TUYỂN TẬP 20 BÀI THƠ ẢO ẢNH " CỦA NHÀ THƠ ĐINH THU HIỀN

  -  

Đinh Thu Hiền sinh năm 1974, là một nhà thơ trữ tình Việt Nam, sinh tại thị trấn Nầm nay là xã Sơn Bình, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh. Cô từng là học sinh chuyên văn trường chuyên Phan Bội Châu, ở Vinh, Nghệ An. Cuối những năm 1080 và đầu 1990, cô được xem là một hiện tượng thơ của Việt Nam với những bài thơ làm say mê các bạn trẻ như: Ảo ảnh, Dại khờ,… và từng được giải thưởng Tác phẩm tuổi xanh báo Tiền phong lần I (năm 1991) với bài thơ Ảo ảnh, giải nhất cuộc thi Thơ tình viết về biển năm 1992. Cô từng tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du ở Hà Nội, tốt nghiệp thạc sĩ văn chương, thạc sĩ luật và hiện sống tại Hà Nội.

Bạn đang xem: Tuyển Tập 20 Bài Thơ Ảo Ảnh " Của Nhà Thơ Đinh Thu Hiền

Su đây, mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức tuyển tập 20 bài thơ nổi tiếng của Đinh Thu Hiền được xem nhiều và yêu thích nhất do tamkyrt.vn tổng hợp. Hi vọng rằng các bạn sẽ có những khoảnh khắc thật đẹp bên những bài thơ rất hay này. Chúc các bạn vui vẻ bên những áng thơ tình hay nhất của nhà thơ Đinh Thu Hiền!

Còn điều gì bí ẩn nữa đâu anhEm khờ dại vì em trong trẻo quáNếu biết trước tình yêu ưa tìm lạEm hoá kiếp đồng đen im lặng đến muôn đời!Pha Lê – Đinh Thu Hiền

*

1, Ảo Ảnh

Tôi đã chôn sao anh cứ hiện về?Nấm mồ ấy không một lần hương khóiVùi sâu anh trong quãng đời nông nổiTôi bồi hồi, tôi bối rối… tôi yêu!

Romeo giữa cuộc đời có được bao nhiêu?Mà cô gái dám làm JulietXuân Hương ơi! Màu trầu xanh tha thiếtNhưng tìm hoài đâu có kẻ ăn chung?

Ảo ảnh mãi thôi, ảo ảnh đến khôn cùngMồ anh đó tôi chôn bằng nước mắtHồn chìm nổi, lênh đênh, hồn phiêu bạtĐể lại về khắc khoải sống trong tôi.

Thiên đường bao la nhặt hết giữa cõi đờiNhững ngôi sao làm một trời tinh túẢo ảnh của tôi ơi! Hãy bay vào vũ trụThế giới này đâu có chỗ cho anh!

2, Riêng Chung Mùa Hạ

Có phải hạ về khô nước mắt cho em?Cơn mưa cuối bước qua thềm không nói.Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi,Phiêu du theo gió thổi giao mùa.

Có phải hạ về lau nốt những dây dưa?Còn buốt lạnh hơn mưa chiều Hà Nội.Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi,Cháy cạn mình không thể tới đêm thâu.

Xem thêm: Bộ Sách Của Đức Đạt Lai Lạt Ma Kêu Gọi Chủng Ngừa Khi Được Mũi

Thương con ve chưa nở đã sầu,Phượng chết xác vẫn nguyên màu nhức nhối.Em đày đoạ cả đời không tìm nổi,Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu.

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều,Nên gửi cuộc tình theo trăng và theo gió,Nên bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ,Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không!

3, Biển Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗLà nồng nàn hôn cát đâu anh!Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gióĐưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm…

Không có nghĩa những con tàu đêm đêmChưa ngủ bởi hải đăng còn thao thứcThăm thẳm giữa đại dương màu mựcBiết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhauBờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọcThở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!Phiêu du mãi để con thuyền khô đắngSóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiềuSao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nóiYêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!

4, Có Một Thời Anh Là Của Riêng Em

Có một thời anh là của riêng emTừng ý nghĩ đọng trong từng ánh mắtAnh nhìn em, những gì em cảm nhậnTất cả giành cho em – cho riêng em

Có một thời em chẳng thể lãng quênAnh mạnh mẽ và dịu dàng đến thếEm nhỏ bé núp bóng anh che chởChuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm

Ôi đâu rồi thời đó của riêng emHoa – mây – gió – ánh mặt trời bé nhỏBao yêu thương trong mắt anh thầm lặngGió xôn xao cứ đùa gọi yêu em

Ngày tháng ơi cho em được cầu xinCho em về với tháng ngày xa xưa ấyDẫu vẫn biết tình yêu không dễ vậyAi trả em về…Thời ấy của riêng em!

