48 ĐẠI NGUYỆN CỦA ĐỨC PHẬT A DI ĐÀ

  -  

48 lời đại nguyện khổng lồ mập của Đức Phật A Di Đà, trích trong tởm Vô Lượng Tchúng ta. Biểu bác bỏ công đức thiết yếu nghĩ về bàn, hào quang đãng tỏa sáng mọi 10 phương thơm quả đât không gì ngăn uống lại được.

Bạn đang xem: 48 đại nguyện của đức phật a di đà


1.Giả sử Lúc tôi thành Phật, nước tôi còn có âm phủ, ngạ quỷ, súc sanh thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

2.Giả sử khi tôi thành Phật, sản phẩm thiên nrộng nước tôi sau khi mạng chung còn trsống lại ba ác đạo thì tôi chẳng rước ngôichánh giác.

3.Giả sử lúc tôi thành Phật, mặt hàng thiên nrộng nước tôi chẳng phần nhiều thân màu rubi ròng thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

4.Giả sử Lúc tôi thành Phật, mặt hàng thiên nhơn nước tôi nhan sắc thân chẳng đồng tất cả kẻ xấu người rất đẹp thì tôi chẳng rước ngôichánh giác.

5.Giả sử Lúc tôi thành Phật, hàng thiên nhơn nước tôi chẳng biết túc mạng, tối thiểu là biết vấn đề trong trăm nngây ngô ứcna vì chưng tha kiếp thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

6.Giả sử Khi tôi thành Phật, sản phẩm thiên nhơn nước tôi chẳng được thiên nhãn, về tối thiểu là thấy trăm ngàn ức mãng cầu vì thacõi nước chỏng Phật thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

7.Giả sử khi tôi thành Phật, sản phẩm thiên nrộng nước tôi chẳng được thiên nhĩ, tối thiểu là nghe lời thuyết pháp của trăm nngu ức na vì chưng tha chư Phật với chẳng tchúng ta trì không còn, thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

8.Giả sư lúc tôi thành Phật, sản phẩm thiên nrộng nước tôi chẳng được tha trung ương trí, về tối thiểu là biết trung tâm niệm của bọn chúng sanhvào trăm nđần độn ức na vì tha cõi nước, thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

9.Giả sử Lúc tôi thành Phật, hàng thiên nrộng nước tôi chẳng được thần túc, tối thiểu là khoảng tầm một niệm qua cho trăm nđần ức na do tha nước Phật thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

10.Giả sử Lúc tôi thành Phật, mặt hàng thiên nrộng nước tôi nếu như sanh lòng tưởng suy nghĩ tmê mẩn chấp thân thể thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

11.Giả sử Khi tôi thành Phật, hàng thiên nhơn ngơi nghỉ nước tôi, chẳng an trụ định tụ quyết đến khử độ thì tôi chẳng lấy ngôichánh giác.

12.Giả sử Lúc tôi thành Phật, quang quẻ minh có hạn lượng, buổi tối thiểu chẳng chiếu đến trăm nngây ngô ức na vày tha cõi nước chỏng Phật thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

13.Giả sử Lúc tôi thành Phật, tchúng ta mạng hạn chế lượng, tối thiểu là trăm nđần ức na bởi tha kiếp thì tôi chẳng rước ngôichánh giác.

14.Giả sử Khi tôi thành Phật, hàng Tkhô cứng Văn nội địa tôi cơ mà bao gồm người tính đếm được, nhẫn đến bọn chúng sanh trong cõi Đại Thiên số đông thành bực Duyên Giác cùng cả nhà phổ biến tính đếm trong cả trăm nghìn kiếp nhưng mà hiểu rằng số lượng ấy thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

15.Giả sử lúc tôi thành Phật, mặt hàng thiên nhơn nước tôi tbọn họ mạng không một ai hạn lượng được, trừ họ gồm bổn định nguyện nhiều năm ngắn từ tại. Nếu chẳng như vậy thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

16.Giả sử Lúc tôi thành Phật, mặt hàng thiên nhơn nước tôi mà cón nghe danh từ bất thiện thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

17.Giả sử Khi tôi thành Phật, mười phương vô lượng clỗi Phật chẳng đều ngợi khen xưng tụng danh hiệu của tôi thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

18.Giả sử Khi tôi thành Phật, chúng sanh ở mười phương chí tâm tin ưa ao ước sinh về nước tôi nhẫn đến mười niệm,ví như không được sanh thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

19.Giả sử Lúc tôi thành Phật, chúng sanh ở mười phương phát tâm Bồ đề trung khu, tu các công đức chí tâm phạt nguyệný muốn sinh về nước tôi. Lúc họ mạng thông thường, tôi và đại chúng vây quanh hiện nay ra trước mặt bọn họ. Nếu không như vậy thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

