm giờ mõ vọng đến: “ Cốc! Cốc! Cốc!”… Dư âm cổ sơ nlỗi lẫn tắt thở đâu đây, lượn lờ trong núi, âm thanh vang vang xuất phát điểm từ sơn ly, sinh hoạt phía Tây cánh rừng thảm đạm truyền tới.

Tinch thần tôi phấn khởi quay lại, tôi bươn bẫy nhắm phía sơn ly tiến tới. Rẽ vào tuyến phố tun hút sâu cơ mà dễ thương, trên cao nhấp nhánh sắc đẹp mây tía tủ vây, cây trồng xanh lè y như là tiên chình ảnh. Trong thời điểm này tiếng mõ nghe chậm lại rồi hoàn thành hẳn. Một làn nước trong veo uốn khúc chẳng gợn mảy trằn, hiện ra trước mặt, hơi phun ra như châu ngọc. Tôi khom bản thân vốc đồ uống, hương vị đuối giá tkhô cứng lương mang đến thơm cả miệng. Uống no nê, tôi rửa khía cạnh, còn sử dụng tay tát nước lên mặt. Bỗng tôi vạc hiện tại gồm tín đồ đứng bên bờ suối phải ngấc đầu lên.

Một vị lão Tăng râu tóc không cạo, áo vá hài cỏ, đang bó tay đứng đó. Cơn gió thoảng qua, râu tóc ông lay đụng, tà áo phân phất, bốn đôi mắt chạm nhau trong khoảnh tương khắc nhưng lại tôi Cảm Xúc choáng váng, thần trí nlỗi mê muội. Nhãn thần của vị Tăng thanh khiết cùng hiền hậu làm sao. Tôi có cảm hứng ông vượt không còn xa lạ, cứ đọng như thể phụ huynh tiền kiếp của chính bản thân mình, ông lan sức nóng bỏng mãnh liệt khiến thân trọng tâm tôi hoang mang…

– Thí nhà, xin lỗi đang làm phiền! – Vị Tăng lẹo tay nói.

– Dạ, không! Là tôi quấy rầy và hành hạ bậc tkhô cứng tu nlỗi Ngài – Tôi hoang mang đáp lễ

– Thí công ty ưa vùng u tịnh này ư?

– Dạ tôi chỉ ý muốn rời cảnh ồn náo một chút ít đề xuất đi một mình tản bộ chiêm ngưỡng cảnh vật thôi. (thực ra tôi không có ý giống hệt như mình đang nói, bởi tôi đã thầm ao ước đã đạt được khoảng thời gian ngắn kỳ ngộ như thế này!).

– Chà, mặc dù sao cũng là khuấy rối thí công ty, thí nhà cứ đi dạo nhé, lão Tăng đi trước đây!

Tôi chưa không còn kinh ngạc thì lão Hòa thượng đã thanh thanh đi lướt về phía Tây rồi.Tôi cấp xua đuổi theo, bẻn lẽn trúc nhận:

– Bạch hòa thượng, xin Ngài ngừng bước, thực chất con đang khôn xiết hy vọng mỏi, mong gặp mặt được một vị cao Tăng nlỗi Ngài…

– Lành thay! Tôi không phải là “cao Tăng”, tôi chỉ là 1 tu sĩ chỉ đường quê dềnh dang thôi.

– Vừa rồi liệu có phải là Ngài gõ mõ yêu cầu ko ạ? – Tôi hỏi

Vị Hòa thượng nhàn đáp

– Tiếng mõ thức tỉnh lòng tục khách hàng Nước trong veo tẩy sạch tâm trần

Tôi vắng lặng suy gẫm lời Hòa thượng vừa nói, cùng vào phút chốc tôi đã đi được theo Ngài mang lại một vùng xinh tươi quang quẻ, bình thường quanh bao gồm đầy cây Lê. Gốc hết sức to lớn, trái trái sum xuê. Phía Bắc địa thế hơi cao, trước phương diện gồm một thảo am nhỏ. Trong lòng tôi vui lòng suy nghĩ thầm: “ Mình sẽ chạm chán được vị cao Tăng tkhô hanh tu, hết sức việt xuất thế”

– Ta bà quả đât chẳng cần ẩn thân lâu, thời hạn có hạn, chớ ngóng bị tiêu diệt cho new lo tu. Danh vang lợi dưỡng chỉ là không, ân ái trần thế rồi cũng biệt, oan oan tương báo thì luôn luôn tiếp diễn không ngừng… Hòa thượng có tác dụng nlỗi vô tình dìm nga, tuy thế khi nghe, trong trái tim tôi âm thầm chấn động.

Xem thêm: Không Nghe Không Nói Không Nhìn Không Nghe Không Nói Không Nghĩ Siêu Thị Rẻ Tốt

– Người bên trên đời chỉ biết chế tạo oan nghiệt, lần khần sám hối, chỉ biết hưởng trọn phúc nhưng mà chẳng chịu tích phúc. Đâu hề biết, niệm Phật một tiếng, phúc tăng vô lượng, lễ Phật một lễ, tội khử hà sa!