5, Vị Đắng Tình Yêu

Có thể nào nói hết với nhau khôngTất cả mọi điều – Trừ xót xa cay đắngTrong ngực trẻ con tim chết lặngCó thể nào nói hết được không anh?Em từ lâu vắng những giấc mơ lànhThức trắng đêm mặt vùi trong gốiNghe ngoài trời xối xả mưa giôngCó thể nào nói hết với nhau không?Những náo nức say mê của một thời con gáiNhững si mê của tình đầu ngây dạiNhững mơ mộng hão huyền tuổi đôi muơi.Cứ ngỡ đâu đã đến đỉnh cuộc đờiNhưng cuộc đời còn đang phía trướcĐiều đơn giản vậy thôi không hiểu đượcĐể bây giờ đau buốt trái timCứ viển vông khi em mãi đi tìmCứ khao khát một tình yêu vô giáCứ mong mỏi một ngân hà kỳ lạNhững tưởng cuộc đời vẫn có RomeoEm bàng hoàng giữa những đợt sóng xôCơn bão táp dội lòng em xối xảEm bơ vơ giữa đô thành tấp nậpEm lẻ loi giữa thật giả cuộc đờiChẳng có gì vô giá ở trên đờiCon ảo ảnh phải thế chăng? Lạy chúa!Trời đất tối sầm con tim máu ứaCó lẽ nào con có tội khi yêu?Đừng trách con mơ ước qua nhiềuTrái tim con không hề có lỗiTình yêu có bao giờ thôi nông nổiGió có bao giờ thôi ước chốn biển khơiChợt thấy thương, thương quá tuổi 20Ánh hào quang và con tim nhỏ béĐêm mưa giông thương con dế nhỏNỗi chi mà nức nở suốt canh thâuChẳng thể nào nói hết với nhau đâuEm tê tái giữa một trời giông tốĐau buốt lòng lệ trào tuôn ứaChẳng thể nào nói hết được đâu anh.

Xem thêm:

6, Nhạy Cảm

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữaChỉ một lời đơn giản có gì đâuNhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngãTự biết những điều không dám nghĩ từ lâuEm đoán ra rồi! Anh cảm ơn em điHãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệtCon đường một chiều sau lưng ai tha thiếtMắt không dám buồn tê liệt giữa hàng miEm đoán ra rồi! Anh cảm ơn em điXin đừng nói chia lyXin đừng nói những gì em khủng khiếpÐể em dối lòng emCòn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệtÐừng hiểu em hão huyền – em tự dối em thôiBiết là anh đã xa – xa thật rồiLặng lẽ thếChia tayÐừng nói nữaEm không đủ lòng bao dung tha thứCho lời tạ từ sắp sửa buột qua môiÐiều ấy… Tim em biết trước rồi

7, Xin Đừng Thành Thật

Với riêng em xin anh đừng thành thậtHãy cứ dối rằng anh rất yêu emHãy cứ dối rằng anh thao thức đêm đêmNghe gió động ngỡ tay mềm gọi cửa

Hãy cứ bảo rằng em là nỗi nhớDuy nhất trong đời và duy nhất trong anhCăn gác nhỏ, không em hoang lạnh cả Hà ThànhEm là chúa ngự hồn anh vĩnh viễn.

Xin cứ việc lừa dối không bờ bếnRu em mơ trong một biển hoang đườngDối gian thật nhiều anh nhé, anh yêu thươngCái khát khao dối thường, đâu dối được

Em yêu anh ngàn năm không hiểu đượcBiết bao điều còn dấu sau làn môiBiết bao điều day dứt rồi thôiNếu dối được tình em ôi! nếu được?

8, Dại Khờ

Có một người không biết yêu emNên họ đã rẽ về qua lối tắtHà Nội ơi! Tím bằng lăng bây giờ ai nhặtSao cứ rụng dày, chồng chất tháng năm?

Có một người từng vô ý nhẫn tâmMắng nhiếc em luôn, ngỡ mới mười lăm tuổiLá mê mải đan rèm cho gió thổiÔi gió nào lấp xấp bờ tim?

Có một người gục đầu không dám tinEm tang tóc hơn trăm nghìn quả phụNgười lớn thì già, trẻ thơ thì bé nhỏAi khoảng giữa hai bên quyến rũ anh đi rồi!

Em nhẫn nhục hai đầu ru anh trong vành nôiKhông biết gửi trao anh cả cuộc đời con gáiĐể một nửa chết vô tư khờ dạiMột nửa khô dần, trống trải những mùa thu!

9, Nước Mắt Biển

Lẽ nào biển không mặn bằng nước mắt ?Sóng cồn cào. Ôi sóng thắt bờ dươngPhút nông nổi vạn cánh buồm nghiêng ngảBỗng dị hình một phút đau thương!

Làm sao biết bão giông từ đâu tới ?Khi yên bình mặt biển quá tinh khôiLàm sao biết mỗi lần anh sai hẹnKhi bên em, anh say đắm tuyệt vời

Khao khát bỏng cả một thời cát trắngMát dịu nửa chừng, con sóng lặng về khơiMới hiểu vì sao em nồng hậu trọn đờiAnh mãi vẫn là người băng giá!

Nước mắt lọc giữa ngập tràn biển cảCó một thời đã biết hoá ngọc châuAnh đã nhặt cho mình dù không hiểuChuỗi ngọc này dạt đến từ đâu!