đôi mươi.Giả sử khi tôi thành Phật, bọn chúng sanh ở mười phương nghe danh hiệu của tôi, chuyên lưu giữ nước tôi, tdragon hầu hết cộicông đức, chí tâm hồi hướng mong mỏi sanh về nước tôi nhưng mà chẳng được toại nguyện thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

21.Giả sử khi tôi thành Phật, hàng thiên nrộng nước tôi chẳng đầy đủ không thiếu cha mươi hai tướng tá đại nhơn thế thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

22.Giả sử Khi tôi thành Phật, chúng Bồ Tát làm việc cõi nước khác sinh về nước tôi rốt ráo toàn bộ cho bực nhứt sanh té xứ. Trừ người có bổn nguyện tự tại hóa độ, vì chúng sanh nhưng mặc giáp hoằng thệ chứa công đức độ tất cả, trải qua các nước Phật tu hạnh Bồ Tát, cúng dường chỏng Phật mười pmùi hương, khai hóa hằng sa vô lượng chúng sanh khiến họ đứng chỗ đạo chánh chơn vô thượng, thừa hơn công hạnh của hạng tầm thường, hiện tại tiền tu công đức Phổ Hiền. Nếu khôngnhư vậy thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

23.Giả sử Khi tôi thành Phật, Bồ Tát nội địa tôi thừa thần lực Phật đi cúng dường chư Phật, khoảng bữa ăn nếu không đến khắp vô số vô lượng ức na vì chưng tha cõi nước thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

24.Giả sử khi tôi thành Phật, Bồ Tát trong nước tôi sinh hoạt trước chư Phật hiện công đức mình, ví như số đông sản phẩm sử dụng để cúng dường không tồn tại đầy đủ theo ý muốn thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

Xem thêm: Quynh Huong Le Do: The Uncategorized Love, Vì Sao Tôi Theo Đạo Phật

25.Giả sử Lúc tôi thành Phật, Bồ Tát nội địa tôi thiết yếu diễn nói nhứt thiết trí thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.


26.Giả sử Lúc tôi thành Phật, Bồ Tát nội địa tôi chẳng được thân Kyên ổn Cương Na la diên thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

27.Giả sử lúc tôi thành Phật, hàng thiên nrộng và tất cả vạn vật trong nước tôi trang nghiêm tkhô giòn tịnh sáng sủa rỡ hình sắcsệt biệt lạ đời vi tột diệu không ai lường hiểu rằng, dầu là có thiên nhãn mà biện biệt được danh số ấy thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

28.Giả sử khi tôi thành Phật, Bồ Tát trong nước tôi, nhẫn mang lại người công đức ít nhứt mà chẳng thấy biết đạo tràng tbọn họ màu sắc sáng vô lượng cao bốn trăm muôn dặm thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

29.Giả sử khi tôi thành Phật, Bồ Tát nội địa tôi nếu phát âm tụng tchúng ta trì diễn thuyết ghê pháp nhưng mà chẳng được trí huệbiện tài thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

30. Giả sử Lúc tôi thành Phật, trí huệ biện tài của Bồ tát nội địa tôi nhưng hạn chế lượng thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

31.Giả sử khi tôi thành Phật, nước tôi thanh tịnh soi thấy vớ cả vô lượng vô số bất khả tứ nghị chũm giới chỏng Phật mười phương thơm, như gương sáng soi hiện tại hình khuôn mặt, nếu như không như vậy thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.


32.Giả sử khi tôi thành Phật, tự khía cạnh khu đất lên đến hư không, hầu hết cung điện, lâu đài, ao nước, cây hoa, vớ cả vạn vậttrong nước tôi gần như dùng vô lượng châu báu, trăm nđần lắp thêm hương thơm hiệp lại có tác dụng thành xinc đẹp kỳ dị hơn sản phẩm thiên nhơn. Hương ấy xông khắp vô lượng vắt giới mười pmùi hương. Bồ Tát nghe mùi thơm ấy những tu hạnh Phật. Nếu khôngnhư vậy thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

33.Giả sử khi tôi thành Phật, mọi loài chúng sanh của vô lượng bất bốn nghị nỗ lực giới mười phương, được quang đãng minhtôi chiếu mang đến thân, thân họ nhu nhuyến hơn nhiều sản phẩm thiên nrộng. Nếu không như vậy thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

34.Giả sử lúc tôi thành Phật, hầu như loài bọn chúng sanh của vô lượng bất tứ nghị thế giới mười phương nghe danh hiệu tôi nhưng chẳng được Bồ Tát vô sinh pháp nhẫn những thâm tổng trì thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