Nghe đến kia thì tôi không còn trường đoản cú chủ được nữa bèn tiến tới nhì bước rồi quỳ xuống trước khía cạnh lão Tăng, khẩn thiết thưa:

– Sư phú, mong mỏi Ngài thu dìm nhỏ làm môn đồ, con mong theo Ngài học tập Phật pháp.

– Phật pháp nlỗi hải dương, duy chỉ bao gồm lòng tin new có thể nhập, con tất cả “tin” chăng?

Hòa thượng cố tình nhấn mạnh vấn đề chữ “tin”

Câu hỏi này khiến tôi vô phưởng hồi đáp. Chao ôi! Tôi xưa ni luôn đến Phật giáo là mê tín, còn có cách biểu hiện khinh hay, ko đếm xỉa gì tới mấy loại cthị xã hướng Phật, Bồ-tát lễ bái… Hôm nay chẳng hiểu bởi sao tôi lại chí thành quỳ bên dưới chân một vị Tăng trước đó chưa từng quen biết, van lơn có tác dụng môn đồ như thế này?

Trong nhoáng chốc, tôi cạnh tranh hoàn toàn có thể trả lời. Thế nhưng “không, è lao, sám hối”… các câu tự này cứ vang vang và ko xong thấm sâu vào óc não làm cho tâm tư tôi chấn đụng, trong tim tôi đột trổi lên một sản phẩm cảm xúc khổng lồ nhỏng đang tất cả từ lâu lắm rồi.

Trong thời điểm tôi bối rối, niềm tin nlỗi vô nhà, thì bỗng thấy lão Tăng sẽ nhìn tôi trường đoản cú bi cùng chú ý, vào khohình họa tương khắc tâm tôi tất cả trăm nngu cảm hứng xen kẽ, từng giọt nước mắt cđọng thi nhau tuôn lã chả, rơi xuống làm ướt cả đôi vớ khiết bạch của lão Tăng. Cho cho dù tôi Cảm Xúc rất thất lễ và kỳ cục, tuy vậy tôi ko có gì ngăn được suối lệ đã tuôn trào, tôi tương đồng nhỏng đứa con phạm đề xuất lầm lỗi, quan yếu nói gì mà chỉ biết khóc cùng khóc.

– Tín là bà bầu của các công đức, là xuất phát của đạo. Nhưng tín lại chia ra làm cho “chánh tín” cùng “mê tín”. Hotline là “ chánh tín”, tức là chánh chđọng không phải tà, giác nhưng không mê. Người quy y Phật giáo trước tiên đề xuất dựng lập tri loài kiến đúng chuẩn. “ Người lễ Phật vì kính đức của Phật, bạn niệm Phật bởi cảm ân Phật, tín đồ coi ghê nhằm rõ nghĩa lý, bạn tọa tnhân từ để triệu chứng cảnh giới Phật. Người hội chứng ngộ là đắc đạo của Phật…”

Tôi nhỏng kẻ đói được nạp năng lượng, khát được uống, lắng tai từng chữ, từng lời knhì thị châu ngọc của Ngài, Cảm Xúc như mỗi một cọng cỏ, từng một nơi bắt đầu cây trước đôi mắt hồ hết lan ánh kim quang chói lọi, tôi cứ đọng kính cẩn lắng tai nhưng không hay không biết mặt ttránh sẽ xẻ về Tây.

Lúc tiễn tôi ra về, Hòa thượng rước một trái Lê chứa trường đoản cú trong hốc đá trong tâm địa suối trao mang lại tôi. Lúc kia cơm sáng với trưa tôi không dùng. Tôi cảm ân Ngài và vắt trái Lê chuyển lên miệng cắm, mùi vị thơm rét mướt, mát cả răng, cảm giác nlỗi được thanh phổi nhuận lòng, tôi không thể tinh được bởi vì thấgiống hệt như mình vừa mới được nạp năng lượng trái tiên. Hòa thượng chú ý tôi nạp năng lượng say sưa ngon miệng, khuôn phương diện tự bi khẽ mỉm cười cợt, nụ cười hoan hỷ thâm trầm tấn công rượu cồn vào nội vai trung phong tôi, khiến tôi bao gồm cảm xúc chúng tôi có lẽ sẽ quan lại biết và thân thương từ xa xưa vậy.

– Trái Lê này vốn gồm vị đăng đắng, nặng nề thể nuốt trôi, tuy thế nó được tẩm nước suối ngót cha tháng ròng, nên new trở thành ngọt lịm. Suối này đông nhuận hạ mát, Lê có thể tồn trữ trong dòng nước cả năm.