35.Giả sử lúc tôi thành Phật, hàng phụ nữ nrộng của vô lượng bất tư nghị ráng giới mười phương nghe danh hiệu tôi vui mừng tin ưa phạt tâm Bồ đề nhàm ghét thân fan thiếu phụ, nếu sau thời điểm chết mà họ còn sinh thân fan con gái lại thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

36.Giả sử khi tôi thành Phật, chúng Bồ Tát trong vô lượng bất tư nghì cố kỉnh giới mười phương nuốm giới nghe danh hiệu tôi sau khi tbọn họ chung thường xuyên tu phạm hạnh đến thành Phật đạo. Nếu không như vậy thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

37.Giả sử lúc tôi thành Phật, mặt hàng thiên nhơn trong vô lượng bất bốn nghị gắng giới mười phương nghe danh hiệu tôi rồinăm vóc gieo xuống khu đất cúi đầu vái lạy vui mừng tin ưa tu hạnh Bồ Tát thì được chỏng Thiên cùng fan đời đều kính trọng.Nếu không như vậy thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

38.Giả sử Khi tôi thành Phật, hàng thiên nhơn nước tôi mong muốn được y phục ngay tức khắc tùy nguyện hiện cho, y phục đẹp đúngpháp như Phật khen ngợ từ bỏ nhiên mang bên trên thân. Nếu còn yêu cầu may giảm nhuộm giặt thì tôi chẳng đem ngôi chánh giác.

39.Giả sử lúc tôi thành Phật, hàng thiên nrộng nước tôi hưởng trọn thọ khoái lạc chẳng nhỏng bực lậu tận Tỳ Kheo thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

40.Giả sử Khi tôi thành Phật, Bồ Tát nước tôi tùy ý ước ao thấy vô lượng nước Phật trang nghiêm tkhô nóng tịnh mười phương thì liền được thỏa mãn, những được soi thấy sinh hoạt trong số những cây báu, như thấy khía cạnh mình hiện rõ trong gương sáng sủa. Nếu không như vậy thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

41.Giả sử khi tôi thành Phật, chúng Bồ Tát ở quốc độ phương thơm khác nghe danh hiệu tôi, từ bỏ kia mang lại lúc thành Phật trường hợp những căn thân không đủ xấu chẳng được không thiếu thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

42.Giả sử Khi tôi thành Phật, chúng Bồ Tát ở quốc độ pmùi hương khác nghe danh hiệu tôi thảy những chứng được thanh khô tịnh giải bay tam muội, khoảng tầm một lúc phát ý, cúng dường vô lượng bất khả tư nghị chư Phật Thế Tôn, mà không mất tâmchánh định. Nếu không như vậy thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

43.Giả sử Khi tôi thành Phật, chúng Bồ Tát ở quốc độ phương khác nghe danh hiệu tôi, sau lúc tchúng ta chung sanh đơn vị quyền quý. Nếu không như vậy thì tôi chẳng rước ngôi chánh giác.

44.Giả sử lúc tôi thành Phật, chúng Bồ Tát ở quốc độ phương thơm khác nghe danh hiệu tôi vui mừng hớn hsinh sống tu hạnh Bồ Tátkhông hề thiếu cội công đức. Nếu không như vậy thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

45.Giả sử khi tôi thành Phật, chúng Bồ Tát ở quốc độ phương không giống nghe danh hiệu tôi thảy mọi hội chứng được phổ đẳng tam muội, an trụ trong tam muội nầy mang lại lúc thành Phật hay thấy vô lượng bất khả bốn nghị tất cả chỏng Phật. Nếu không như vậy thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

46.Giả sử lúc tôi thành Phật, chúng Bồ Tát làm việc trong nước tôi tùy chí nguyện của mỗi cá nhân mong mỏi được nghe pháp liền từ nhiên được nghe. Nếu không như vậy thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.

47.Giả sử lúc tôi thành Phật, chúng Bồ Tát ở quốc độ phương thơm không giống nghe danh hiệu tôi mà chẳng tức thì được mang đến bực bất thối chuyển thì tôi chẳng lấy ngôi chánh giác.

Xem thêm: Sinh Thần Là Gì - Sinh Thần(Sanh Thần) Có Nghĩa Là Gì

48.Giả sử Lúc tôi thành Phật, chúng Bồ Tát ở quốc độ phương không giống nghe danh hiệu tôi mà lại chẳng tức khắc được đệ nhứtnhẫn, đệ nhị nhẫn với đệ tam pháp nhẫn, chỗ các Phật pháp chẳng tức thì được bực bất thối chuyển thì tôi chẳng mang ngôi chánh giác.