– Nói như vậy thì Ngài xung quanh năm rất có thể tại chỗ này tu hành? – Tôi tò mò hỏi. Hòa thượng mỉm cười cợt không phủ nhận.

“Cổ nguyệt nhỏng sương, tkhô giòn phong như thủy”… Con suối nhỏ tuổi tung róc rách rưới. Tôi thuộc Hòa thượng vừa đi vừa nói chuyện trê tuyến phố về. Tôi không thấy rét và thnóng mệt mỏi thì sẽ ra mang đến tuyến đường thô xấu sinh sống bên phía ngoài. Tôi lẹo tay bái chào Hòa thượng. Lòng trào dâng niềm quyến luyến không thích xa lánh Ngài… nhưng tôi biết có nói nhiều cũng bất lợi.

Như hiểu lòng tôi, Hòa thượng khẽ nói.

– “Hữu duim thì sẽ gặp”.

Hình dáng Ngài y hệt như “cổ nguyệt” thay đổi vào vào rừng cây. Điều tôi cảm giác an ủi là ban nãy hòa thượng bao gồm nói chẳng bao thọ nữa Ngài đã kết thúc bế quan và bước đầu cuộc “nhập chũm độ nhân, tùy duyên thuyết pháp”. Nghĩ đến điều này lòng tôi dạt dào thú vui. Tôi bước nkhô nóng hơn trên tuyến phố về cùng có cảm hứng ví như như bản thân tăng tốc độ đôi chân đã mau chóng được thấy Ngài nhanh khô rộng một ít vậy.

Về đến shình họa con đường, tôi ngồi lặng lẽ vào phòng tiếp khách, hồi ức cho cuộc diện kiến hệt như cơn mơ vừa mới rồi, thầm Cảm Xúc cực kì thú vị. Bỗng tôi sực hãy nhớ là mình đã không hỏi thương hiệu vị Hòa thượng, lòng âu sầu hụt hẫng ko nguôi. Tôi luôn luôn hi vọng đã mau chóng được hưởng hồng ân pháp vũ của Ngài.

Không bao thọ tôi liên hệ được với Hòa thượng. Kể từ đó thầy trò Cửa Hàng chúng tôi tương quan thâm thúy, tôi được liên tục thân cận Ngài luôn

Quang âm thnóng bay, mười mấy năm trôi qua nhấp nháy. Đến nay, tuổi đã được gần 60, thời kỳ này tôi thấy Hòa thượng dốc hết tận tâm vì chưng Pháp quên bản thân, giáo hóa vô số chúng sinh. Còn bạn dạng thân tôi vẫn sống luống uổng qua ngày, vị không buông xả không còn bắt buộc khó được thọ dụng crộng chánh, thật là hổ ngươi thay!

Tuy nhưng, bây giờ tôi không muốn làm cho mai một số đông câu chuyện linc hoạt, chan chứa ý nghĩa sâu sắc, không thích những bài học nhân trái tất cả thực cùng cực kì quý giá này bị chôn sâu vào lòng huyệt. Vì vậy, sau khi băn khoăn với xem xét rất mất thời gian, tôi vẫn cố gắng bút lên, ghi lại những mẩu chuyện bao gồm thực này, nhằm phân chia vẫn cùng độc giả.

Nếu nhỏng tôi ko nêu rõ danh tánh với vị trí liên quan mang đến các nhân thứ gồm thật được nêu lên vào sách, là vì xét thấy ko luôn tiện. Mong chư vị cảm thông.

Thêm nữa, có thể vài ba từ bỏ ngữ dùng trong sách không còn phù hợp với thời ni vị số đông địa điểm, hồ hết thương hiệu thừa cũ xưa còn còn sót lại. Chỉ muốn Chư vị Đại đức, các Pháp lữ vào đạo phấn kích chỉnh giúp giùm cho.

Xem thêm: Duyên Tiền Kiếp Là Gì - Vì Sao Phải Có Trả Nợ Tiền Duyên

Kính chúc đều tín đồ giới định huệ vững mạnh, phúc huệ tuy nhiên tu, Phật đạo sớm thành.

Đệ tử Cư sĩ Quả Khanh hổ thẹn kính ghi

| Mục lục | Trang sau |

-> đọc Trọn Bộ | Tập 1 | Tập 2 | Tập 3 | Tập 4 | Tập 5 | Tập 6 | Tập 7 |

–>Nghe hiểu online trọn bộ này tại đây: Báo Ứng Hiện Đời – Video

– BBT tamkyrt.vn sửa chữa thay thế 1 số ít từ Hán Việt với địa phương tuy nhiên không thay đổi nghĩa, ví dụ: thập phần –> mười phần, Bảo châu –> viên ngọc quý, đồng – thuộc, xài->sử dụng, sử dụng .v.v. Luôn mừng thầm quý độc giả phân chia sẻ


Chuyên mục: Phật Giáo